Có người đọc xong, nhận xét rằng đây là chuyện đáng buồn về thực trạng dạy văn, học văn ở nước ta. Mình thì thấy đúng là chuyện dạy - học môn Văn ở ta quả là đáng buồn, nhưng là đáng buồn ở những bài văn khác. Ở đây, mình chỉ thấy sự ngô nghê, buồn cười của con trẻ. Xem ra nó vẫn sống động và có tác động tích cực gấp nhiều lần so với mấy bài văn mẫu mà trẻ con cứ nhắm mắt mà "tương" vào bài, và cô giáo cứ nhắm mắt mà chấm, miễn sao cho đúng với đáp án và thang điểm là được.
Không thể trách được các cô giáo, vì với cơ chế giáo dục như hiện nay thì các cô còn có lựa chọn nào khác? Nghe đồn Bộ trưởng Bộ GD lên TV tuyên bố là năm 2015 sẽ có SGK mới. Lại cũng nghe đồn là đến thời điểm này, các nhà nghiên cứu làm SGK vẫn đang... lung bung, chưa thống nhất được sẽ làm theo hướng nào.
Hehe. Làm SGK phải chuẩn bị trước khoảng 6-7 năm. Vậy thì làm cách nào để có sách mới vào năm 2015 nhỉ? Nhức đầu quá!
Thôi, lại lấy văn của các cháu ra đọc vậy!
Những bài văn bất hủ của học trò
Đề: Tả ông nội.
Nhà em có nuôi một ông nội, ông nội suốt ngày
chẳng làm gì cả chỉ trùm chăn ngủ, đến bữa ăn ông ló đầu ra hỏi: Cơm chín chưa
bây?
Đề: Tả một dụng cụ lao động.
Chiếc xẻng nhà em có rất nhiều công dụng, để
hốt rác, và còn dùng để xúc cứt chó nữa.
Đề: Miêu tả về bố.
Bố em có một hàm răng vàng, hàm răng vàng
luôn chỉ bảo em những điều hay lẽ phải.
Đề: Em hãy miêu tả mùa Xuân.
Mùa xuân ở quê em mở rất nhiều hội. Những
ngày ấy trên đường có rất nhiều các ông các bà tay cầm ô đen ô đỏ đứng nói
chuyện râm ran như bầy chim líu lo gọi mẹ.
Đề: Tả cây chuối.
Nhà em có cây chuối rất to, chiều nào em cũng
leo lên cây chuối ngồi hóng mát. Khi em leo lên, cành chuối rung rinh.
Đề: Tả một con vật mà em yêu nhất.
Nhà em có nuôi một con gà trống rất đẹp, em
rất yêu nó. Hằng ngày, em cho nó ăn. Chiều chiều, em dắt nó đi dạo mát 15 phút.
Đề: Tả về cô giáo mà em yêu quý.
Cô giáo em rất đẹp. Cô có vầng trán cao thể
hiện sự thông minh. Mái tóc cô dài thướt tha như dòng nước. Nhưng em thích nhất
vẫn là cái răng nanh của cô, nó làm cho nụ cười của cô thêm phần quyến rũ. Cô
còn hay đọc tập làm văn cho tụi em chép nữa.
Đề: Tả người thầy em yêu quý
nhất.
Thấm thoắt đã ba mùa hoa ban nở, thầy giáo
phải tạm biệt chúng em để về xuôi. Cả làng cả bản đứng tiễn thầy vô cùng ngậm
ngùi. Riêng em đứng nhìn theo thầy cho đến khi thầy xa dần, xa dần, đến khi nhỏ
bằng con chó em mới quay lại bản.
Đề: Tả anh bộ đội.
Anh bộ đội cao khoảng 1,20 m, súng AK dài 1m
rưỡi.
Đề: Tả buổi chào cờ đầu tuần.
Sáng thứ hai tuần nào cũng vậy, trường em lại
tổ chức chào cờ. Đầu tiên là thầy hiệu phó phụ trách lao động lên mắng mỏ một
tí. Sau đó đến lượt thầy hiệu trưởng lên mắng. Khi thầy hiệu trưởng mắng, cái
cục ở cổ thầy cứ chạy đi, chạy lại.
Đề: Tả cây bàng.
Ở cạnh nhà em cách một quán phở có một cây
bàng. Cây bàng đã sống trên 10 năm nên nó đã già và nó đã biến thành cây đa.
Đề: Em hãy tả một con vật mà em
yêu thích nhất.
Nhà em có một con chim chích bông, nó nhỏ và
xinh, lông nó màu vàng óng, em thấy nó không ngừng nhảy và mổ mồi. Em rất yêu
con gà của ông em.
Đề: Tả em bé.
Gần nhà em có một em bé rất dễ thương, vì hay
bị té nên đầu em bị móp.
Đề: Đặt câu hỏi với vần: ôm, ốp.
Mẹ em tát em đôm đốp.
Đề: Đặt câu về phần gieo âm tiết.
Có con trâu, bị ruồi bâu. Có con chim, bị vỡ
tim.
Đề: Tả con trâu (của một học sinh
thành phố).
Nhà em có nuôi một con trâu. Nó đáng yêu lắm.
Hàng ngày, mẹ xích nó ở góc hiên. Trên cổ nó có đeo một cái nơ màu hồng thật
xinh xắn. Nó ăn rất ít cơm. Nó có khuôn mặt trái xoan thanh tú.
Đề: Tả một buổi học.
Tùng tùng tùng, tiếng trống vang lên báo hiệu
đã đến giờ vào lớp. Không còn cảnh nô nghịch, chạy nhảy nhốn nháo nữa. Các bạn,
ai ai vào vị trí của người đó. Sách vở để ngay ngắn trên bàn. Cô giáo bước vào
lớp. Học sinh đứng dậy chào cô. Cô mặc chiếc áo dài hoa rất đẹp. Tóc cô thẳng
mượt thả đến ngang lưng. Cô đặt chiếc cặp đen lên bàn và cất tiếng dịu dàng:
"Hôm nay có ai đóng tiền không?"
Đề: Tả con gà trống.
Nhà em có con gà trống rất to, chân dài. Hôm
qua nó bị thiến rồi nên nó không đạp mái được nữa.
Đề: Tả con lợn.
Con lợn nhà em. Cái mỏ nó nhọn. Cái đuôi nó
cong. Cái mào nó đỏ. Cái cựa nó sắc. Em rất yêu con lợn nhà em.
Đề: Tả bác công nhân.
Tay bác toàn dầu mỡ, trán thì lấm tấm mồ hôi,
tai bác như hai cái mộc nhĩ. Thỉnh thoảng bác hay ra bờ rào vườn rau nhà em đi
vệ sinh.
Đề: Tả con trâu.
Quê em nhà nhà làm nông nghiệp nên gia đình
ai cũng có một con trâu. Chú trâu nhà em rất khỏe mạnh và chăm chỉ. Ngày ngày
chú theo bố em ra đồng để cày ruộng. Thân hình chú vạm vỡ, 2 chiếc ngà dương
lên oai hùng. Chân chú rất to và đen hơn chân bố em.
Đề: Tả con gà.
Nhà em có nuôi 1 con gà trống, chú ăn rất
khỏe lớn rất nhanh càng lớn chú càng giống gà mái.
Đề: Tả về gia đình em.
Nhà em có 3 người, em thì đi học, mẹ em thì
làm ruộng, còn bố em làm bộ đội ngoài đảo xa và bán điện thoại di động.
Đề: Tả con gà trống (của một học
sinh thành phố).
Nhà em có một con gà trống. Trông nó rất đẹp.
Toàn thân nó phủ một màu vàng. Nó chẳng biết gáy cũng chẳng biết làm gì. Miệng
nó thường ngậm một bông hoa hồng. Mẹ em thường đặt nó trên bàn thờ để thắp
hương cúng cụ.
Đề: Đặt câu có từ Hán Việt.
Cái thủ của bạn Hương rất to.
Đề: Tả về vật nuôi trong nhà em.
Nhà em có một con mèo tam thể rất đẹp. Nó tên
là Miu Miu. Lông nó óng mượt. Đôi mắt nó tròn to như 2 hòn bi. Mấy cái râu vểnh
lên vểnh xuống. Từ ngày có Miu Miu, chuột chạy hết sang nhà hàng xóm. Em rất
quý con mèo nhà em.
Đề: Tả con gà trống.
Mẹ đi chợ mua cho em một con gà
trống con. Em rất thích. Sau mấy tháng chăm nom chú gà, bây giờ nhà em có thêm
được 5 chú gà con.
Đề: Tả cô
giáo em.
Cô giáo em cao 1m3, dáng người to ngang trông rất vừa vặn... Mỗi khi chúng em lên nộp bài, mắt cô sáng lên như 2 cái đèn pin.
Cô giáo em cao 1m3, dáng người to ngang trông rất vừa vặn... Mỗi khi chúng em lên nộp bài, mắt cô sáng lên như 2 cái đèn pin.
Đề: Tả con bò.
Giữa trưa hè nóng nực, em thấy
con bò kéo xe trên phố, mồ hôi chảy ròng ròng. Em học tập con bò tính cần cù
chăm chỉ.
Đề: Tả
chú bộ đội.
Cạnh nhà em có một chú là bộ đội.
Năm nay chú đã 20 tuổi đời. Chú luôn đeo súng ngắn. Khi chú ngồi, khẩu súng của chú chìa ra trông rất oai phong.
Đề: Tả
người cao tuổi.
Xóm em có rất nhiều bà lão,
nhưng em thích nhất là bà Khoái ở cạnh nhà em. Đầu bà to bằng trái dừa, mặt bà
nhìn như mặt tượng, hai cái tai nhọn và vầng trán lồi lên sự thông minh. Mỗi
khi em qua nhà bà chơi bà thường nói: "Mày ở chơi thêm tý nữa hãy
về".*********************
Các bạn mình "ở chơi thêm tí nữa hãy về" nhé! Đừng bình luận làm chi cho mệt đầu! Cho mình biết bạn thích nhất (một - hoặc những) bài nào? :))