.comment-block img { max-width: 300px !important; }
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đám cưới. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đám cưới. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014

Ngày mai em đi lấy chồng

Từ lâu rồi chị đã rất muốn viết gì đó cho em. Nhưng tính chị cầu toàn quá, viết gì cũng muốn phải chứa đựng thông điệp, mà viết về em thì kiếm đâu ra thông điệp! Em là một người bình thường, không có tài năng hay sắc đẹp, hoặc bất cứ điều gì nổi bật. Em nghèo, không có được một ngôi nhà của mình, không một chút tài sản gì trong tay. Em chỉ là người giúp việc cho gia đình chị.

Suốt 7 năm trời, chị đã quen với sự có mặt của em ở trong gia đình, quen đến nỗi coi em như một đứa em. Chuyện cơm nước, nhà cửa, vườn cây, chăm chó…, chị không phải vướng bận gì cả, chỉ hàng ngày phụ em mấy việc vặt như đi siêu thị, tự giặt quần áo, nhổ cỏ… Tóm lại là toàn những việc mà chị thích làm. Thỉnh thoảng, khách đến nhà, chị chỉ cần đi chợ mua thực phẩm và làm đạo diễn. Việc nấu nướng cụ thể đều do em thực hiện – bữa cơm đãi khách luôn hoàn tất một cách đáng hài lòng.

Em ít nói, chỉ nói vừa đủ để chị nắm được các thông tin hàng ngày. Thỉnh thoảng nếu muốn biết thêm những chuyện khác, chị đều phải hỏi. Mà nếu hỏi về những chuyện xưa mà em đã trải qua, em cũng rất kiệm lời. Phải sống với em mấy năm, chị mới biết tương đối đầy đủ về tuổi thơ và những điều liên quan đến em trước đó. Rằng em sinh ra ở Huế, từ lúc mới ra đời, em đã không được cha ruột thừa nhận vì cha mẹ em giận nhau, sau đó thì li dị. Mẹ đi lấy chồng khác làng khác xứ, em ở với bà ngoại, hai bà cháu nương vào nhau mà sống. Năm em 16 tuổi, bà ngoại mất, em chôn cất bà xong rồi bỏ vào Sài Gòn kiếm việc. Đầu tiên, em đi bán vé số, rồi kiếm được việc làm ô-sin cho các gia đình. Em đã làm cho nhiều nơi, mỗi nơi chỉ một thời gian ngắn. Cuối cùng em gặp chị và ở lại nhà mình đến 7 năm, một thời gian quả là quá dài với cái công việc mang tính chất thời vụ, tạm thời này. Em không bao giờ đòi hỏi gì về việc tăng lương hay các quyền lợi khác, chỉ muốn một năm được về quê một lần vào dịp Tết để làm đám giỗ cho bà ngoại. Thỉnh thoảng có khách đến nhà, chị thường giới thiệu với khách “đây là em bà con của tôi”. Mà thực sự, chị muốn em là một người thân trong gia đình. Mỗi lần nghe chị giới thiệu như vậy, em sung sướng quay đi giấu một nụ cười hiền mãn nguyện.

7 năm ở nhà chị, em chẳng bao giờ khoe chuyện bạn trai. Mỗi lần chị hỏi, em chỉ cười thay cho câu trả lời. Chị muốn em ở nhà chị mãi mãi, nhưng trong thâm tâm, chị lại thầm mong cho em sớm tìm được một bờ vai để em có thể tựa mình vào đó. Điều mong ước tuy nhỏ, đơn giản thôi, nhưng kể ra cũng là quá khó đối với một người nghèo và suốt ngày quanh quẩn trong nhà như em. Tuổi trẻ dần qua đi, đến một ngày nhìn lại, em đã 37 tuổi…

Nhưng, như một sự đền bù của Trời Đất, cuối cùng em đã tìm được một người yêu cho mình. Người yêu của em đã qua một lần đổ vỡ, cũng không khá giả gì, nhưng nghe nói là một người tốt. Với chị thì một người tốt và yêu thương em là điều quan trọng nhất trong tất cả mọi điều.
Cuối năm rồi em xin nghỉ việc, về Huế để chuẩn bị bước vào cuộc đời mới, nơi có một người đàn ông đang chờ để cùng em “thành chồng thành vợ và để cùng hôn con”. Chị mừng lắm! Trong niềm vui của chị có một chút rưng rưng.

Ngày mai em sẽ thành cô dâu, sẽ cài lên tóc một bông hoa mà cả đời em mong đợi. Chị ngồi gõ những dòng này như một bức thư cho em, riêng em thôi! Biết rằng em sẽ không bao giờ đọc, vì mạng xã hội là khái niệm hoàn toàn xa lạ đối với em, nhưng chị cứ viết vì chỉ có điều đó mới làm chị cảm thấy mình đã nói được trọn vẹn lời cảm ơn.


Không cần phải khổ công tìm cách làm cho mình xinh đẹp hơn. Em cứ là em thôi – hiền lành, chăm chỉ và tự trọng – thế là đủ! Rồi sẽ như truyện cổ tích, như cô Tấm, hạnh phúc đang chờ em ở phía trước. Cứ tin thế đi em nhé!

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012

17 cái xuân ngời

Bạn í là bạn trai của mình. Mình không nói tên thật của bạn í ra đây đâu, vì bạn í đọc được thì kỳ lắm! Tạm gọi bạn í bằng tên viết tắt thôi nhé, tên bạn í bắt đầu bằng chữ L. Mình kết bạn với L. thấm thoát đã được 17 năm rồi.

Lúc mới quen L, mình nghe mọi người khen L đẹp trai lắm, nhưng thực ra mình thấy cũng bình thường thôi, được cái trắng trẻo, lông mày đậm, mắt to, hiền, nụ cười dễ thương. Bạn của L cũng là bạn của mình, nên trong một lần cùng nhau đi ăn uống, mình quen L ở một quán gỏi vịt. L nhìn mình cười, còn mình thì – trời xui đất khiến thế nào lại vớ phải miếng thịt vịt dai nhách – nên cứ loay hoay, nhè ra thì bất lịch sự, mà nuốt vào thì không xong. Ăn xong, ra về, trong đầu mình chỉ còn mỗi món thịt vịt, chẳng có tí hình ảnh nào của L trong tâm trí. Lần thứ 2, mình gặp L ở quán gỏi cá. Quán ồn ào, nóng nực, L ngồi cạnh nói gì đó với mình, câu được câu mất. Câu mà mình nghe rõ nhất là “lần trước mình đã gặp nhau, em quên rồi à?”. Mình thú nhận “Em chẳng nhớ gì cả!”. L cười hiền, chả tỏ vẻ gì là bất mãn. Lần thứ 3, mình gặp L ở một quán nhậu không tên. Lần này thì mình nhớ mặt L rồi. Chuyện trò vui vẻ đến khuya rồi L đưa mình về một đoạn đường.

Nửa năm sau, mình đăng ký thi vào trường Mỹ thuật. Trước giờ thi, mình ăn sáng ở quán gần trường và lại gặp L.
- Em đi đâu thế? -  L hỏi.
- Em đi thi.
- Anh cũng đi thi.
Rõ là ý Trời!


Mình thi đậu thủ khoa, còn L thì đậu vớt, nhưng L chẳng lấy đó làm phiền. Vào học cùng một lớp, bạn í lập tức vượt lên trên mình. Mình vẫn được điểm cao hơn bạn í, nhưng trong thâm tâm, mình biết khả năng của bạn í trên mình một bậc. Mình ức lắm, cố gắng mọi cách để “qua mặt” L, nhưng cứ qua được một lần thì lần sau L lại vươn lên một tầng cao mới mà mình không sao bắt kịp. Một năm học trôi qua trong những cuộc chạy đua như vậy, và kết thúc năm học, thế quái nào chuyện lại xảy ra như thế này:


DamcuoiLiem-THuong.jpg



Mình mặc áo dài đỏ cười nhắm cả mắt, còn L mặc complet đen đang cười hết ga đó!

17 năm trôi qua, L làm mình shock nhiều lắm, sóng gió cũng không ít, nhưng mình tự hào là chúng mình chưa đập bể cái chén nào nên cũng không phải nhờ ai hàn gắn, chúng mình cũng chưa viết tờ đơn nào nên cũng chẳng có gì để xé. Dẫu biết là cuộc sống này chẳng có gì tròn trịa nhưng mình vẫn cầu mong mãi mãi là như thế.

Hôm rồi, kỷ niệm 17 năm ngày mình mặc áo dài đỏ và L cười hết ga, mình rủ L đi Bình Qưới. Đường đến Bình Qưới phải đi qua Thanh Đa. Chúng mình đi qua quán gỏi vịt, đi qua quán cháo cá, đi qua quán nhậu không tên, đi qua 17 cái xuân ngời vừa dài dằng dặc, vừa ngắn như một giấc chiêm bao và mình hiểu là trên đời này có một đôi điều thật giản dị nhưng lại vô cùng quý giá.

Bạn L thì vẫn cười vô tư, chẳng biết bạn í có nhìn thấy điều quý giá đó không?






Thứ Tư, 30 tháng 11, 2011

Vui quá!

Tình hình là sau 12 ngày bị mất chìa khoá vào nhà, hôm nay OM lại tìm thấy nó nhờ sự cẩn thận quá mức của Yahoo! Cứ chê lão dở hơi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy lão cũng dễ thương lắm!

Năm ngoái, cũng thời gian này, OM chán đến mức không vào nhà cả tháng trời. Sau khi hết chán, OM mở cửa sổ bằng một câu chuyện kể đi ăn đám cưới. Hôm nay post lên đây chuyện đi ăn đám cưới của người ta - không phải của mình - gọi là lấy hên!



Hôm nay đám cưới ca em. H hàng hang hc đến xem rn ràng. Đáng nh pháo n đùng đoàng. Nhưng vì cm pháo, c làng im re. Tám gi mt chiếc xe. Cm đy hoa hoét le te đi vào. Tr con bu ti ào ào. Đa thì s lp, đa vào bóp phanh. M em la ó tht thanh. Tiên sư b lũ tr ranh quê mùa. B em lườm: “chuyện như đùa. Bà lên thành ph mi va my năm”.

Trang đim thuê hết năm trăm. Đang t đu ngõ xăm xăm đi vào. Gp ai cũng toét ming chào. Thì ra không biết đa nào cô dâu.

Chín gi khách kha đã bâu, n ào náo nhit như trâu xng chung. Cô dâu trang đim trong bung. Mt lũ gái gú da tường đng xem.

Mười gi đã thy bem bem. Xe nhà chú r màu kem, đi vào. Chú r đáng mt anh hào. Cao tầm thước rưỡi, đang chào bà con.

Ch hôn đng dy lon ton. Quát tháo inh i như còn thanh xuân. Hai h chào hi ân cn. Cô dâu chú r thì đn mt ra.

Ước gì đám cưới qua loa. Đ đêm hí hí, thế là xong phim. Bao năm mi gi đi tìm. Gi coi như được chết chìm cùng nhau.

Ch hôn nói mt lúc lâu. Bng nhiên Mic tt, dây đu b tuôn. Ch biết làm cách nào hơn. Ch hôn ngi xung "k con bà mày!".

Bây gi đến đon trao tay. Chú r rút nhn mt mày uy nghi. Khách kha hớn hở xầm xì. Đa bo 2 ch, đa thì mt cây.

Cô dâu hi nh: vàng tây? Chú r lm bm: tây thì đã sao? Nhn anh mua Hàng Đào. Em an tâm nhn, thôi, vào thp hương.

C 2 đng trước hương đường. Cô dâu tranh th soi gương, vut đu. Chú rm lu bu. Vái lia vái lịa hồi lâu, ri chun.

Cô dâu thoáng chút bun bun. Nm tay phụ mẫu, l tuôn m m. Chú r đóng ca đánh rm. Cô dâu git thót, đâm sm vào xe.

Đến chiu đám cưới vng hoe. Cô dâu gi đin: đã v đến nơi. B em th ht mt hơi. Thế là cc n có nơi rước ri.

(From: Yahoo! - edit by OM)

Thứ Sáu, 21 tháng 1, 2011

Đi đám cưới

Tuần trước đi dự 2 cái đám cưới, về, nghĩ nếu bạn Taconem mà viết bài thì thế nào cũng đặt tựa là “Cưới”, bạn D. sẽ có tiêu đề lãng mạn kiểu “Mùa của những sợi tơ hồng”, còn bạn Mây thì chắc sẽ giật tít kiểu “Nắm tay và… đám cưới” (Bạn í có tới 2 bài Nắm tay và làm… gì đó nên có thể sẽ tiếp tục có bài nắm tay…)

Thôi, phần mở bài mình tạm điểm qua 3 người bạn hay viết bài nhất. Bây giờ vô thân bài nè.

Tuần trước đi dự 2 cái đám cưới, một cái đầu tuần, một cái cuối tuần. Đầu tuần là đám cưới của người bà con vai chị, rất thân với chồng. Địa điểm đãi tiệc cách nhà khoảng 10 cây số, thiệp mời 6h30 tối. Mình hẹn chồng về sớm, vậy mà 6h30 anh giai mới hộc tốc chạy về, hộc tốc vơ đại một bộ quần áo nào đấy vắt sẵn ở đầu cầu thang, chẳng thèm ngó đến bộ đồ mình đã cất công ủi sẵn, treo ngay ngắn trước cửa nhà tắm (À, hiểu rồi, chắc là có tắm đâu mà nhìn thấy). Vừa mặc đồ, anh vừa chạy ra dắt xe, vừa hỏi mình: “Sao anh không nhớ bộ đồ này hôm kia anh mặc đi đâu nhỉ?”. (Mình thì nhớ nhưng không tiện nói ra là hôm kia anh mặc bộ đồ đó đi đám ma).

Vợ chồng hạnh phúc súng sính trong quần áo đẹp chở nhau lao ra đường như một cơn lốc. Cơn lốc U50 đánh võng vượt qua mặt vô số các 8X, 9X cùng các loại teen. Tóc chồng bay trong gió (Đấy là nói cho văn vẻ, chứ thực ra tóc anh giai cũng chẳng còn mấy để mà bay). Mình ngồi sau ôm chặt eo chồng, vừa hãnh diện với các teen vừa lấy làm may mắn vì không mặc váy nên có thể vững chãi ngồi hai bên. Mấy lần anh giai nhảy ngay vào chính giữa ổ gà, tung mình lên cách yên xe đến 30 cm mà cũng không hề hấn gì. Ơn trời phù hộ, cuối cùng hai đứa cũng đến được đám cưới nguyên vẹn không sứt mẻ, vừa lúc khai tiệc. Hết cả chỗ. Người nhà cô dâu phải đứng lên nhường cho hai vợ chồng mình một chỗ đẹp nhất ngay gần sân khấu.

Đèn tối đi, hướng hết về phía cậu MC đầu chải bóng mượt. “Kinh thưa quy vi – cậu ta nói tiếng Việt không có dấu giống như một số em ca sĩ trở về VN sau khi đi du học ở nước ngoài 6 tháng – Môt mua xuân mơi lai vê, mua cua cay trai đâm chôi va nhưng đôi lưa yêu nhau…” Mình không nghe được gì, trong đầu không hiểu sao lại nhớ chuyện xa xưa. Hồi ấy mình đang yêu cái anh giai mà bây giờ là anh xã đang ngồi kế bên đây. Chúng mình đi Đà Lạt, ngồi trước một vườn hoa muôn màu, mình tỏ ra thật lãng mạn, dựa đầu vào vai anh, hỏi: “Anh thích bông hoa gì nhất?”, anh í trả lời: “Anh thích nhất bông cải xào thịt bò”… Hêy da, nhớ chuyện gì mà lãng nhách quá, MC nói xong rồi kìa! Mình dõi mắt theo cô dâu chú rể sánh đôi nhau bước lên sân khấu. Đôi trẻ – một năm mươi, một năm lăm – đang ngời ngời hạnh phúc. Cô dâu tuổi năm mươi, cao chừng mét 67, lần đầu tiên cưới, nồng nàn đầy sức sống bên chú rể tuổi năm lăm, nhỏ nhắn e lệ và hơi ngơ ngác như chưa thực tin vào hạnh phúc mà mình có được. Mọi người vỗ tay rào rào. Chồng mình cũng nhiệt liệt vỗ tay rồi cầm ly bia đi các bàn để cụng ly, vui như thể anh í là chú rể vậy. Mãi đến khi mọi người về gần hết, anh mới trở lại bàn, uống cạn luôn ly bia của vợ mình rồi mới ra về.

Trên đường về, mình nói với chồng: “Thôi, thế là chị ấy cũng tìm được nơi được chốn, em mừng cho chị”. Chồng quay lại đáp, tiếng anh lẫn vào tiếng gió : “Em có nhớ lúc nãy anh ăn gì không, sao bây giờ đói bụng quá!”. Về đến nhà, thương chồng, mình cũng định lục cơm nguội cho anh ăn, nhưng chẳng may chó ăn hết mất rồi.

Thế là xong đám cưới thứ nhất.

Đám cưới thứ hai tổ chức vào cuối tuần. Không phải đám cưới bạn mà là đám cưới con trai bạn. Bạn này là bạn trai đấy nhé. Hơn mình chừng hai chục tuổi nên lúc mới gặp bạn lần đầu, mình lúng túng không biết nên gọi bạn là chú hay anh. Cuối cùng thì gọi bằng anh, từ từ rồi cũng quen. Chỉ có bạn là không quen nên lúc gọi mình là em, lúc là bạn, lúc là cô, lúc lại là chị. Xem ra tình cảm của bạn phức tạp lắm!

Vì không đi cùng anh xã nên mình đến đám cưới rất sớm. Gặp bạn chỉnh tề trong bộ complet, cà vạt tươm tất, thấy cũng ra dáng bố chú rể! Có điều không hiểu sao trong đầu mình cứ nung nấu ý nghĩ muốn sờ tóc của bố chú rể xem nó được vuốt bằng keo hay bằng sáp mà bóng lộn đến soi gương được thế kia. Bình thường, bạn mình cũng thuộc loại chải chuốt. Ở cơ quan, bạn hay vào toilet, mỗi lần bạn từ đó bước ra, mình lại thấy tóc bạn ươn ướt, bóng lên với những đường dợn sóng. Nhưng hôm nay, có vẻ những đường lượn ấy bóng hơn, ướt hơn… Ừ, thì là ngày quan trọng mà! Tóm lại, mình muốn sờ, nhưng sợ thất lễ, nên thôi.

Khai tiệc. Cũng lại MC. Cũng lại “Mùa của tình yêu và của những lứa đôi”. Rồi cô dâu chú rể cũng bước lên sân khấu như hàng triệu người vẫn làm thế. Kia rồi, đến lượt các đấng sinh thành của hai họ bước lên. Bạn mình kìa! Bạn mình đang sóng đôi với bà xã cao hơn bạn gần một tấc. Chị ấy đang vui lắm, gì thì cũng là mẹ của chú rể mà! Mẹ chú rể giơ cao tay vẫy chào quan khách giống hệt như mấy cô hoa hậu trình diễn trang phục tự chọn. Mình mải há hốc mồm ngắm mẹ chú rể nên quên mất không chụp hình. Thôi thì lấy tạm tấm ảnh của mẹ chú rể khác xem đỡ vậy.

Dam cuoi 2
Thấy chưa, mẹ này cũng teen lắm chớ bộ!

Lên sân khấu, bạn mình rút kính lão ra và lập tức chiếm chỗ của MC. Với một giọng du dương trầm bổng, bạn mình đọc một bài diễn văn tuyệt hay về mùa tình yêu, trong đó có rất nhiều thơ tình: thơ Mới này, thơ Tiền chiến này, thơ Cách mạng này, thơ Xã hội chủ nghĩa này, thơ Mở cửa này, thơ Hiện đại này, hình như có cả thơ Lập thể hay Trừu tượng nữa, nhưng mình ngưỡng mộ bạn quá nên không nhớ hết. Mà mình thật đoảng! Bao chuyện vui như vậy mà cứ quên chụp ảnh. Lại phải đưa ảnh của người khác chụp đám cưới khác ra làm minh hoạ.

Dam cuoi

Tóm lại là đám cưới rất vui!

Biết đến bao giờ mình mới được lên sân khấu với tư cách phụ huynh như vợ chồng bạn nhỉ? Chắc cũng còn lâu lắm, nhưng cứ học tập từ bây giờ đi là vừa. Sau mỗi đám cưới mình sẽ ghi chép cẩn thận, đặng tới lúc đó có một mớ kinh nghiệm, khỏi thua bè kém bạn. Trước mắt là từ giờ đến tháng Ba năm sau sẽ đi ăn đám cưới dài dài. Hèhè!