.comment-block img { max-width: 300px !important; }
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chó. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chó. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

Chờ


Sài Gòn, 30 Tết
Cô Bé thương!
Con là Na đây, cô Bé ơi! Chắc cô sẽ ngạc nhiên tự hỏi “mình có quen với ai tên Na đâu?”. Đó là vì cô không tưởng tượng được con lại có thể viết thư cho cô đấy thôi! Con là con Na vẫn hay sủa lung tung để cô phải la rày, là đứa mà hàng ngày cô vẫn cho ăn uống, vẫn bắt ve và thỉnh thoảng lại bắt tắm rửa sạch sẽ đây mà! Con biết cô không hoàn toàn là chủ của con, bởi lẽ cô cũng chỉ là người giúp việc cho gia đình bà chủ thôi, nhưng con luôn dành cho cô tình cảm thương yêu nhất. Cô đi về quê ăn Tết mới có 2 ngày mà con nhớ cô quá, cứ tưởng như cả tuần lễ rồi!
Ở nhà mình, mọi thứ vẫn bình thường. Bà chủ vẫn nấu cơm cho hai mẹ con con ăn uống đàng hoàng, ngày nào cũng có cá biển cho bữa cơm đậm đà, có xương gà, xương bò để hai đứa con gặm lúc rảnh rỗi cho khỏi buồn miệng. Nhưng mà cô ơi, cũng tại xương bò mà hôm nay con tưởng mình sắp chết. Số là có một khúc xương sường cứng ơi là cứng tự nhiên mắc ngang qua hàm con. Ông chủ, bà chủ xúm vào, dùng đủ các dụng cụ để nạy ra, nhưng nó nhất định cố thủ trong hàm. Suốt hơn một tiếng đồng hồ, con loay hoay đến mệt lử, cuối cùng thì ông bà chủ phải mời bác sĩ thú y đến. Bà bác sĩ chích cho con một liều thuốc mê, con thấy trời đất quay cuồng, toàn thân rã rời, mất cảm giác, và con khuỵu xuống. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, con kêu gào tên cô, rồi con thấy một thứ ánh sáng chói loà ở phía trước như mời gọi, như muốn lôi con đi. Con phân vân hồi lâu, dùng dằng mãi rồi cũng định vẫy đuôi chạy theo thứ ánh sáng kỳ ảo đó. Nhưng ngay lúc ấy, bất chợt con lại nhớ đến cô, con sợ khi chạy theo ánh sáng kia, con sẽ không thể quay trở lại gặp cô được nữa. Rồi, con nghe thấy tiếng ông bà chủ gọi tên mình, thế là con quyết định nằm im tại chỗ, và con tỉnh dậy. Bây giờ mọi việc có vẻ ổn rồi, cô ạ, không còn khúc xương trong hàm, con thấy nhẹ nhõm hẳn. Nhớ cô nhiều!
Sài Gòn, mùng 3 Tết.
Từ khi cô đi, con đếm từng ngày, mong cho mau đến 20 Tết để cô quay trở lại với hai mẹ con con. Mấy bữa nay, nhà vắng tanh, ông chủ và cậu Tí Nhân về quê, còn mỗi bà chủ ở nhà. Bà chủ hoặc đi vắng hoặc suốt ngày đóng cửa, ở trong nhà. Mỗi ngày chỉ mở cửa khoảng 3 lần cho hai đứa con ăn uống và quét sân, tưới cây. Mỗi lần bà chủ tưới cây, hai mẹ con con lại tranh thủ chạy ra ngoài đường thăm mấy đứa bạn hàng xóm. Con gái con có người yêu ở sát bên. Bình thường thì cậu nhóc đó hay chạy sang bên nhà mình ngó nghiêng, tán tỉnh con bé và thỉnh thoảng hai đứa rủ nhau trốn bên hông nhà tranh thủ âu yếu tí chút. Bây giờ Tết nhất, thằng bé toàn bị nhốt trong nhà, nên đến lượt con bé phải đích thân sang thăm. Nhìn hai đứa thò mõm qua khe cửa nói với nhau những lời yêu thương, lòng con lại dâng lên một một niềm xúc động khó tả. Cùng là đàn bà với nhau, nên chắc cô cũng hiểu tâm trạng của con. Đã từ lâu rồi, con không còn ham muốn gì nữa, lý do là con đã khá già. Người ta bảo tuổi của chó là 13 sẽ tương đương với tuổi của người là 100. Con năm nay tròn 10 tuổi, nên còn đoán chừng tuổi của con cũng ngoài 80 – là tuổi xưa nay hiếm rồi, cô ạ. Năm ngoái, con vẫn còn có một anh người yêu. Chúng con cũng mặn nồng một thời gian, nhưng chẳng may anh ấy bị mấy thằng trộm chó bắt mất. Con cô đơn lắm, và từ đó đến nay không còn yêu anh nào khác nữa. Tình yêu của con giờ dành hết cho con gái, cho ông bà chủ và phần nhiều nhất là dành cho cô thôi!
Con dừng bút. Nhớ cô lắm!
Sài Gòn, mùng 7 Tết.
Thế là hết Tết rồi cô Bé ạ. Còn đúng 2 tuần nữa là con sẽ được gặp lại cô. Hai cha con ông chủ đã ở quê lên. Mấy ngày nay, cả nhà đi vắng suốt từ sáng đến tối, con nằm ở thềm nhà, chịu đựng hơi nóng hầm hập hắt lên từ nền xi măng bỏng rẫy. Từ hôm con bị chích thuốc mê đến nay, con thấy sức khoẻ có vẻ giảm sút rõ rệt. Thôi thì mình sống đến chừng này cũng đã gọi là thọ, có ốm đau bệnh tật thì cũng là chuyện thường thôi. Con không muốn chạy ra chạy vào nữa, chỉ nằm một chỗ và suy nghĩ về quãng thời gian 10 năm mình được sống trên cõi đời này. Con thuộc dòng giống Phú Quốc – nghe mọi người nói đây là dòng giống quý nên con cũng có niềm tự hào của riêng mình. Từ khi 1 tháng tuổi, người ta đã chọn con, đứa có xoáy lưng đẹp nhất trong đàn, để đem vào đất liền, biếu cho một vị lãnh đạo cao cấp. Vị lãnh đạo đem con tặng lại cho một người quen. Người quen đó một lần nữa tặng lại cho em họ của mình – là ông chủ hiện nay. Và thế là con sống ở nhà mình từ đó đến giờ. Nhà mình không giàu, (con biết điều đó vì lúc mới xây ngôi nhà này, ông bà chủ cạn sạch túi, đến nỗi không còn đủ tiền để làm sân. Nửa năm sau, con mới có cái sân để chạy ra chạy vào.) nhưng con không lấy đó làm phiền, ở đâu cũng được, miễn là mình được cư xử tốt và cảm thấy hài lòng với cuộc sống. Có vài mụ hàng xóm thỉnh thoảng đi qua cổng ngoắt đuôi mỉa mai: “Có đứa thuộc dòng dõi quý tộc, đã từng ở chốn nhà cao cửa rộng, thế mà bây giờ phải chui rúc vào xó này. Chẹp! Rõ là cuộc đời lên voi xuống chó!”. Con nghe thấy, nhưng lờ đi. Con hiểu, đời con có lên hay xuống thì cũng là chó, sao không vui vẻ chấp nhận cuộc sống của một con chó như một món quà mà Trời đã ban cho mình, mà cứ ước chuyện vỏi chuyện voi làm gì! Con yêu quý cô nhiều lắm nên luôn học tập cô. Con hiểu, mỗi người đều có một công việc của riêng mình. Ai làm tốt công việc của mình với tinh thần trách nhiệm thì cũng đều đáng được tôn trọng. Ông bà chủ luôn tôn trọng cô. Con cũng muốn được tôn trọng nên con luôn sống hết mình, yêu đương hết mình, sinh con đẻ cái và trông nom nhà cửa. Đó là niềm hạnh phúc của con.
Thôi, con mệt quá, con chợp mắt một chút đây, chúc cô vui!
Sài Gòn, 16 tháng Giêng
Cô Bé ơi, suốt cả tuần nay, con hầu như không ăn uống được gì. Có một nỗi nhớ cứ nằm dai dẳng, đè nặng trong lòng con. Vẫn biết là cô chỉ về quê một thời gian mà sao con buồn quá. Con luôn tự nhủ với lòng mình: “Cố lên, cố lên! Chỉ còn 4 ngày nữa thôi…!” Nhưng thời gian cứ chậm chạp trôi. Hôm nay bà Nội ở quê lên. Cả nhà ông chủ chộn rộn chuẩn bị đám hỏi cho chú Út. Chú Út năm nay đã 42 tuổi, duyên muộn rồi cũng đến, cả nhà mừng. Con mệt lắm, nhưng cũng cố vẫy đuôi để hoà vào niềm vui của gia đình. Con chợt nghĩ đến cô. Không biết niềm vui của chú Út có làm cô chạnh lòng chút nào không? Năm nay cô cũng đã 36 tuổi, vậy mà cô toàn đi chơi với trẻ con hàng xóm. Chắc cô cũng luôn mơ ước về một gia đình, nơi có những đứa trẻ ríu rít bên cạnh chứ, phải không cô?
Thương cô nhiều lắm!
Sài Gòn, 18 tháng Giêng
Hôm nay đám hỏi chú Út, nhà mình chộn rộn người ra người vào từ hôm qua. Đến hôm nay thì nhà như một cái chợ. Con trốn vào một góc, không chạy ra mừng được nữa. Chỉ có khi nghe ai gọi tên mình, con mới vẫy đuôi một tí cho phải phép. Ông bà chủ bận túi bụi, chẳng ai còn thời giờ ngó đến con.
Chiều, khi mọi người đã vãn, con nghe bà chủ gọi điện cho cô. Con cố lết tới gần để nghe cho rõ, và con chỉ muốn nhắm mắt lại để quên thời gian đi, khi nghe bà chủ bảo cô dời lại đến 22 Tết mới vào.
Cô ơi, con đang cố chờ cô đây…
Sài Gòn, 21 tháng Giêng
Bà chủ đi sang nhà ngoại. Ông chủ cho con ăn rất ngon, nhưng con không ăn được. Ông chủ bảo chắc phải gọi bác sĩ đến. Con sợ bác sĩ lắm, nên trước mặt ông chủ, con vờ ăn mấy miếng cho ông yên tâm. Ông chủ khoá cửa đi làm, con tìm một góc vườn nôn ra hết. Con lại nhìn thấy thứ ánh sáng kỳ ảo hôm nọ thấp thoáng phía xa. Nhưng cô chưa về, con còn cố, còn cố…, con chưa đi theo nó đâu!
Sài Gòn, 22 tháng Giêng
Tờ mờ sáng, con đang nửa mê nửa tỉnh thì bất chợt một mùi quen thuộc đánh thức con dậy. Con mở mắt và nhìn thấy một trong những điều kỳ diệu nhất. Đó là cô. Cô mở cổng, ta xách nách mang, nhưng việc đầu tiên là đặt đồ đạc xuống, vuốt ve, trò chuyện với 2 mẹ con con. Chỉ chừng đó thôi là con đủ cảm thấy bao nhiêu ngày con khắc khoải đợi chờ cô như được đền đáp. Vuốt ve con xong, cô quay vào nhà. Con toại nguyện rồi, cô Bé ơi. Ánh sáng chói loà kia đang chờ con. Con đi nhé, chúc cô luôn bình an!
Ghi chú: Na được chôn ở bãi đất trống gần nhà. Cầu mong sao như hầu hết các câu chuyện cổ tích, một ngày kia, từ nơi ấy sẽ mọc lên một cây đời xanh tươi!

    
    Na (bên trái) và Ni.

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

Ăn Tết một mình (2)



Sở dĩ tựa đề có thêm số 2 là vì hồi trước, lúc chưa có blog, bạn OM đã viết một bài tên là Ăn Tết một mình rồi. Hồi ấy viết chỉ để cho mình xem, viết xong rồi cất vào ổ cứng, cài password. Mấy năm đã qua, Tết lại đến, bạn OM lại vẫn tiếp tục ăn Tết một mình. Lần này bạn ấy cũng chỉ viết riêng cho mình thôi, nhưng bạn nào thích đọc thì cứ đọc, và nếu ngứa tay còm vài câu thì chắc bạn OM cũng vui lắm!
CHUYỆN Ở NHÀ MỘT MÌNH
Tình hình là Tết nào cũng vậy, từ khoảng 27-28 tết là gia đình bạn OM lại làm một cuộc chia tay nho nhỏ. Thời buổi nhiễu nhương, bạn OM lãnh nhiệm vụ trông coi nhà cửa. Hơn nữa, nhà còn có 6 cái bàn thờ, Tết nhất cần hương khói và ngoài sân thì có 2 em gâu gâu cần phải được chăm sóc. Vậy là, vào khoảng ngày đó, sáng sớm, bạn OM dậy nấu mì gói cho chồng con. Ăn xong, cả nhà chất nhau lên chiếc xe gắn máy cà tàng, cùng với lỉnh kỉnh đồ đạc. Ra đến bến xe, bạn OM thả hai cha con xuống mua vé về Cần Thơ, còn bạn ấy cầm 2 chiếc mũ bảo hiểm ra về.
Đấy là những năm trước. Còn năm nay, anh giai nhà quyết định ở lại đón giao thừa với vợ. Sáng mùng Một, bạn OM lại dậy sớm nấu mì gói. Cả nhà lại chất nhau lên chiếc xe máy cà tàng với mấy chiếc ba lô và một thùng quà cáp, đồ hộp. Thả hai cha con ở bến xe xong, bạn OM cầm 2 chiếc mũ bảo hiểm ra về. Đường phố vắng hoe, con hẻm vắng hoe, xóm nhà bạn OM lại càng vắng hoe. Mấy dãy nhà trọ mọi khi thường ầm ĩ tiếng trẻ con đùa nghịch, tiếng đàn bà rảnh chuyện ngồi tán dóc với nhau ở trước cửa, thỉnh thoảng chen vào tiếng đàn ông hỏi vợ đã có cơm ăn chưa, quần áo giặt xong để đâu, sao tiền chợ mới đưa có mấy bữa mà hết nhanh quá vậy… Hôm nay thì tuyệt nhiên im ắng, chỉ nghe xa xa có tiếng nhạc Happy New Year và tiếng chim ríu ríu. Ngoài chim sẻ ra, còn một loại chim gì đó, nhưng bạn OM chịu, chẳng biết tên nó là gì. Ngồi tần ngần ở bậc cửa, OM lắng nghe chim hót, lòng nao nao buồn. Thực ra cuộc đời này vẫn đầy tiếng chim, nhưng sao ta cứ phải vội vàng, tất bật ngày này qua ngày khác, để cứ mỗi năm trôi qua lại có một lần tự hỏi: chim gì đang hót thế nhỉ? Thôi thì cả một năm chỉ có mấy ngày Tết là được nghe chim hót thế này thôi. Bình yên, bình yên, bình yên nhé!
CHUYỆN BÀN THỜ
Nghe chim hót một lúc, Bạn OM sực tỉnh, bật dậy đi thay nước, thắp nhang các bàn thờ. Trên lầu nhà bạn có bàn thờ ông bà nội bên chồng. Ông ở giữa - rất già, hai bà – một trẻ măng, một hơi già – ngồi hai bên. Trong hai bà, có một bà không phải bà nội ruột của chồng, nhưng đã chăm sóc anh giai từ bé nên anh coi bà không khác gì nội ruột. Hồi xưa, phụ nữ có nghĩa vụ phải phục vụ, cơm bưng nước rót cho chồng. Bây giờ tất cả đã về cõi khác và trên bàn thờ, cả ông và hai bà đều cùng ngồi bình đẳng với nhau như vậy. OM rất thành tâm trước bàn thờ ông bà. Bạn khấn theo bài bản: con tên là, là vợ của bé Năm, cháu nội của ông bà, hôm nay, ngày, con thắp nén nhang này mời ông bà về ăn Tết với gia đình, cầu mong cho ông bà sớm được siêu thoát, ông bà phù hộ cho mọi người trong gia đình con được bình yên, mạnh khoẻ… Trăm lần như một, bạn OM chỉ cầu thế thôi, chưa bao giờ cầu tài lộc, ăn nên làm ra. Nhiều khi, bạn ấy cũng nghĩ mình thật dở hơi, người đâu mà cứ như trên trời rơi xuống. Đã cầu thì cầu luôn cho đủ, sao lại chỉ cầu mỗi bình an, sức khoẻ? Nhưng trời sinh ra bạn OM dở hơi thế chứ bạn ấy có muốn đâu, cho nên hôm nay bạn ấy cũng chỉ cầu thế thôi, rồi đi sang bàn thờ khác.
Ba chồng bạn OM theo đạo riêng nên có một phòng thờ riêng, trong phòng có 2 bàn thờ. Bàn dưới thờ Phật Bà, bàn trên thờ một người nào đó có ria mép. Bạn OM chẳng biết gọi người có ria mép là gì nên khấn chung chung, mời ông dùng nước với trái cây. Với bạn OM thì ông là khách của gia đình, nên bạn ấy không cầu gì cả (Ai lại xin của khách bao giờ!).
Dưới nhà có bàn thờ Thiên ở ngoài sân, bàn thờ ông Địa và ông Thần Tài ở phòng khách, bàn thờ ông Táo ở nóc tủ, nơi cao nhất trong bếp. Bạn OM thân nhất với ông Địa. Thường thì cứ có trái cây gì mới mua về, chẳng kể hôm đó là ngày mùng mấy, bạn OM đều mang đặt lên bàn thờ ông. Thỉnh thoảng có uống bia một mình, bạn OM cũng rót ra ly mời ông cùng uống. Nhiều lúc, OM tự hỏi không hiểu sao mình lại thân với ông Địa nhất? Hỏi rồi tự trả lời: chắc tại vì ông luôn nở một nụ cười vô tư. Hồi xưa, chẳng phải vì yêu cái cười vô tư mà OM đã phải mang cả một người về nhà đấy thôi!
CHUYỆN CHÓ
Hai em gâu gâu nhìn ra cửa buồn thiu, thỉnh thoảng lại uể oải ngồi giơ chân sau gãi đầu gãi bụng, cảu nhảu càu nhàu chửi rủa mấy con ve bám trên lưng và cố thủ trong các kẽ ngón chân.  Hôm rồi, lướt qua Facebook, bạn OM thấy bạn Hậu Khảo Cổ viết bài về mấy con ve chó cũng vui vui (bạn này viết mấy truyện về chó hay phết!. Hay nói cách khác là bạn ấy viết chuyện chó nào cũng hay J)). Chuyện rằng ve chó cũng có đẳng cấp. Con bám trên đầu có đẳng cấp cao hơn con bám dưới đít. Rồi bạn ấy kết luận: Không tự giũ được hết ve nhưng chó luôn khinh bỉ: dù bọn ve có chọn bám vào chỗ *chất xám* để nâng cao đẳng cấp của mình thì vẫn chỉ là loài hút máu mà thôi.” Bạn OM không trí tuệ được như bạn Hậu Khảo Cổ, cho nên chỉ nghĩ đơn giản là “dù bám trên đầu hay bám dưới đít thì ve chó cũng không thể là chó”. Ve chó sẽ không thể biết buồn khi chủ đi vắng, không thể có được cảm giác mong chờ, khắc khoải khi thò mõm qua song cửa đợi nghe tiếng xe quen thuộc của chủ về. Và quan trọng là ve chó sẽ không thể có được một tình yêu vô tư, vô điều kiện và vô cùng như chó. Nếu bạn OM bỏ nhà đi 4-5 ngày, để sẵn đồ ăn khô mua ở siêu thị cho 2 em gâu gâu thì 2 em ấy sẽ không thể chết đói được, nhưng rất có thể chúng sẽ chết vì buồn.
Bạn OM mở cổng, thả 2 em gâu gâu ra đường. Chúng phấn khởi chạy ngay sang đứng trước cửa nhà kế bên, trêu ghẹo lũ chó hàng xóm, làm cho chó cả xóm sủa vang. Nhìn chúng khi vui, khi buồn, bạn OM nghĩ giá mà con người cũng có thể sống vô tư, tình cảm với nhau như thế…
Uầy, nhưng thế thì người thành chó mất rồi còn gì! Rõ vớ vẩn!
Tết nhất còn nhiều chuyện lắm, nhưng bạn OM lại bận chuẩn bị tiếp khách rồi, nên phải ngừng ở đây! Từ dạo chuyển blog sang nhà mới, bạn ấy lười viết lách quá! Nhưng không sao! Đôi  khi người ta cũng cần nghỉ một thời gian. Báo chí thì luôn cần nóng sốt, nhưng blog của bạn OM không phải là báo chí nên một chút lắng xuống có thể đọng lại đôi điều hay ho chăng?

Happy new year
May we all have a vision now and then
Of a world where every neighbour is a friend
Happy new year
Happy new year
May we all have our hopes, our will to try
...
You and i

Thứ Tư, 17 tháng 11, 2010

Chuyện chó mèo

THƯ MÈO GỬI CHÓ

Phú Nhuận, ngày 13/11/2010
Chị Na yêu quý!


Mấy hôm nay nghe báo đài nói triều cường lên đến mức lịch sử, em chợt nghĩ đến chị, không biết nhà chị bên quận 7 có bị ngập không? Chị em mình chỉ mới gặp gỡ online, chưa một lần gặp nhau ngoài đời, nhưng không hiểu sao em cảm thấy mình thật gần gũi với nhau. Mặc cho người đời nói “ghét nhau như chó với mèo”, nhưng em vẫn biết quan hệ của chúng mình thân thiết cũng gần giống như chị em ruột thịt vậy.

Lúc này chị khoẻ không? Có quen với anh nào mới nhớ thông báo cho em biết nhé! Tụi em thì vẫn vậy, ban đêm thức, ban ngày lim dim ngủ bù. Cô Phúc ở Mỹ về cho chúng em ăn cơm ngày 3 bữa, gồm 1 bữa cơm truyền thống với cá kho và một bữa hiện đại theo kiểu phương Tây: đồ ăn sẵn đóng gói, mua ở siêu thị. Hai đứa em muốn thực hiện kế hoạch hoá gia đình. Cô Phúc cũng cùng ý đó, vì thời buổi này, đẻ ra một đàn con sẽ phức tạp lắm chị ạ! Cô Phúc đã dẫn chồng em đi triệt sản. Thoạt đầu, em sợ triệt sản xong, anh ấy sẽ mất nam tính, nhưng hoá ra em lo lắng cũng bằng thừa. Nhà em vẫn đẹp trai ngời ngời và luôn thể hiện bản lĩnh đàn ông không chê vào đâu được! Bao giờ cuộc sống ổn định, muốn có con thì tụi em đi làm thụ tinh nhân tạo cũng được. Khoa học bây giờ tiến bộ lắm.

Có chuyện này em đang muốn kể với chị. Cô Phúc đang tìm hiểu thủ tục để tháng 12 này mang vợ chồng em sang Mỹ. Nghe đâu thủ tục cũng đơn giản, chỉ cần cho tụi em tiêm đủ mấy mũi văcxin dành cho mèo. Lên máy bay, tụi em sẽ được ngồi ở khoang hành lý – bình đẳng như các loại hành lý khác – và sau 18 tiếng, chúng em sẽ được đặt chân lên đất Mỹ. Em đang hồi hộp chờ đến ngày được tận mắt thấy nước Mỹ để bắt đầu một cuộc sống mới nơi thiên đường mà tất cả loài mèo chúng em đều mơ ước. Ngày ấy sẽ là dấu chấm hết cho cuộc sống tạm bợ ở quê nhà, nơi mà trước đây (và sau khi cô Phúc quay lại Mỹ), quanh năm chúng em chỉ được ăn có mỗi một loại cơm với cá, ngán đến tận cổ. Muốn cải thiện thêm thì phải tự đi tìm mấy con chuột bẩn thỉu, mà chỉ nhìn thấy chúng, em đã muốn lộn mửa chứ đừng nói đến chuyện ăn. Em hình dung ra đến một ngày nào đó, khi khắp nơi trong thành phố, người ta đua nhau nâng mặt đường lên, lúc đó quận Phú Nhuận sẽ lại ngập nước và lũ chuột cống sẽ chạy hàng đàn… Khiếp quá chị ạ! Thỉnh thoảng, em chạy ra đường ngó nghiêng, vài lần nhìn thấy xác mấy con chuột cống bị xe cán nát bét, lại rùng mình nghĩ đến thân phận mình. Nếu một ngày nào đó, chẳng may ra đường gặp mấy thằng phóng xe bạt mạng như điên thì số phận bọn em cũng chả khác gì mấy con chuột cống kia. Mà sao bây giờ bọn điên chạy xe ở ngoài đường nhiều quá, em lên mạng xem thấy chúng nó va quẹt nhau hà rầm, rồi rút dao ra đâm nhau như chuyện cơm bữa… Nói tóm lại là em không muốn ở quê hương nữa. Cầu cho tháng 12 đến nhanh để em được bắt đầu sống cho ra cuộc đời của một con mèo.

Thư đã dài, em dừng bút. Chúc chị luôn mạnh khoẻ, yêu đời.

Em của chị.
Sều


PS: Em gửi chị tấm hình vợ chồng em mới chụp. Chị thấy nhà em đẹp trai ghê chưa

Meo

THƯ CHÓ GỬI MÈO

Quận 7, ngày 14/11/2010
Em Sều thân mến của chị.


Cám ơn em đã nhớ đến chị. Đúng là mấy hôm rồi nhà chị bị triều cường ngập ghê lắm, rác nổi lềnh bềnh khắp nơi, chuột cống không ở trong cống nữa mà thoải mái rong chơi ngoài đường. Chị cũng tóm được mấy con, doạ cho chúng sợ chơi chứ chả thèm ăn. Chị vẫn khoẻ mạnh, duy có điều bây giờ tuổi không còn trẻ nữa nên cũng ít anh ve vãn. Thỉnh thoảng chị cũng vui vẻ với vài anh hàng xóm, nhưng có lẽ hết tuổi sinh đẻ rồi nên không dính bầu nữa. Mấy hôm nước ngập không ra ngoài được, ngồi trong sân nhớ lại thời tuổi trẻ của mình thấy cũng vui vui. Không biết chị đã kể cho em nghe về dòng dõi của chị chưa nhỉ? Chị là giống chó Phú Quốc thuần chủng được sinh ra ở Phú Quốc và lớn lên ở thành phố. Khi mới chân ướt chân ráo đến thành phố này, chị được người chủ biếu cho ông Nguyễn Minh Triết. Ông Nguyễn Minh Triết tặng chị lại cho một người quen, là anh rể của chú Liêm. Ông này làm to nhưng liêm khiết lắm, ở nhà chung cư, không nuôi chị được nên cho chị cho chú Liêm, cô Hương. Và thế là chị ở nhà này cho đến hôm nay.

Cuộc sống của chị trôi qua thật bình yên. Chị lần lượt qua lại với vài anh, lúc thì là dân gốc Tây, lúc là gốc Nhật, lúc thì cùng quê với chị. Chị sinh được mấy lứa, lứa nào các cháu cũng khoẻ mạnh và mang gien trội của chị, tức là có xoáy trên lưng. Các cháu lớn lên, lần lượt được người ta rước đi, toàn là vào nhà tử tế cả, chỉ có một cháu gái ở lại nhà với chị. Rồi nó cũng lớn lên, có bạn trai và lại sinh ra những bầy trẻ lai đẹp như… chị. Có nhiều anh ái ngại nhìn chị, bảo: “Sao em xuất thân là quý tộc như vậy, lúc nhỏ ở một nơi danh giá như vậy, đáng lẽ cuộc đời em phải nhung lụa lắm chứ, sao cuối cùng lại sống một cuộc đời quá đỗi bình thường thế này?” Chị chỉ cười. Chị cảm thấy không còn mong muốn gì hơn cuộc sống mà chị đang sống. Này nhé, một căn nhà ở một nơi yên tĩnh, mát mẻ; một khoảng sân có giàn dây leo rợp bóng mát, vừa đủ rộng để đi tới đi lui suy nghĩ và hồi tưởng; vài anh bạn trai thỉnh thoảng chạy qua ngó nghiêng và tán tỉnh rằng “em vẫn còn đẹp lắm”… Đôi lúc bà hàng xóm bán trứng vịt lộn còn mang sang cho chị cả chục trứng ung. Chà, cái mùi trứng vịt lộn ung mới hấp dẫn làm sao chứ! Em hãy hình dung xem chị còn mong ước gì hơn!

Nghe em kể chuyện em sắp được định cư ở nước ngoài, chị cũng mừng cho em. Cầu mong cho mọi việc suôn sẻ để em thực hiện được ước mơ của mình. Chúc vợ chồng em hạnh phúc.

Chị Na

PS: Gửi em tấm hình con gái và cháu ngoại của chị. Một nửa cuộc đời của chị đó!

Cho