.comment-block img { max-width: 300px !important; }
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vui. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vui. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014

My Toxic Baby Girl



Mệt quá! Giờ chỉ muốn ngắm cháu mình thôi, chả muốn làm gì nữa!

Bài viết liên quan:
http://tuehuong-ha.blogspot.com/2012/07/mong.html

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2012

Mong



Tối hôm qua, bác nhìn thấy những hình ảnh đầu tiên của con gái khi con vừa chào đời. Mới nhìn qua màn hình vi tính thôi là thấy yêu rồi! Bác sẽ yêu con như 17 năm trước đã yêu chị của con. Mong cho con xinh đẹp giống mẹ. (Kể ra giống bố cũng hay, nhưng phải trừ khoản râu quai nón nhé!). Mong cho tuổi thơ con được hưởng trọn vẹn những điều tốt đẹp hơn chị của con. Đến tuổi đi học, con sẽ có “mỗi ngày đến trường là một niềm vui”, sẽ học xuất sắc toàn diện như chị Apù và không bao giờ phải đi học hè như anh Tí Nhân. Học hết phổ thông, con sẽ học đại học như bác, sẽ học lên cao học như mẹ. Khi ra trường, con được làm đúng nghề mà con yêu thích, không phải loay hoay phí phạm chất xám để tìm cách tồn tại trong những cơ quan không biết tôn trọng nhân cách con người, và quan trọng là con phải sống được bằng nghề của mình. Con sẽ lấy một người chồng – không cần phải giàu có – nhưng luôn yêu con và con cũng yêu anh ấy. Hai đứa con sẽ mua nhà  ở gần cha mẹ để mỗi ngày con sẽ được chạy qua ôm ba mẹ của con. Rồi con sẽ sinh ra những đứa con ngoan ngoãn, xinh gái như… bà ngoại chúng lúc 16 tuổi, đẹp trai như ông ngoại chúng lúc 30 tuổi…

Mai đây, khi lớn lên và đọc lại những dòng này, có thể con sẽ hỏi sao bác mất công mong mà không mong những gì to tát hơn cho con? Bác cũng muốn những điều to tát cho con lắm, nhưng ở thời điểm này, bác chưa thể nghĩ ra được điều gì tốt đẹp hơn thế. Mỗi thời sẽ có những mơ ước khác nhau, con sẽ có những ước mơ của riêng mình và một ngày nào đó con sẽ viết tiếp vào bài này giùm bác, con gái nhé!

Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2011

Bạn Vẽ

- Bà mẹ nói với cô con gái: “Con ơi, nhà mình dột nát, vòi nước bị bể, nước chảy lênh láng, cửa ra vào thì xiêu vẹo, cửa sổ thì mất cánh, đèn cháy bóng, TV mất sóng… Vậy chưa đủ hay sao mà con còn định lấy một thằng hoạ sĩ?”

- Cô bạn học cùng thời phổ thông bên Canada gọi điện về hỏi: “Bây giờ mày làm nghề gì?”, đáp: “làm hoạ sĩ thiết kế”. Bạn cười oang oang Ở bên đây hễ nghe đứa nào bảo làm nghề hoạ sĩ thì biết ngay thằng này đang sống lay lắt vật vờ.

Thật vậy sao? Hêhêhê!

Đầu tháng đi họp lớp Văn, thấy bạn bè đa phần đều khá giả, xe hơi đậu dài dài trong khuôn viên trường. Một phần thì mừng cho các bạn và hãnh diện vì mình có những người bạn tài giỏi, nhưng phần khác cũng chạnh lòng vì thấy mình cũng… giỏi chứ bộ, mà sao lương tháng cứ ba cọc ba đồng (kỳ vậy ta?). Lỡ có lên cơn ghiền nước hoa thì chỉ “em ơi, bán cho chị chai Chanel số 5 này với chai Hugo Boss  màu đỏ kia”, thì coi như cả tháng cứ… ngửi mùi nước hoa mà sống cho qua ngày nhé.

Gần cuối tháng lại đi họp lớp Vẽ. Chả thấy chiếc xe hơi nào. Hỏi các bạn lúc này làm ở đâu, khá không? Bạn thì bảo làm ở bảo tàng tỉnh, bạn thì làm ở nhà, bạn khác thì làm thuê cho thằng em, bạn kia nữa thì bảo chả làm ở đâu cả, lương tháng trung bình của các bạn chắc cũng khoảng 1 chai rưỡi Chanel 5.
Đầu tháng gặp các bạn Văn, mấy bạn doanh nhân than phiền lúc này công việc làm ăn khó khăn quá. Mấy bạn sếp than phiền làm sếp sao mệt mỏi quá. Cuối tháng gặp các bạn Vẽ, các bạn cười phe phé, kể chuyện vẽ vời, mở phòng tranh, đi tỉnh này tỉnh nọ, gặp các giai già giai trẻ bám theo như mấy cái đuôi…, xong rồi lại cười phe phé hẹn lần sau Karaoke.
Cám ơn đời cho mình tháng tư để gặp gỡ, để buồn một chút rồi lại vui, thấy đời vẫn tươi và mình vẫn còn trẻ lắm!