.comment-block img { max-width: 300px !important; }
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

Ha ha =))

Trên mạng có mấy bài văn bất hủ của các cháu, đọc từ lâu rồi, nhưng  cứ lúc nào quá căng thẳng, mở ra đọc lại thì cũng được một trận cười lăn cười bò, giảm xì trét.

Có người đọc xong, nhận xét rằng đây là chuyện đáng buồn về thực trạng dạy văn, học văn ở nước ta. Mình thì thấy đúng là chuyện dạy - học môn Văn ở ta quả là đáng buồn, nhưng là đáng buồn ở những bài văn khác. Ở đây, mình chỉ thấy sự ngô nghê, buồn cười của con trẻ. Xem ra nó vẫn sống động và có tác động tích cực gấp nhiều lần so với mấy bài văn mẫu mà trẻ con cứ nhắm mắt mà "tương" vào bài, và cô giáo cứ nhắm mắt mà chấm, miễn sao cho đúng với đáp án và thang điểm là được.

Không thể trách được các cô giáo, vì với cơ chế giáo dục như hiện nay thì các cô còn có lựa chọn nào khác? Nghe đồn Bộ trưởng Bộ GD lên TV tuyên bố là năm 2015 sẽ có SGK mới. Lại cũng nghe đồn là đến thời điểm này, các nhà nghiên cứu làm SGK vẫn đang... lung bung, chưa thống nhất được sẽ làm theo hướng nào.

Hehe. Làm SGK phải chuẩn bị trước khoảng 6-7 năm. Vậy thì làm cách nào để có sách mới vào năm 2015 nhỉ? Nhức đầu quá!

Thôi, lại lấy văn của các cháu ra đọc vậy!

Những bài văn bất hủ của học trò

Đề: Tả ông nội.
Nhà em có nuôi một ông nội, ông nội suốt ngày chẳng làm gì cả chỉ trùm chăn ngủ, đến bữa ăn ông ló đầu ra hỏi: Cơm chín chưa bây?
Đề: Tả một dụng cụ lao động.
Chiếc xẻng nhà em có rất nhiều công dụng, để hốt rác, và còn dùng để xúc cứt chó nữa.
Đề: Miêu tả về bố.
Bố em có một hàm răng vàng, hàm răng vàng luôn chỉ bảo em những điều hay lẽ phải.
Đề: Em hãy miêu tả mùa Xuân.
Mùa xuân ở quê em mở rất nhiều hội. Những ngày ấy trên đường có rất nhiều các ông các bà tay cầm ô đen ô đỏ đứng nói chuyện râm ran như bầy chim líu lo gọi mẹ.
Đề: Tả cây chuối.
Nhà em có cây chuối rất to, chiều nào em cũng leo lên cây chuối ngồi hóng mát. Khi em leo lên, cành chuối rung rinh.
Đề: Tả một con vật mà em yêu nhất.
Nhà em có nuôi một con gà trống rất đẹp, em rất yêu nó. Hằng ngày, em cho nó ăn. Chiều chiều, em dắt nó đi dạo mát 15 phút.
Đề: Tả về cô giáo mà em yêu quý.
Cô giáo em rất đẹp. Cô có vầng trán cao thể hiện sự thông minh. Mái tóc cô dài thướt tha như dòng nước. Nhưng em thích nhất vẫn là cái răng nanh của cô, nó làm cho nụ cười của cô thêm phần quyến rũ. Cô còn hay đọc tập làm văn cho tụi em chép nữa.
Đề: Tả người thầy em yêu quý nhất.
Thấm thoắt đã ba mùa hoa ban nở, thầy giáo phải tạm biệt chúng em để về xuôi. Cả làng cả bản đứng tiễn thầy vô cùng ngậm ngùi. Riêng em đứng nhìn theo thầy cho đến khi thầy xa dần, xa dần, đến khi nhỏ bằng con chó em mới quay lại bản.
Đề: Tả anh bộ đội.
Anh bộ đội cao khoảng 1,20 m, súng AK dài 1m rưỡi.
Đề: Tả buổi chào cờ đầu tuần.
Sáng thứ hai tuần nào cũng vậy, trường em lại tổ chức chào cờ. Đầu tiên là thầy hiệu phó phụ trách lao động lên mắng mỏ một tí. Sau đó đến lượt thầy hiệu trưởng lên mắng. Khi thầy hiệu trưởng mắng, cái cục ở cổ thầy cứ chạy đi, chạy lại. 
Đề: Tả cây bàng.
Ở cạnh nhà em cách một quán phở có một cây bàng. Cây bàng đã sống trên 10 năm nên nó đã già và nó đã biến thành cây đa.
Đề: Em hãy tả một con vật mà em yêu thích nhất.
Nhà em có một con chim chích bông, nó nhỏ và xinh, lông nó màu vàng óng, em thấy nó không ngừng nhảy và mổ mồi. Em rất yêu con gà của ông em.
Đề: Tả em bé.
Gần nhà em có một em bé rất dễ thương, vì hay bị té nên đầu em bị móp.
Đề: Đặt câu hỏi với vần: ôm, ốp.
Mẹ em tát em đôm đốp.
Đề: Đặt câu về phần gieo âm tiết.
Có con trâu, bị ruồi bâu. Có con chim, bị vỡ tim.
Đề: Tả con trâu (của một học sinh thành phố).
Nhà em có nuôi một con trâu. Nó đáng yêu lắm. Hàng ngày, mẹ xích nó ở góc hiên. Trên cổ nó có đeo một cái nơ màu hồng thật xinh xắn. Nó ăn rất ít cơm. Nó có khuôn mặt trái xoan thanh tú.
Đề: Tả một buổi học.
Tùng tùng tùng, tiếng trống vang lên báo hiệu đã đến giờ vào lớp. Không còn cảnh nô nghịch, chạy nhảy nhốn nháo nữa. Các bạn, ai ai vào vị trí của người đó. Sách vở để ngay ngắn trên bàn. Cô giáo bước vào lớp. Học sinh đứng dậy chào cô. Cô mặc chiếc áo dài hoa rất đẹp. Tóc cô thẳng mượt thả đến ngang lưng. Cô đặt chiếc cặp đen lên bàn và cất tiếng dịu dàng: "Hôm nay có ai đóng tiền không?"
Đề: Tả con gà trống.
Nhà em có con gà trống rất to, chân dài. Hôm qua nó bị thiến rồi nên nó không đạp mái được nữa.
Đề: Tả con lợn.
Con lợn nhà em. Cái mỏ nó nhọn. Cái đuôi nó cong. Cái mào nó đỏ. Cái cựa nó sắc. Em rất yêu con lợn nhà em.
Đề: Tả bác công nhân.
Tay bác toàn dầu mỡ, trán thì lấm tấm mồ hôi, tai bác như hai cái mộc nhĩ. Thỉnh thoảng bác hay ra bờ rào vườn rau nhà em đi vệ sinh.
Đề: Tả con trâu.
Quê em nhà nhà làm nông nghiệp nên gia đình ai cũng có một con trâu. Chú trâu nhà em rất khỏe mạnh và chăm chỉ. Ngày ngày chú theo bố em ra đồng để cày ruộng. Thân hình chú vạm vỡ, 2 chiếc ngà dương lên oai hùng. Chân chú rất to và đen hơn chân bố em.
Đề: Tả con gà.
Nhà em có nuôi 1 con gà trống, chú ăn rất khỏe lớn rất nhanh càng lớn chú càng giống gà mái.
Đề: Tả về gia đình em.
Nhà em có 3 người, em thì đi học, mẹ em thì làm ruộng, còn bố em làm bộ đội ngoài đảo xa và bán điện thoại di động.
Đề: Tả con gà trống (của một học sinh thành phố).
Nhà em có một con gà trống. Trông nó rất đẹp. Toàn thân nó phủ một màu vàng. Nó chẳng biết gáy cũng chẳng biết làm gì. Miệng nó thường ngậm một bông hoa hồng. Mẹ em thường đặt nó trên bàn thờ để thắp hương cúng cụ.
Đề: Đặt câu có từ Hán Việt.
Cái thủ của bạn Hương rất to.
Đề: Tả về vật nuôi trong nhà em.
Nhà em có một con mèo tam thể rất đẹp. Nó tên là Miu Miu. Lông nó óng mượt. Đôi mắt nó tròn to như 2 hòn bi. Mấy cái râu vểnh lên vểnh xuống. Từ ngày có Miu Miu, chuột chạy hết sang nhà hàng xóm. Em rất quý con mèo nhà em.
Đề: Tả con gà trống.
Mẹ đi chợ mua cho em một con gà trống con. Em rất thích. Sau mấy tháng chăm nom chú gà, bây giờ nhà em có thêm được 5 chú gà con.
Đề: Tả cô giáo em.

Cô giáo em cao 1m3, dáng người to ngang trông rất vừa vặn... Mỗi khi chúng em lên nộp bài, mắt cô sáng lên như 2 cái đèn pin.
Đề: Tả con bò.
Giữa trưa hè nóng nực, em thấy con bò kéo xe trên phố, mồ hôi chảy ròng ròng. Em học tập con bò tính cần cù chăm chỉ.
Đề: Tả chú bộ đội.
Cạnh nhà em có một chú là bộ đội. Năm nay chú đã 20 tuổi đời. Chú luôn đeo súng ngắn. Khi chú ngồi, khẩu súng của chú chìa ra trông rất oai phong.
Đề: Tả người cao tuổi.
Xóm em có rất nhiều bà lão, nhưng em thích nhất là bà Khoái ở cạnh nhà em. Đầu bà to bằng trái dừa, mặt bà nhìn như mặt tượng, hai cái tai nhọn và vầng trán lồi lên sự thông minh. Mỗi khi em qua nhà bà chơi bà thường nói: "Mày ở chơi thêm tý nữa hãy về".

*********************
Các bạn mình "ở chơi thêm tí nữa hãy về" nhé! Đừng bình luận làm chi cho mệt đầu! Cho mình biết bạn thích nhất (một - hoặc những) bài nào? :))




Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

Chào nhé Cấp Một ơi!


Tôi 11 tuổi. Cuối tháng Năm vừa rồi, tôi đã được phát giấy chứng nhận hoàn thành chương trình bậc Tiểu học. Trong buổi Lễ Tổng kết, đồng thời là Lễ Tri ân cha mẹ, lần đầu tiên trong suốt 5 năm học, tôi được mẹ dẫn vào tận sân trường và cùng ngồi dự với tôi đến cuối buổi. Buổi lễ Tổng kết do đó có vẻ đặc biệt hơn so với tất cả những buổi lễ trước đây. Lúc ra về, mẹ bảo tôi hãy kể lại toàn bộ buổi lễ theo một cách khác với những bài tập làm văn tường thuật mà tôi đã từng làm ở trường. Việc này đối với tôi quá khó vì suốt 5 năm qua, tôi được dạy tập làm văn theo một công thức không thay đổi, đó là bài văn phải có mở bài: buổi lễ diễn ra ở đâu, lúc mấy giờ, thành phần tham dự ; Thân bài: buổi lễ gồm mấy phần, chương trình văn nghệ có những tiết mục gì, ai lên phát biểu, bài phát biểu có những ý gì, ra sao ; Cuối cùng là kết luận: em rất thích buổi lễ (tất nhiên rồi – không thích thì cũng phải nói thích), vì sao thích, em rút ra được những gì sau buổi lễ… vân vân và vân vân... Bây giờ mẹ lại yêu cầu tôi kể theo một cách khác, thú thực là tôi chẳng biết bắt đầu như thế nào.

Có lẽ bắt đầu là việc tôi phải khoác ra ngoài một bộ quần áo tốt nghiệp màu xanh dương. Bộ này tôi đã có dịp mặc một lần vào hồi tốt nghiệp Mẫu giáo. Tôi còn nhớ hôm đó cô Hiệu trưởng trường Mẫu giáo hỏi “Có bạn nào xung phong lên hát không?” Tôi không định xung phong, nhưng chợt thấy bạn Mỹ Duyên đang nhìn mình. Bạn Mỹ Duyên xinh nhất lớp, tôi rất thích nắm tay bạn ấy và thích ngồi gần bạn ấy trong tất cả các bữa cơm. Giây phút cô Hiệu trưởng hỏi, bạn Mỹ Duyên nhìn tôi với vẻ đầy khích lệ. Thế là tôi xung phong hát. Cả trường vỗ tay rần rần, và tôi cảm thấy bạn Mỹ Duyên là người vỗ tay to nhất. Sau đó tôi vào lớp Một và chẳng bao giờ gặp lại bạn Mỹ Duyên nữa. Bây giờ, tôi lại ngồi trước sân trường đầy nắng, súng sính trong bộ quần áo giống y như bộ quần áo năm nào, trong lòng bỗng thoáng một chút nhung nhớ như tôi vừa kể. Hôm nay, sân trường không chỉ có màu áo xanh mà còn có cả màu áo đỏ rực. Áo xanh là áo dành cho tất cả học sinh lớp 5, còn áo đỏ là dành riêng cho những bạn tốt nghiệp với số điểm tối đa là 20. Hôm biết kết quả tôi chỉ được 18 điểm, mẹ có vẻ buồn, vì trước đó tôi có thông báo với mẹ là tôi làm đúng hết, không sai chút nào. Môn Văn không được 10 điểm thì cũng là bình thường thôi, nhưng môn Toán tôi cũng không được 10 điểm làm cho mẹ thất vọng, tôi cảm thấy áy náy lắm. Tôi thanh mình với mẹ:

- Con hiểu bài, làm đúng hết, nhưng bị sơ suất mấy chỗ. Chẳng hạn như khi làm phép tính chia, bên phải là số chia chẵn, bên trái là số chia lẻ, đáng lẽ bên trái con phải viết là 004 thì con lại chỉ viết có số 4. Hay là bài toán đố, người ta hỏi thể tích nước trong bể chứa là bao nhiêu, con trả lời “thể tích nước trong bể chứa là…”, trong khi đáp án viết: “Thể tích của bể cũng chính là thể tích nước trong bể là”. Thế nên con bị trừ điểm.

Mẹ nghe xong, suy nghĩ một lúc rồi bảo tôi:

- Thôi, bỏ qua chuyện này đi! Nếu con không phải là điệp viên 004 thì đối với mẹ cũng như hầu hết tất cả mọi người, số 4 hay số 004 cũng như nhau cả! Còn chuyện thể tích nước cũng là chuyện nhỏ. Có những chuyện lớn hơn, như nhà mình phải trả tiền nước gấp 3 lần những nhà bình thường khác vì mình không có hộ khẩu thường trú ở đây. Hoặc lớn hơn nữa là ở Cà Mau, có nơi người ta phải bỏ ra 1 triệu đồng để mua 1 mét khồi nước sạch. Đó mới thực là những chuyện con cần quan tâm.

Nghe mẹ nói thế, tôi cũng bớt áy náy, nhưng khi cô giáo bảo “Các em hãy viết một bức thư gửi cha mẹ mình, nói lên những tình cảm chân thật nhất, những niềm vui và những nỗi buồn mà em muốn chia sẻ nhất” thì tôi lại nhớ đến điểm số 18 của mình. Tôi viết vào tờ giấy nhiều lắm, trong đó có câu: “Kết quả thi vừa rồi con chỉ được có 18 điểm. Con vô cùng xin lỗi ba mẹ và xin hứa từ nay con sẽ cố gắng hơn để ba mẹ vui lòng”. Tôi viết xong, bỏ vào phong bì dán lại. Trong buổi lễ Tri Ân, tôi chạy đến bên mẹ, đưa tờ giấy rồi nói thầm đủ để mẹ nghe: “Đây là thư con gửi ba mẹ, nhưng thôi, mẹ cất đi, đừng đọc nhé!”.

Tôi chẳng biết tại sao mình đã bỏ công ra viết thư, rồi lại không muốn cho ba mẹ đọc? Tôi hay tự mâu thuẫn với mình vậy đó. Chuyện này cũng giống như chuyện tôi với bạn T.Tâm. Bạn T.Tâm là bạn gái duy nhất làm cho tôi cảm thấy xúc động mỗi khi đứng gần. Cảm giác xúc động này đến với tôi từ năm lớp 3 và càng ngày tôi càng thấy nó rõ rệt hơn. Mỗi khi bạn T.Tâm đến bên tôi, nở một nụ cười thân thiện là tôi lại thấy tim mình đập rất to – to đến nỗi tôi sợ chính bạn T.Tâm cũng nghe thấy. Tối về nhà, thỉnh thoảng tôi nhớ bạn ấy ghê gớm, cũng có đôi khi tôi hạ quyết tâm ngay hôm sau sẽ tìm cách nắm tay bạn ấy một cái. Tôi thấy mình thật cương quyết và tự nhủ chuyện ấy chẳng có gì khó, ngay ngày mai mình sẽ làm. Nhưng rồi hết ngày này qua ngày khác, tôi chẳng làm được. Thậm chí mỗi lần bạn ấy đến gần, tôi còn vội vàng lảng ra xa.
Hôm nay cũng thế, suốt buổi lễ, tôi không ngồi gần bạn T.Tâm. Ở trên sân khấu, các tiết mục văn nghệ cây nhà lá vườn lần lượt diễn ra. Các bạn ngồi dưới và phụ huynh ngồi xung quanh vỗ tay rần rần, còn tôi thì không thể nào rời mắt khỏi cái bím tóc dễ thương cứ ngoắt qua ngoắt lại một cách vô tình. Hôm nay là buổi cuối cùng ngồi ở cái sân trường quen thuộc này, có khi nào cũng là buổi cuối cùng tôi được thoả sức nhìn ngắm cái nơ hồng hồng, cái cổ cao cao và đôi mắt mí lót luôn ẩn nụ cười thân thiện kia không?

Sau các tiết mục văn nghệ là đến phần phát biểu của cô Hiệu trưởng. Thứ hai nào tôi cũng ngồi ở đây nghe cô phát biểu rồi, nên tôi chẳng lạ gì nữa. Đại khái cũng là “Các em học sinh thân mến, hôm nay là ngày…, để đạt được thành quả này, ngoài công của các thầy cô giáo, không thể không kể đến công lao của các bậc cha mẹ…, cô mong các em hãy…” này nọ. Thôi, đại ý vậy đi, kể mãi chán lắm. Rồi đến phần phát biểu của đại diện cha mẹ học sinh. Lại cũng na ná như thế. Cũng cám ơn các thầy cô từ cô Hiệu trưởng đến các thầy cô chủ nhiệm, đến các cô bảo mẫu, các bác lao công, vân vân và vân vân… Ở đưới, đám bạn bè bắt đầu quay qua quay lại, chơi đập tay, chuyền cho nhau xem những món đồ chơi mà ngày thường không được mang vào lớp học. Tiến ồn ào râm ran lan từ chỗ này đến chỗ kia. Mấy bạn Sao đỏ bắt đầu đứng dậy làm nhiệm vụ của mình. Tất cả chúng tôi, hầu như ai cũng ghét mấy đứa Sao đỏ. Chúng rất hách dịch và chuyên đi mách lẻo. Ghét thì ghét đấy, nhưng trong thâm tâm, đứa nào cũng ao ước một lần trong đời được làm Sao đỏ để xem cảm giác quyền hành sung sướng như thế nào. Ở ngay phía sau tôi là một Sao đỏ đang gườm gườm quát mấy bạn đùa giỡn. Các bạn lập tức im thin thít. Mà kể cũng lạ, chỉ một lát nữa thôi, chúng tôi sẽ chia tay, ai về nhà nấy, tất cả đều bình đẳng. Thế mà đến giây phút này, mọi người cũng vẫn sợ Sao đỏ ghi tên. Có khi nào cái từ Sao đỏ sẽ ăn sâu vào đầu óc chúng tôi mãi mãi với nỗi khiếp sợ vô lý đến khó hiểu không nhỉ? Chịu, tôi không biết được!

Phần cuối cùng của buổi lễ là bài phát biểu của đại diện học sinh lớp 5. Một bạn trai đeo kính bước lên bục. Cả trường bỗng yên lặng hướng hết về phía sân khấu. Bạn trai cất giọng du dương, phát âm đúng chuẩn, lúc trầm lúc bổng: “Thế là thấm thoát 5 năm học đã trôi qua. Nhớ ngày nào, chúng em như những con chim non ngơ ngác đứng trước sân trường, được đôi bàn tay ân cần của các thầy cô dìu dắt…” Tôi bỗng chốc thấy da gà mình nổi lên rần rật. Tôi chẳng thể nào nói được như bạn ấy đâu, thậm chí bảo tôi viết bài phát biểu tương tự như vậy tôi cũng chẳng viết được. Mà nếu tôi có viết được hoặc có khả năng diễn đạt rõ ràng như bạn ấy thì tôi cũng không thể lên trước sân khấu nói những điều hoàn toàn không phải cảm nghĩ của mình như vậy. Èo, mắc cỡ chết! :p . Dưới sân trường, đột nhiện có vài bạn gái rơm rớm nước mắt. Tôi không xúc động gì với bài phát biểu, nhưng thấy các bạn chảy nước mắt, tự nhiên tôi cũng hơi nghẹn ngào. Có điều, mình là con trai, phải cứng rắn lên, ai lại khóc bao giờ! Ở trên kia, bạn trai vẫn thao thao: “Giờ đây, khi chúng ta chuẩn bị rời xa mái trường thân yêu này, xin gửi lại lời chào đến các lớp đàn em còn ở lại. Mong các em hãy viết tiếp… viết tiếp… viết tiếp…” Bạn ấy lúng túng, chắc là… quên bài!  Cả sân trường như nín thở vì sợ hỏng bài phát biểu. Ở phía sau hậu trường, thấp thoáng bóng một cô giáo chạy lên “nhắc vở”: “Viết tiếp những trang truyền thống của trường”. Bạn trai nhắc lại: “Viết tiếp những trang truyền thống của trường”. Ôi trời, cả trường thở phào!

Buổi lễ kết thúc. Mọi người chạy ùa ra chụp hình. Mẹ cũng lấy máy ảnh ra định chụp, nhưng tôi trốn mất. Từ năm lên 10 tuổi đến nay, tự nhiên tôi mọc ria mép. Ria càng ngày càng đen làm cho tôi hết sức xấu hổ. Tôi luôn trốn chụp hình là vậy. Không chụp được tôi, mẹ bèn quay sang chụp bạn T.Tâm. Bạn T.Tâm cười rất tươi như bạn ấy xưa nay vẫn thế. “Tạm biệt N. nhé!” Bạn ấy chỉ nói vậy rồi leo lên phía sau xe máy của mẹ bạn, đi mất.

Hôm nay là ngày cuối cùng của tôi ở trường Tiểu học. Nhiều năm nữa, không biết tôi có còn nhớ ngày này không, nhưng có một điều chắc chắn tôi sẽ không quên được, đó là hôm ấy có hai người phụ nữ mà tôi rất yêu thương đã có mặt trong lễ Tổng kết của tôi. Mai này, một người sẽ tiếp tục đưa tôi đến trường cấp II, còn người kia…chẳng biết có còn gặp lại nữa không. Mấy ngày trước, đám bạn gái cứ chuyền tay nhau những quyển lưu bút, trong đó ép mấy cánh hoa phượng đỏ. Tôi thường bảo các bạn ấy “sến”. Nhưng hôm nay, đứng giữa sân trường, ngước nhìn lên mấy cành phượng đỏ rực, tự nhiên tôi cứ nhớ cái bím tóc lúc lắc, và tự nhiên tôi thấy mình cũng... sến!

Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

P…h…ù…! Cuối cùng cũng đến hè!

Không hiểu trường Tí Nhân tính toán thế nào mà trong tháng tư, chương trình học nhanh như ma đuổi. Học xong, đầu tháng năm, bọn trẻ phải thi học kỳ. Thi học kỳ xong không còn gì để học nữa, nhưng vẫn phải đến trường. Mẹ hỏi: “Thế các con làm gì ở trường?” Tí Nhân bảo: “Cô cho tập chép, xong rồi cô đi gác thi, rồi cô đi chấm thi, rồi cô đi họp, tụi con chơi từ sáng đến chiều”. Tí Nhân xin mẹ cho nghỉ, nhưng mẹ vốn là người kỷ luật cao và luôn nghiêm túc, nên vẫn yêu cầu Tí Nhân phải đi học đầy đủ cho đến ngày cuối. Sau khi yêu cầu được phát ra và được Tí Nhân tiếp nhận một cách miễn cưỡng, mẹ tự hỏi “không biết mình có bị dở hơi không?”. Đúng ngày 29/5, Tí Nhân làm lễ bế giảng và nghỉ hè. Mẹ thở phào.

Mẹ tiếp xúc nhiều với sách giáo khoa nên biết rằng chương trình lớp 4 quá nặng đối với học sinh tiểu học. Cả một năm trời, Tí Nhân học như đánh vật. Ngoài sách giáo khoa, sách bài tập và các loại sách bổ trợ mà nhà trường yêu cầu mua, hàng ngày cô giáo còn cho thêm một tờ giấy A4 hai mặt, trên đó chi chít chữ size 13 với các loại bài tập mà mẹ đọc xong toát cả mồ hôi. Loại đơn giản là nhân chia số có 3 chữ số thì nhiều khi mẹ chặc lưỡi: “Lấy máy ra mà tính cho nhanh, con ạ”, nhưng cũng có nhiều loại phức tạp khác, mẹ loay hoay mãi không làm được, phải nhờ ba làm giúp. Ba đọc xong, không biết phải giải thế nào, cảm thấy tự ái đầy mình, bèn quay sang cằn nhằn “Sao đi học mà không hỏi cô?”. Tí Nhân phụng phịu: “Cô cho bài về nhà, không làm được thì giờ học thêm cuối buổi ngày mai cô mới giải”. (Đấy, ai cứ bảo cương quyết không cho trẻ con đi học thêm, chứ mẹ thì không cương nổi!).

Nhưng thôi, chuyện cũ đã qua rồi, hè đã về…! Mẹ thở phào cái nữa.

Mẹ thở phào dù cô phê trong học bạ của con không mấy “hay ho”.


 
Bây giờ Tí Nhân chỉ còn phải đi học tiếng Anh mỗi tuần 2 buổi. Tiếng Anh sẽ là chìa khoá cho con mở những cánh cửa mà ba mẹ cả đời không mở được. Ba mẹ đầu tư vào khoản này hơi bị nhiều, nhưng chắc chắn đó là điều cần thiết. Cũng may mà Tí Nhân vẫn theo dõi, thỉnh thoảng lại thông báo với ba mẹ “Trường có chương trình khuyến mãi”. Tranh thủ đóng tiền vào những dịp đó, ba mẹ bớt… tiếc. Cuối khoá, mẹ hết sức ngạc nhiên khi cô giáo người Mỹ nhận xét ngược hẳn với cô ở trường Tiểu học. Cô bảo: “Cháu hơi bị hiếu động quá, nhưng không sao, miễn là cháu tiếp thu tốt!”. Kết quả học tiếng Anh cũng làm mẹ “choáng” khi con là HS duy nhất trong lớp nhận được bằng khen.



Ơ hay, cùng là một đứa trẻ mà sao ở trường này nó là người này, ở trường kia nó lại là người khác vậy nhỉ?

Hè về, mẹ muốn cho Tí Nhân hoạt động nhiều thứ: về quê thăm Nội, tiếp tục đi bơi, học võ, chơi một môn thể thao…, nhưng… Lại nhưng…

Ba mẹ đi làm cả ngày, ai chở con đi? Thêm nữa, Tí Nhân lại đề nghị “Con phải đi học hè ở trường. Nếu không học thì đầu năm học mới, có khi con phải chuyển sang lớp khác. Chuyển sang lớp khác thì mai mốt lên lớp 6, có khi con không được học theo tuyến cùng các bạn mà phải chuyển sang trường khác nữa”.

H…a…i…z…!

Hè đến rồi, mẹ thở phào được mấy cái rồi lại tiếp tục quay cuồng với sự nghiệp giáo dục.

Nói như bạn Cua “Cuộc sống không như là mơ”.

Giời ạ.

Bao giờ cho đến ngày xưa
Để cho con trẻ được mơ nghỉ hè.

Có ai viết tiếp giùm mẹ mấy câu lục bát nữa không?

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2011

Xem phim "Mùi hương đàn bà"


 

Muốn viết nhiều thứ, nhưng người chưa khoẻ hẳn nên cứ lười lười. Thôi thì xem phim vậy.

Phim Mỹ nhá, tên phim Mùi hương đàn bà  nghe đã thấy vô cùng “gợi”. Tuy nhiên, thực tế thì phim không nói về “chuyện ấy”. Tóm tắt phim thế này:

Charlie Simms (Chris O'Donnell) là một học sinh giỏi nhưng nhà nghèo, đang học tại một trường trung học vào khoảng những năm 50-60 gì đó – mình không chắc lắm. Một hôm, cậu tình cờ chứng kiến những người bạn của mình tạo dựng một vụ scandal để làm bẽ mặt thầy hiệu trưởng – bản thân ông thầy này là một người xấu. Chuyện xảy ra. Ông hiệu trưởng biết thóp cậu bé đã chứng kiến ai là người gây nên trò này, nên gọi cậu lên gặp và cho cậu 2 lựa chọn: một là khai tên những người bạn ấy ra, cậu sẽ được giới thiệu vào một trường danh tiếng với học bổng hấp dẫn, hai là nếu không khai, cậu sẽ bị mất cơ hội vào đại học và trước mắt sẽ bị đưa ra hội đồng kỷ luật.

Charlie lâm vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan. Cậu không muốn và không thể tố giác bạn mình và phải đối mặt với một tương lai không mấy sáng sủa. Với một tâm trạng rối bời như vậy, trong một lần đi làm thuê để kiếm thêm tiền, cậu tình cờ gặp cựu trung tá Frank Slade (Al Pacino). Cựu trung tá này đã về hưu, bị mù, uống rượu và hay cáu kỉnh. Cảm thương với hoàn cảnh của vị trung tá, Charlie gần gũi với ông và mỗi ngày lại khám phá thêm vẻ đẹp phía bên trong con người có vẻ như thật khó chịu này. Cậu kể cho ông nghe về chuyện của mình.

Ngày Charlie phải ra ngồi ở ghế xét xử của Hội đồng kỷ luật, điều bất ngờ đã xảy ra: trung tá Frank Slade xuất hiện dưới vai trò một phụ huynh của Charlie. Khi Charlie bị kết tội, ông đã đứng lên phát biểu một bài đầy nhiệt huyết để bảo vệ cậu với những câu hỏi về giá trị đạo đức khi nhà trường ép học sinh phải khai ra những đồng đội của mình. Bài phát biểu của ông khiến cả Hội đồng lặng đi, và sau khi bàn bạc, Hội đồng quyết định tha bổng cho Charlie.

Xem xong phim, mình suy nghĩ mãi về chuyện giáo dục của nước người từ những năm giữa thế kỷ 20, tức là cách đây đã hơn nửa thế kỷ. Suy nghĩ rồi lại liên tưởng đến nước mình. Bản thân mình cũng đã có đến 11 năm ngồi ghế nhà trường, nên ban đầu mình thấy cũng khó chấp nhận với chuyện học sinh lại có thể đi bêu xấu thầy hiệu trưởng trước toàn trường như vậy. Mình cứ thấy lấn cấn với cách giải quyết vấn đề của phim. Trên thực tế, học sinh hư thì phải bị kỷ luật chứ sao lại có chuyện lật ngược vấn đế như thế? Dù thầy giáo là người như thế nào thì cũng là thầy, và học sinh không có quyền làm thầy mất mặt. Tuy nhiên, suy nghĩ lại, mình thấy triết lý được đưa ra trong phim cao hơn nhiều so với những điều mình cảm thấy lấn cấn.

Hồi mình đi học, mỗi khi cô giáo cần chấm bài hay ra khỏi lớp một thời gian, cô thường chọn một bạn đi lên đứng trên bục giảng để theo dõi lớp học. Nếu thấy bạn nào nói chuyện thì bạn đứng trên bục có quyền ghi tên và khi cô quay trở lại lớp, cô sẽ bắt bạn đó thụt dầu (2 tay bắt chéo trước ngực, nắm 2 vành tai và đứng lên ngồi xuống khoảng từ 20 đến 100 lần, tuỳ theo mức độ nặng nhẹ). Hồi ấy, mình nhớ đứa nào cũng khao khát được một lần đứng trên bục để tỏ rõ uy quyền của mình. Đến khi bạn bị lên trước lớp thụt dầu thì mọi người ở dưới cười “lêu lêu” và rất khoái chí.

Bây giờ, nghe con trai kể thì trường của con có các bạn Sao đỏ. Đầu giờ, các bạn Sao đỏ rảo quanh, ghi tên những ai đi trễ, quên đeo khăn quàng, ra khỏi lớp khi đang giờ ôn bài… Giờ ra chơi, ai bỏ áo ra ngoài quần, ai chạy nhảy (trường cấm không cho chạy nhảy, sợ ngã), ai chơi đá cầu cũng đều bị Sao đỏ ghi tên. Con trai tâm sự “Ước gì con được làm Sao đỏ”, mình hỏi: “Để làm gì?”, “Để ghi tên các bạn mà không ai ghi tên mình”.

Vậy đó, cái chuyện học sinh tình nguyện và thích thú khi được tố cáo bạn mình đã ăn sâu vào tiềm thức trẻ con. Nhiều đứa trẻ lớn lên sẽ có thói quen thích gặp riêng sếp để tố cáo đồng nghiệp của mình. Đồng nghiệp bị “rớt điểm” với sếp cũng đồng nghĩa với việc mình được tăng điểm, vân vân và vân vân.

Phim đã đoạt giải Quả cầu vàng cho hạng mục Diễn viên phụ xuất sắc nhất.
Xem một đoạn ông Trung tá mù nhảy điệu Tango tại đây

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

Loanh quanh chuyện giáo dục

Chuyện thứ nhất: kỷ luật nhà trường
Cháu gái OM năm nay lên lớp 11. Cháu học trường mà ngày xưa, cách đây 25 năm, OM đã học. Thực ra chỉ có tên trường là còn quen thuộc, chứ mọi thứ liên quan đến ngôi trường đó nay đã trở nên xa lạ mất rồi. Cháu kể chuyện:
- Trường con đóng cửa lúc 6h20 mỗi sáng. Trước đây, nếu lỡ đi học sau khi cổng trường đóng thì sẽ bị ghi tên, ghi tên nhiều lần thì sẽ bị phê bình hoặc hạ hạnh kiểm, nhưng bây giờ khác rồi. Bây giờ nếu lỡ đi trễ dù chỉ 2 phút thì nên biến thật nhanh, về nhà rồi viết giấy xin phép. Lỡ mà thò mặt vào trường thì sẽ bị ghi tên, trừ điểm hạnh kiểm và bị đuổi về, coi như nghỉ học không phép. Nữ sinh vào trường đi giày sandals, hoặc giày hở mũi là bị đuổi! Mặc váy ngang đầu gối cũng đuổi! Gửi xe trong trường lấy ra rất khó khăn và tốn 2000đ, trong khi  gửi ở ngoài vừa dễ dàng, vừa chỉ tốn 1500đ, nhưng nếu bắt được HS nào gửi xe ở ngoài là đuổi. Tóm lại là sẽ có rất nhiều trường hợp bị đuổi.(Hãi quá!)
Nhưng đó không phải là chuyện shock. Cháu kể chuyện shock hơn:
- Có lần con vào lớp lúc trái buổi. Con nhìn thấy có một cặp lớp trên đang làm “chuyện ấy” ở cuối lớp. Con chạy xuống thông báo với thầy chủ nhiệm, thầy đang mải chơi thể thao nên bảo “Kệ nó!”. Thế là thôi. Lần sau con còn bắt gặp thêm 1 lần nữa, nhưng con “kệ nó” luôn!
OM nghe cháu kể mà thấy rụng rời. Để lục xem Yahoo có cái icon nào che tai, không. Nếu không có, chắc phải đề nghị Yahoo bổ sung thêm cái icon này, đặng chuyên dùng khi nghe chuyện kỷ luật của trường THPT.


Chuyện thứ hai: Bài tập về nhà
Chưa đến ngày khai giảng, nhưng hôm nào đi học, bạn Tí Nhân cũng mang về nhà 1 tờ giấy photo khổ A4 chi chít bài tập Toán và Tiếng Việt. Tối tối, bạn Tí Nhân không còn thời gian chạy ra sân chơi nữa, thay vào đó là ăn cơm xong lập tức bị mẹ hò hét ngồi vào bàn học (mẹ đâu có muốn thế, nhưng không ngồi học giờ đó thì sẽ không kịp để đi ngủ lúc 10h30). Trên tờ giấy bài tập, mẹ – với tư cách là biên tập viên – phát hiện ra vô số lỗi về câu chữ. Nhưng thôi, chuyện ấy bỏ qua, chỉ show lên đây một vài bài (còn nhiều, nhưng mẹ không có thời gian show) mà mẹ không hiểu gì cả, hoặc không hiểu vì sao lại sai.


 
Bai tap lop 4_1

 
Bai tap lop 4_2

Mẹ chuyên làm thơ lục bát, vần “ồn” mà mẹ còn gieo được một cách thanh thoát, nhưng đến cái bài tìm vần này thì mẹ bó… toàn thân, chắc trình độ làm thơ lục bát của cô giáo thuộc loại siêu rồi, mẹ không bắt kịp! Chỉ tội nghiệp Tí Nhân, sáng nào ngủ dậy, câu đầu tiên cũng là: “Đi học như đi vào địa ngục, con muốn chuyển trường, mẹ ơi!” Mẹ thầm nghĩ: “Chuyển thì đâm đầu vào đâu hả con?” Mẹ làm sao có đủ khả năng để chuyển con sang “hệ” khác!

Chuyện thứ ba: Làm sách giáo khoa
Việc thay đổi chương trình sách giáo khoa là việc của Bộ GD&ĐT, việc xuất bản SGK là việc của NXBGD, và việc làm SGK là việc của cả một đội ngũ… to đùng những người chữ thì nhiều mà tiền thì ít. Khi có chủ trương thay SGK thì đội ngũ to đùng này phải khởi động trước đó ít nhất 6-7 năm. Họ “ăn SGK, ngủ SGK”, đến những ngày nước rút thì tất cả đều bị cuốn vào cái gọi là “chiến dịch SGK”. Trong mùa chiến dịch, cả đội quân miền Nam, miền Trung đều đổ ra miền Bắc, bỏ cả vợ / chồng con cái, gia đình của mình để ra đóng đô ở Hà Nội 2-3 tháng. Suốt những tháng chiến dịch, đội quân này làm từ 7h30 sáng đến thâu đêm, cao điểm có khi đến 1-2h sáng – với quyết tâm “Không để sách có lỗi”. Và sau đó, kết quả là những cuốn SGK thấm đầy mồ hôi, nước mắt – theo cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen – ra đời. Sau đó nữa thì sao? Đơn giản thôi, họ được thông báo là SGK năm nào cũng lỗ hàng tỉ đồng, NXB không thể nuôi được họ nên buộc họ phải ra công ty cổ phần để tự bươn chải, sống bằng… gì thì sống, miễn là không phải bằng SGK! Bữa trước có người bạn hỏi OM rằng  lương của đám nhiều chữ này khoảng bao nhiêu, OM thành thật khai lương nhiêu đó, bạn bảo rằng: “thế thì bằng lương tạp vụ bên mình”.
Nếu bỏ ra từng ấy công sức, từng ấy mồ hôi và chất xám để năm nào cũng lỗ, và lương trí thức ở nơi này chỉ bằng lương tạp vụ ở nơi khác thì cái giá để trả cho sự nghiệp trồng người quả là…
Nhưng cái vụ này OM chỉ viết lên đây, không có nói với ai đâu à nha! Đừng vì lỡ đọc bài này mà đổ tội cho OM đem chuyện nội bộ đi nói linh tinh.  Icon che miệng đâu, mang ra đây ngay!


Chuyện thứ tư: Quậy bùn khua sóng
Đọc bài viết này trên báo Thanh niên, OM thấy khó chịu quá. Bạn nào quan tâm đến sách giáo khoa thì chịu khó vào đây mà đọc, đọc xong thì đừng tin nhé. Bài viết đề cập đến 2 vấn đề, thứ nhất là trong SGK Tiếng Việt lớp 1, kênh hình không chuyển tải được nội dung kênh chữ, thứ hai là chuyện tuỳ tiện khi viết hoa hoặc không viết hoa tên của các con vật.
Tác giả bài viết là một vị tiến sĩ (eo ôi, nể quá!). Ông bảo: Xếp hàng vào lớp mà vẽ học sinh bá va bá cổ, cười đùa (chạnh lòng nghĩ ngay đến trẻ con, phen này xếp hàng vào lớp, mặt mũi phải nghiêm trọng, hàng phải thẳng tắp như đi vào… tù thì mới rõ vấn đề) ; Bài học thì ao, hồ, giếng, thế mà vẽ có cái giếng với cái ao, không vẽ hồ ; Bài học thì Nghe lời cha mẹ, thế mà chỉ vẽ mỗi mẹ (chết thật, quên không vẽ cha, phen này cả một thế hệ học sinh sẽ chỉ nghe lời mẹ thôi, không nghe lời cha). OM là hoạ sĩ trình bày nên đặc biệt quan tâm đến vấn đề này. Đọc bài xong rồi trộm nghĩ: May quá, các ông trên Bộ không đưa mấy bài đồng dao hay thơ Trần Đăng Khoa vào sách. Mấy bài này vốn rất nhiều hình ảnh, chẳng hạn:
Chi chi chành chành
Cái đanh thổi lửa
Con ngựa chết trương
Ba Vương mũ đế
Bắt dế đi tìm
Con chim làm tổ
Miếng mỡ mèo tha
Bà già chết cóng
(Đồng dao)
Hay là:
Một vùng trời đất hôm nay
Trời đầy én bạc, đất đầy ô tô
Biển đầy tiếng hát câu hò
Việt Nam gương mặt Bác Hồ sáng tươi
(Trần Đăng Khoa)
Thì lấy giấy đâu ra mà vẽ nhỉ? Nếu cố lắm, lấy 1 trang giấy ra để vẽ cho đủ từng ấy nhân vật thì thế nào cũng bị dư luận chửi bới là lãng phí giấy, tiền lại đổ lên đầu phụ huynh
Ý thứ hai, tác giả cho rằng SGK đã tuỳ tiện, cùng là tên con vật, nhưng chỗ viết hoa, chỗ lại viết thường. Ui, tức quá, tức quá! Không biết hồi tiểu học, ông tiến sĩ này có được học bài nhân cách hoá không mà không phân biệt được ngữ cảnh của từng bài nhỉ?
OM hơi buồn vì báo Thanh Niên chắc cũng nghĩ tiến sĩ viết ra là phải đúng, nên đã duyệt đăng bài này. Nhưng thôi, xét cho cùng thì có được bài thế này, chắc là toà soạn cũng mừng rồi, vì không cho đăng những bài kiểu như thế thì loanh quanh chắc cũng chỉ mấy bài đâm chém nhau ở bệnh viện, giá vàng tăng giảm, học sinh tấn công bạn hay là xác định nghi can cướp tiệm vàng…, đại loại thế thôi! Bạn nào cho OM mượn cái icon che mắt để gắn vào đây nhé!


Vậy là đủ bộ 3 Icon dành cho giáo dục rồi. Mượn tạm hình này bên nhà Mintar trong khi chờ đợi Yahoo nâng cấp:

 
Ba Khong

 

Bây giờ OM viết bài về giáo dục đưa lên bờ lốc, lát nữa, chiều về phải nghĩ cách làm sao mà gặp được cô giáo chủ nhiệm lớp của bạn Tí Nhân, đặng mà thọ giáo cô về cách làm bài tập sao cho đúng. Mẹ ngại quá Tí Nhân ơi.  Mẹ còn ngại thế, thảo nào mà con cứ suốt ngày đòi chuyển trường. Chao ôi là khổ!

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2011

Học giỏi để làm gì?

Con trai hỏi:
- Mẹ ơi, lúc bằng tuổi con, mẹ có học giỏi không?
- Có. Mẹ được làm lớp trưởng đấy!
- Ba bảo mẹ học giỏi văn lắm, có đúng không?
- Đúng một phần thôi. Hồi phổ thông mẹ học bình thường, nhưng lên đại học, mẹ thích học nên mẹ được học bổng loại A cơ!
- Thế mẹ có học giỏi môn vẽ không?
- Đầu tiên mẹ không giỏi, nhưng cũng tại mẹ thích học nên sau này mẹ luôn đứng đầu lớp.
- Mẹ vẫn bảo con mà học không giỏi thì sau này con sẽ nghèo, phải không mẹ?
- Đúng rồi!
- Vậy con hỏi mẹ câu này: mẹ vừa bảo mẹ học giỏi, nhưng con thấy bây giờ mẹ có giàu đâu!


Con trai ơi! Mẹ là mẹ của con, nên tất nhiên mẹ tìm được câu trả lời hợp lý. Nhưng trả lời xong, mẹ lại đâm hoang mang. Có lẽ nào con nói đúng?

Mấy hôm nay, ở công ty, mẹ phải làm gấp một số việc nên quá mệt mỏi. Trong một lần đang mệt mỏi như vậy, có cô đồng nghiệp hỏi mẹ:
- Chị có cho cháu đi học hè không?
Mẹ buột miệng:
- Không, chị để nó nghỉ ở nhà cho khoẻ! Rốt cuộc đi học thêm để làm gì? Được điểm cao chắc gì đã giỏi, mà giả sử có giỏi thực sự thì chắc gì đã hay. Cứ nhìn em đi thì biết. Em cũng giỏi giang, có bằng thạc sĩ, đã từng đi dạy cho sinh viên đại học, rồi cuối cùng sự nghiệp của em bây giờ có gì ngoài một tương lai mờ mịt?
Trước khi quay bước, mẹ thấy cô đồng nghiệp của mẹ há hốc miệng sửng sốt. Chắc hẳn mẹ vừa làm cho cô ấy cụt hứng khi cô định khoe con cô đang đi học hè, và biết đâu tối nay về nhà, cô ấy sẽ lại hoang mang giống như mẹ.


Nói chuyện với cô ấy xong, mẹ về phòng và không tiếp tục làm việc được nữa vì một cảm giác nửa như chán nản, nửa như thất bại cứ lẩn quẩn trong tâm trí. Mẹ nghĩ: trong tất cả những người mẹ quen biết, không ai có thể làm được một quyển sách từ A đến Z như mẹ. Này nhé, mẹ có thể vừa biên tập nội dung, vừa biên tập mỹ thuật, vừa vẽ bìa, trình bày ruột, vẽ minh hoạ, chế bản, đọc sửa bản in…, thậm chí mẹ còn có thể in phim và đến nhà in cùng với công nhân đứng mày canh màu bản in cho chuẩn. Mẹ làm được việc của 5-6 người cộng lại thì có thể gọi là giỏi chứ! Nhưng… đúng như con nói, mẹ vẫn nghèo!

Hôm nay, mẹ cáo ốm, nghỉ phép ở nhà để làm thêm. (Mẹ phải làm thêm thì mới đủ tiền cho con đi học tiếng Anh, đi học bơi, mua đồ chơi cho con, mua quần áo và… nước hoa cho mẹ). Con về nhà ngoại, ba leo lên xe máy đi chu du miền Tây. Mẹ được thảnh thơi làm việc mà không có ai loanh quanh bên cạnh, cũng không phải ngồi trong cơ quan, người ra người vào, điện thoại réo liên tục, email gửi qua gửi lại thúc giục, sửa chữa bản thảo… Và mẹ thấy mình tỉnh táo ra, mẹ hết stress, mẹ nghĩ là mình cần phải giỏi, con ạ! Dẫu con không giàu có thì cái sự giỏi cũng sẽ làm cho con trở thành người tử tế hơn, đàng hoàng hơn, kiêu hãnh hơn. Mà mẹ hy vọng, à không, mẹ tin rằng đời con sẽ hơn đời mẹ. Chắc chắn là như thế nếu con cố gắng học cho giỏi, con trai ạ.

Ti Nhan lop 1

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

Tí Nhân đi học

Tí Nhân vừa học xong lớp 3, tháng 9 này sẽ vào lớp 4. Tí Nhân rất thích đi học, nên mỗi năm đến hè, nghe tiếng ve râm ran và phượng nở đỏ rực sân trường là lòng bạn ấy lại man mác buồn vì suốt hai tháng sẽ phải xa bạn bè, thầy cô và ngôi trường thân yêu. Mà quả vậy, những ngày được đi học đối với Tí Nhân là những ngày tuyệt vời, cô giáo là cô Tiên và ngôi trường giống như một thiên đường.

Buổi sáng, Tí Nhân dậy sớm rồi gọi mẹ dậy. Xong, bạn ấy làm vệ sinh cá nhân thật nhanh, ăn sáng rồi mặc quần áo chỉnh tề, thắt khăn quàng ngay ngắn trước khi bước ra khỏi nhà. Đến trường, Tí Nhân hân hoan chạy vào lớp, chào bạn bè rồi vui đùa, chơi đập tay hoặc kể chuyện cho nhau nghe. Cô giáo bước vào lớp mỉm cười vui vẻ: “Chào các em!”. Tí Nhân và bạn bè đáp lại: “Chào cô!” Có bạn còn hỏi “hôm nay cô có khoẻ không?”, bạn khác thì khen “cô mặc áo này đẹp quá!”. Chào hỏi xong, cô bảo: “Thôi, các em về chỗ, mình học bài mới nào!”. Cô giảng bài, thỉnh thoảng quay lại hỏi “các em hiểu chưa?”. Các bạn giơ tay phát biểu: “Em chưa hiểu chỗ này, chưa hiểu chỗ kia, tại sao lại thế này mà không phải thế khác, theo em thì làm như thế này dễ hơn…” Cô giáo lắng nghe tất cả các ý kiến rồi trả lời từng bạn một… Cứ như vậy, mấy tiết học trôi qua thật nhanh. Buổi học sáng trôi qua, đến giờ nghỉ trưa, cả lớp đi xuống nhà ăn, mỗi người cầm một cái khay và tự chọn cho mình một khẩu phần mà mình thích. Hết giờ ăn là đến giờ ngủ trưa. Phòng ngủ có máy lạnh mát mẻ nên các bạn chỉ nói chuyện với nhau chừng 15 phút là mắt ríu lại. Cả lớp ngủ ngon lành. Buổi chiều, Tí Nhân và các bạn được uống một ly sữa hoặc nước ép trái cây trước khi vào học các môn phụ như tiếng Anh, vi tính, thủ công, hát… Giờ học mấy môn này thoải mái chẳng khác nào những giờ vui chơi tự do. Tùng… tùng… tùng…, trống báo hiệu giờ học kết thúc, các bạn còn nấn ná thêm chút nữa rồi mới ra khỏi lớp, không quên hẹn nhau sáng mai đến sớm để tiếp tục học mà vui…

Ti Nhan di hoc

Chuyện đi học của Tí Nhân là vậy.

Hoặc là mẹ xem nhiều phim Mỹ quá nên tưởng tượng ra chuyện đi học của Tí Nhân là vậy.

Bây giờ không tưởng tượng nữa, để mẹ xem thực tế thế nào nhé:

Tí Nhân vừa học xong lớp 3, tháng 9 này sẽ vào lớp 4. Khi tiếng ve bắt đầu râm ran và phượng nở đỏ rực, Tí Nhân mơ màng nhìn ra sân trường đầy nắng và tự nhủ: “cố lên, cố lên, sắp thoát khỏi nơi này 2 tháng rồi!”. “Cốp!”, Tí Nhân giật mình quay lại và hoảng hồn khi thấy cô giáo đã bước xuống, đứng ngay bên cạnh, đập mạnh cây thước lên mặt bàn: “Cô cảnh cáo em lần này là lần thứ ba rồi nhé! Đưa sổ báo bài đây, cô sẽ viết cho bố mẹ em biết. Mai đi học mang sổ này đưa cô để cô kiểm tra xem bố mẹ em đã ký tên chưa. Em nghe rõ không?” Tí Nhân sợ hãi lí nhí nhận lại sổ, lòng đầy lo lắng. Phen này về nhà bị phạt là cái chắc! Không dám mơ màng nữa, Tí Nhân khoanh tay trên mặt bàn cố gắng lắng nghe cô giáo giảng bài. Nhưng mà tập trung nghe giảng khó lắm cơ, vì cô cứ giảng đều đều, nghe một tí là chỉ muốn gục xuống ngủ. Kể ra chống tay lên trán, che mắt lại ngủ một tí cũng được, nhưng lại sợ nói mơ, cô nghe được thì chết! Giảng xong bài, cô quay lại đặt câu hỏi rồi nhắc: “Em nào biết, giơ tay lên! Trong lớp, các em phải mạnh dạn giơ tay phát biểu, nếu không thì cuối năm có đạt kết quả giỏi cũng không được xếp loại thi đua tốt đâu!”. Nghe cô nói xong, vài cánh tay rụt rè giơ lên (rõ, ai mà chả muốn được xếp loại thi đua tốt!). Tí Nhân nhìn các bạn rồi cũng đành giơ tay. Cô giáo lại nhắc: “Cô đã dặn các em bao nhiêu lần, giơ tay cũng phải đúng cách: Giơ tay trái, khuỷu tay chống thẳng trên mặt bàn, không được chồm chồm lên. Các em không tập thói quen giơ tay đúng cách, mai mốt có đoàn thanh tra đến, người ta trừ điểm đấy!”. (Khiếp, sao từ thời đi học của mẹ đến thời đi học của con, ai nghe đến từ đoàn thanh tra cũng đều sợ thế không biết!). Thỉnh thoảng, Tí Nhân thấy bài giảng của cô khó hiểu, nhưng bạn ấy chẳng hỏi, vì làm sao dám ngắt lời cô! Khi cô ngừng giảng bài, cô cũng đâu có hỏi xem các bạn có thắc mắc gì không. Nếu trong buổi học, bạn nào có ý kiến gì khác với ý của cô thì nhớ ghi vào giấy rồi tối về nói lại cho bố mẹ nghe nhé, vì chỉ cần dạy cho đúng giáo án là cô đã phải vắt chân lên cổ chạy đua với thời gian rồi, làm sao có thể nghe chuyện thắc mắc của các bạn được! 4 tiết học trôi qua sao mà lâu như 4 tuần lễ!

Buổi trưa, cả lớp lục tục ăn cơm ngay tại bàn học. Xuất cơm 16 nghìn trông không được ngon, nhưng thôi, cứ chan canh thẳng vào cơm như lời cô khuyên, nuốt cho dễ. Được ăn thế này vẫn sướng hơn học! Xong bữa trưa, chén bát được dọn đi, lấy chỗ để nằm ngủ. Ngủ ngay tại lớp, hơi nóng hầm hập dội hắt từ của sổ vào, (nhưng xem ra Tí Nhân vẫn sướng hơn mẹ ở chỗ còn được nằm ngay giữa phòng, chứ mẹ thì buổi trưa phải rúc vào góc phòng đầy dây nhợ máy tính – vừa bẩn thiếu không khí). Buổi trưa mà lỡ không ngủ được thì cũng phải nhắm mắt nằm yên. Quay qua quay lại mà để cô bắt gặp thì chắc chắn được ăn cây thước vào mông.

Buổi chiều, các bạn được phát bữa xế - một chiếc bánh Bibica ngọt đến khé cổ. Tí Nhân len lén nhét ngay vào cặp. Không ăn mà để cô nhìn thấy thì sẽ bị la. Trong tuần có 2 tiết buổi chiều được học môn Tin học. Đây là môn học mà bạn Tí Nhân ưa thích nhất. Mỗi bạn được ngồi vào một cái máy tính và tập làm quen với các thao tác mà Tí nhân đã biết từ năm 3 tuổi. Tuy nhiên, thích là một chuyện, còn có được học hay không thì lại là chuyện khác, vì máy tính rất hay trục trặc. Có hôm máy không khởi động được, thầy cứ loay hoay bật lên tắt xuống năm lần bảy lượt cho đến khi vào được đến màn hình window là vừa hết giờ. Hôm khác, bàn phím lại không gõ được, đến lúc gõ được rồi thì lại không ra được dấu tiếng Việt. Tóm lại, cứ chắc mẩm là giờ Tin học sẽ được ngồi chơi cho tinh thần thoải mái, đợi đến giờ bố mẹ đón về.

Tan học, mẹ đón ở sân trường. Nhìn thấy Tí Nhân chạy ra quần áo xốc xếch, khăn quàng quăn góc, bao giờ mẹ cũng hỏi: “Hôm nay con đi học thế nào? Có gì vui không kể cho mẹ nghe!”. Bạn Tí Nhân hăm hở leo lên sau xe mẹ, đáp: “Vui nhất là bây giờ, mẹ ạ!”

Ôi, 4h30 là thời khắc tuyệt vời nhất trong một ngày đi học của Tí Nhân! (Cũng giống như mẹ hồi xưa thôi!)

Hơn 30 năm rồi, dường như mọi thứ vẫn không thay đổi là bao khi hầu hết trẻ em VN học ở trường công đều có một ước mơ giống nhau: “Ước gì mai không phải đi học!”

Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2011

Người trí thức

Đề thi giữa kỳ môn Tiếng Việt của HS lớp 3 trường TBT có 1 câu tập làm văn: “Em hãy kể về một người trí thức (người lao động trí óc) mà em biết”. Đón con trai lúc tan học, việc đầu tiên mình hỏi:
- Con làm bài tập làm văn được không?
- Dễ thôi mà mẹ!
- Con kể về ai?
- Con kể về cô B (cô giúp việc ở nhà).
- Thôi chết rồi, thế con kể sao?
- Thì con kể cô B đi chợ, nấu cơm, giặt đồ, lau nhà…, quá trời việc luôn!

Mình rầu quá! Ở nhà từ bà ngoại cho đến cha mẹ, các dì các cậu, các cô các chú, ai cũng là người lao động trí óc hết. Thế mà con lại chọn một người lao động chân tay duy nhất để đưa vào bài tập làm văn. Phen này thế nào cũng bị cô giáo mắng vốn.

Nghĩ lại cũng thấy mình ít nhiều có lỗi với con. Thứ nhất là không dành thời gian ôn tập, kiểm tra bài, thứ nhì là không gần gũi nói chuyện, đến nỗi thằng bé chắc cũng chẳng hình dung được mẹ làm công việc gì suốt 8 tiếng ở cái cơ quan gọi là NXB… ấy. Thôi, đành rút kinh nghiệm, từ giờ trở đi sẽ tìm cách khắc phục dần dần, sửa lỗi từ ngọn xuống gốc vậy.

Đầu tiên là sẽ giải thích cho con “người trí thức” là gì, sau đó mình sẽ cho con một bài tập làm văn mẫu kể về người trí thức.

Việc giải thích thì dễ thôi, 2 phút là xong. Giờ đến phần bài văn mẫu:

Em có quen một nữ trí thức, cô ấy tên là…. (XYZ – gì cũng được, không quan trọng, nhưng có thể tên là H đi, cho dễ gọi), năm nay cô vừa tròn 30 tuổi. Cô H có vóc người nhỏ nhắn, dáng đi nhanh nhẹn. Nghe nói cô rất thích khiêu vũ nên em thấy mỗi lần có việc cần phải đi nhanh, đôi chân mảnh dẻ của cô lại như lướt trên sàn gạch. Mái tóc ngắn của cô dày, nâu óng với những đường dợn sóng phía trước, lúc nào cũng bồng bềnh hững hờ trên vầng trán cao thanh tú. Cô H có đôi mắt đẹp luôn dành cho người đối điện cái nhìn đấy thiện cảm và tin cậy.

(Vì là kể người trí thức, nên tiếp theo có lẽ phải dành nhiều giấy mực để tả về công việc của cô ở cơ quan). Lúc mới vào cơ quan, cô H vừa lấy bằng cử nhân của trường ĐH thứ 2. Cô là người năng động, thích làm việc, hay giúp đỡ mọi người và luôn hoàn thành công việc một cách nhanh chóng, hiệu quả. Chính vì thế, cô luôn được các đồng nghiệp yêu quý và đánh giá cao. Vì yêu công việc, cô H có thể cặm cụi suốt nhiều giờ đồng hồ bên máy tính, làm với hết khả năng của mình mà không hề nghĩ đến chuyện hơn thiệt. Vừa làm cô lại vừa hát nho nhỏ vừa đủ để làm cho không khí trong phòng làm việc trở nên nhẹ nhàng dễ chịu. Vì làm việc tốt, nên cô H được các sếp tin cậy giao cho nhiều việc quan trọng và cô có rất nhiều cơ hội thăng tiến.

Kết luận: Em rất yêu quý cô H. Lớn lên, khi ra đời, em cũng sẽ cố gắng học tập những đức tính của cô để đạt thật nhiều kết quả tốt trong công việc, góp một phần sức lực nhỏ bé của mình giúp ích cho sự phát triển của đất nước.

Bài văn mẫu như thế có vẻ ổn rồi. Tuy nhiên nãy giờ chỉ là viết nháp thôi, bây giờ viết thật, tất nhiên phải sửa chữa chút ít cho chân thực hơn.

Em có quen một nữ trí thức, cô ấy tên là H, năm nay cô khoảng ngoài 40 tuổi (30 tuổi là lúc cô ấy mới vào cơ quan, từ đó đến nay cũng mười mấy năm rùi). Cô H có vóc người thấp, hơi đậm, dáng đi hơi nặng nề do đùi và hông to. Nghe nói cô rất thích khiêu vũ nên em thấy mỗi lần cần có việc cần phải đi nhanh, hông của cô lại lắc qua lắc lại theo một điệu nhạc nào đó mà cô đang lẩm nhẩm trong đầu. Mái tóc ngắn của cô càng ngày càng mỏng đi so với tuổi tác và ở phía trước đã ngả sang màu vàng, (ba em bảo tóc người ta sẽ bắt đầu bạc ở những chỗ đổi màu như vậy). Lọn tóc vàng phía trước thỉnh thoảng lại được cô hất cao lên để lộ vầng trán có vài nếp nhăn. Cô H có đôi mắt đẹp. Cô biết thế nên thường vẽ một chút ở viền dưới mắt để tăng thêm phần hấp dẫn. Đôi mắt cô luôn dành cho người đối điện, nhất là các chú cả tre trẻ lẫn gia già, cái nhìn lúng liếng đầy… tình cảm.

Lúc mới vào cơ quan, cô H vừa lấy bằng cử nhân của trường ĐH thứ 2. Cô là người năng động, thích làm việc, hay giúp đỡ mọi người và luôn hoàn thành công việc một cách nhanh chóng, hiệu quả. Tuy nhiên, bây giờ do đã tích luỹ được kinh nghiệm nhiều năm, nên cô điều tiết sự năng động của mình giảm từ 10 phần xuống còn 6. Dù vậy, do nhìn thấy sự năng động và khả năng ở dạng tiềm ẩn, nên cô vẫn được lãnh đạo ưu ái phân công chuyển hết từ công ty nọ sang công ty kia rồi lại quay về công ty nọ….Chính vì thế,  cô lại thêm rất nhiều kinh nghiệm trong việc đóng đồ đạc vào thùng carton và  khiêng bàn ghế từ phòng này sang phòng khác. Vì yêu công việc, cô H có thể cặm cụi suốt nhiều giờ đồng hồ bên máy tính, làm với hết khả năng của mình, vừa làm vừa nghĩ: “không biết mình làm việc này để làm gì?”. Vừa làm cô lại vừa hát nho nhỏ vừa đủ để quên đi các áp lực đang đè nặng lên tâm trí. Vì làm việc tốt, nên cô H được các sếp tin cậy giao cho nhiều việc, làm mãi không hết. Và cũng vì làm tốt công việc nên cô được ưu ái cho làm việc trực tiếp mãi, vì cô mà lên làm quản lý thì không có ai làm việc trực tiếp thay cho cô.

Kết luận: Em rất yêu quý cô H. Lớn lên, khi ra đời, em cũng sẽ tham khảo những đức tính của cô để rút ra bài học cho bản thân. Em muốn làm sếp vì làm sếp phù hợp với khả năng của em hơn. Được làm sếp, em hứa sẽ góp một phần sức lực nhỏ bé của mình giúp ích cho sự phát triển của đất nước.
Đọc lại thấy hình như bản nháp hay hơn bài văn mẫu. Giữa cái chân thực và cái hay, dạy cho con chọn cái nào bây giờ? Coi vậy chớ khó à nha!