.comment-block img { max-width: 300px !important; }
Hiển thị các bài đăng có nhãn OM. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn OM. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2014

Viết cho ngày 31-1-2014

Đây là hình ảnh một đám cưới diễn ra vào những năm cuối của thập kỷ 60 của thế kỷ trước. Cô dâu và chú rể là bạn học cùng trường.  Cô dâu không có áo dài, không đeo hoa, làm tóc. Chú rể là học sinh miền Nam tập kết, không nhà cửa, không một xu dính túi, nhưng họ vô cùng hạnh phúc.




















Đám cưới vào ngày mùng 2 Tết năm trước thì mùng 3 Tết năm sau, một đứa bé gái ra đời. Lúc mẹ nó lên bàn sanh cũng là lúc đất nước bước vào một trận đánh dữ dội, đầy đau thương và nước mắt. Người mẹ phải bế đứa trẻ còn đỏ hỏn xuống hầm trú ẩn để tránh một trận bom Mỹ dội xuống Hà Nội. Thời điểm đó, có một nhà báo người Đức đã kịp thời bấm máy, ghi lại cái khoảnh khắc người mẹ ôm chặt đứa trẻ dưới hầm, mắt ngước nhìn lên bầu trời. Nghe nói bức ảnh sau đó đã được giải thưởng và được phóng to, treo ở vị trí trung tâm trên đường phố Hà Nội. Tiếc là thời đó ta chẳng có phương tiện gì để lưu giữ, nên sự kiện ấy qua đi và không ai còn nhớ đến nữa.
Nhưng chẳng hề gì! Đứa trẻ vẫn sống với tuổi thơ đầy bom đạn, vẫn lớn lên trong sự yêu thương của ông bà, cha mẹ, người thân.

Rồi đứa trẻ trưởng thành. Với nó, cuộc đời đôi khi chẳng như mơ. Đôi khi nó cũng cảm thấy bế tắc, không lối thoát. Đôi khi nó cũng cô đơn không biết chia sẻ cùng ai. Nhưng chính vào những lúc bế tắc nhất, cô đơn nhất, nó luôn tìm thấy những cánh cửa bất chợt mở ra, nơi có những vòng tay bạn bè đang dang rộng.

Cám ơn cha mẹ đã cho nó một hình hài. Cám ơn cuộc đời đã cho nó những điều bất ngờ, tựa như chậu cây ta trồng ngoài cửa sổ, bỗng một ngày nảy ra những nụ hoa xinh đẹp đến ngỡ ngàng.


Chúc mừng Năm Mới!

Thứ Năm, 11 tháng 7, 2013

Tâm sự tí

Mình tham gia blog trước hết là để giải trí, để tìm kiếm những nguồn vui. Khi viết xong một bài, bản thân mình cảm thấy rất sảng khoái. Tiếp đó, khi nhận được những lời comments của bạn bè, dù là có thể đúng hoặc không đúng với các tiêu chí của mình, thì điều đó cũng làm mình rất phấn khởi. Những comments của các bạn – quen và chưa quen – luôn luôn là món quà quý giá đối với mình. Blog là nơi để mình giải toả những căng thẳng trong cuộc sống hàng ngày, là nơi mình tìm được những người bạn ảo dễ thương, rồi từ bạn ảo có khi lại thành bạn thật ngoài đời, cũng dễ thương luôn!
Vui lắm, blog ơi!.
Tuy nhiên, chơi blog cũng có những áp lực riêng (mà xem ra thì “nghề chơi cũng lắm công phu”, trò chơi nào mà chả có áp lực!). Mình mất quá nhiều thời gian cho việc quản lý blog. Chỉ riêng việc ra vào hàng ngày để trả lời và thăm nhà bạn bè cũng đã là một cố gắng lớn. Rồi đôi khi được bạn bè khen ngợi nhiều cũng lại là một kiểu áp lực. Điều đó thúc đẩy, thậm chí bắt buộc mình phải viết cho tốt, không thể viết chỉ để viết, viết cho có.
Và mình gọi tên loại áp lực này là “Áp lực tích cực”.
Và mình sung sướng khi hàng ngày đối diện với nó. :X
*********************************
Lúc lập blog, mình đưa ra tiêu chí “Viết cho khỏi quên chữ”.
Đi kèm với tiêu chí lớn đó là một vài tiêu chí nhỏ như:
- Viết phải thật đơn giản, dễ hiểu, không dùng những từ ngữ quá cao siêu. Mình thực hiện điều đó để mọi người, mọi đối tượng đọc đều có thể hiểu được mình viết gì, và để chính mình không bị rơi vào cái “bẫy từ ngữ”, từ đó sinh ra ảo tưởng là mình viết hay, viết “trí tuệ”.
- Không viết những câu văn quá bóng bẩy, chải chuốt, vì sự bóng bẩy, chải chuốt có lẽ chỉ nên dành cho thơ. Nếu là văn xuôi, nó sẽ tạo một lớp vỏ bên ngoài khiến người ta quên đi cái giá trị thực của bài viết.
- Không được viết dài. Tất cả những đoạn, những câu, những từ ở tình trạng “có cũng được, không có cũng được” thì cương quyết cắt bỏ, để tránh làm mất thời gian của người đọc.
- Phải cố gắng trả lời một cách nhanh nhất cho tất cả các bình luận.
- Khi bình luận ở nhà người khác, cần nói đúng vào vấn đề của bài viết, không nói chung chung, không viết những câu bình luận giống nhau.
- Mình quan niệm báo chí là thông tin, còn văn chương là thông điệp. Mỗi sân chơi sẽ có những tiêu chí riêng. Ví dụ như Facebook là nơi mà tính thông tin được đưa lên hàng đầu. (Tất nhiên, nếu đằng sau thông tin mà lại có các thông điệp thì quá tốt!). Còn ở Blogspot, thông tin chỉ là hàng thứ yếu. Tìm đến với blog, người đọc luôn mong muốn bắt gặp những thông điệp. Vì vậy, tiêu chí của mình là sẽ không đưa lên đây bất cứ một bài viết nào chỉ mang tính chất “kể chuyện” thông thường.
Đưa ra các tiêu chí như vậy, nhưng để thực hiện nó lại là chuyện khác. Khó lắm chứ chẳng chơi! Hehe! :-j
*********************************
Và đôi khi Blog cũng làm cho mình mệt.
Như lúc này, mệt rồi đây! :D
Mình sẽ nghỉ một thời gian.
Trước khi nghỉ, xin các bạn cho mình những ý kiến phản hồi về mấy vấn đề mình đưa ra trong bài viết này. Mình xin những ý kiến thẳng thắn nhé, không cần phải lựa lời, không cần phải động viên đâu! :) :D

Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2013

Năm mới tự sướng

Năm nào cũng ăn Tết một mình, chả có ai chụp hình cho, nên đành... tự sướng thôi!


Hehe! Chúc mừng năm mới!

Thứ Ba, 20 tháng 11, 2012

Những người thầy của tôi

Trong đời, có những người đã ảnh hưởng nhiều đến tính cách của tôi. Dù có vài người không phải là thầy, nhưng tôi vẫn coi họ là Thầy theo một nghĩa nào đó. Ngày Nhà giáo Việt Nam là dịp để tôi nhớ về họ với lòng biết ơn - không màu mè, không khách sáo - chỉ là lòng biết ơn mộc mạc và chân thành.
Ong ngoai Ta Thuc Binh


Ông Ngoại, 1976.




Ba Ha Quang Phuong


                                                  Ba tôi.




Me Ta Dieu Tam


Mẹ tôi.




Co Hoang Phuong Lien


                                      Cô giáo Toán lớp 11.
Cô nói câu này khi tôi viết thư hỏi "Tại sao em phải học những phương trình, tích phân, đạo hàm..., trong khi nó chẳng giúp ích gì cho em về sau?"


Nguyen Duy Anh


Bạn D.A. Người đầu tiên dạy tôi về nhiếp ảnh và phòng tối, năm 1985.



Thay Bui Duc Liem


Thầy dạy ngoại ngữ năm thứ 3 ĐHTH.




Si Hoang


Hoạ sĩ, nhà tạo mẫu S.H




Duong MInh Long


Nhà nhiếp ảnh D.M.L




Nguyen Thanh Liem


Bạn đời.




Thay Tran Huu Tri


Thầy chủ nhiệm năm I, ĐHMT. Thầy không muốn tôi dừng lại một chỗ, tự hài lòng với những bài vẽ "đèm đẹp" của mình.




Thay To Hoai Nam


Thầy chủ nhiệm năm II, ĐHMT






Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012

Buổi chiều nhăng nhố

Nhăng nhố à, Nhăng nhố ơi
Nhăng nhố đi chơi
Với ta một chiều…
(Trần Tiến)



Đầu giờ chiều, em xin tờ giấy ra khỏi cơ quan trong giờ làm việc, lấy lý do bị mệt, phải đi khám bệnh. Thực ra mệt thì có mệt, nhưng đi khám bệnh thì không. Gặp lúc trái gió trở trời, sổ mũi, nhức đầu…, bệnh cũ, chỉ cần lôi thuốc cũ ra mà uống, đi khám chi cho mất cả buổi, mệt thêm. Chủ yếu là em muốn đi, đi đâu cũng được, miễn là ra khỏi cơ quan.

Dạo này, em hay mệt mỏi, chắc là đã đến cái ngưỡng để bước qua một giai đoạn khác. Anh cũng vậy. Tối về nhà, anh thường than thở rằng anh mệt quá, chán quá, rằng cái bọn Tây đúng là mang dòng máu thực dân, trả cho mình từng ấy lương là phải tìm cách vắt cạn sức lực của mình, rằng anh như người ở trong vũng bùn, càng tìm cách thoát thì càng lún sâu thêm. Em an ủi anh rằng ở đâu cũng thế thôi, chẳng cứ Tây hay Ta, rằng em cũng vậy, cái chính là mình chưa già và con mình còn nhỏ quá, cứ phải cố gắng thôi. Hoàn cảnh nó như thế thì mình phải tự tạo cho mình những phút giây thư thái để lấy sức mà chiến đấu tiếp. Động viên vậy, chứ tự trong lòng, em cũng thấy chán. Càng ngày vợ chồng mình càng ít chia sẻ với nhau hơn. Tối về, ăn cơm xong, em dạy con học, anh xem TV. Đến khi em xem TV thì anh chuyển sang đọc sách về đạo Phật. Đến khi em đi ngủ thì anh ôm cái laptop lướt web đến khuya. Hồi trước, sáng chủ nhật, gia đình mình còn có một buổi đi ăn sáng, thư giãn ở công viên, trưa trưa đi mua sắm… Giờ thì hết rồi, vì anh đã có thú vui khác. Anh dậy từ 5 giờ sáng, chạy xe ra ngoại thành gặp mấy người bạn và cùng nhau đi mua cá rồi đem ra ngã ba sông thả. Dẫu biết người ta gọi việc đó là phóng sinh, nhưng thú thật là em không hiểu và không thể chấp nhận được cái thú vui kỳ lạ đó. Nếu không có người thả chim thả cá thì cũng không xuất hiện những kẻ chuyên đi bắt chim bắt cá. Lúc đó, thế giới có phải tốt hơn không! Đã mấy lần em lựa lời nói với anh, nhưng anh tỏ vẻ khó chịu. Ừ, thì thôi, chuyện ai nấy làm, đường ai nấy đi vậy.

Chúng mình đang già đi…

Tình mình đang cũ…

Bây giờ tự nhiên em nhiễm thói quen nói theo vần kiểu “Sát thủ đầu mưng mủ”. Nói “tình mình đang cũ…” là nghĩ ngay đến vế sau “…như cái... mũ”. Mà quả là em đang đội trên đầu một cái mũ bảo hiểm cũ rích. Nó đây:


Mũ này em mua từ năm 2002, lúc mới sinh Tí Nhân. Mũ kiểu che kín tai, quai đeo chắc chắn và có cả đai nhựa để treo mũ trên xe. Em đã đội qua nhiều loại mũ khác nhau, nhưng cuối cùng kết luận rằng mình thích loại mũ này nhất. Chỉ có điều, bây giờ có lẽ nó không còn hợp thời trang nữa nên em không mua được chiếc nào tương tự. Hôm nay cũng vậy. Thoát ra khỏi cổng cơ quan, em hướng xe ra ngay phía đường Phạm Hồng Thái, chỗ chuyên bán mũ. Tìm mãi. Chọn được đúng kiểu mình thích thì nó lại quá to so với đầu. Không mua được mũ, chẳng biết nên đi đâu. Em chạy xe chầm chậm ngó nghiêng phố xá. Thấy có một cửa hàng bán quần áo và mấy thứ vòng đeo tay, dây đeo cổ vui mắt, em dừng xe, ghé vào xem thử. Vào rồi mới biết hoá ra cửa hàng bán đồ chủ yếu phục vụ cho các teen. Chẳng lẽ lại ra! Em đành nấn ná đi loanh quanh xem, cuối cùng dừng lại trước quầy bán các loại decal dạng sticker xanh xanh đỏ đỏ. Nhìn thì thích mắt, nhưng nghĩ mãi, chẳng biết mua những thứ vớ vẩn này làm gì. Cô bé bán hàng gợi ý: mua về cho con cô dán chơi. Ừ thì mua. Loại 2 nghìn be bé chắc là dán lên tập vở loại 5 nghìn to hơn chắc là dán lên cửa tủ quần áo. Có nhiều màu sắc ngộ nghĩnh, em chọn một lúc, thế quái nào tính ra cũng hết hơn 80 nghìn. Rõ dở hơi!

Chiều về, đưa cho con xem, bảo mẹ mua cái này cho con dán chơi. Nó nhìn đám decal bằng nửa con mắt rồi bóc vài tấm ra dán ngay lên trán. Em đòi lại không cho bóc nữa. Nó trả ngay, vẻ con đây chả thiết mấy thứ vớ vẩn này.

Em lại thấy mình đang chán. Chán một lúc, tự nhiên trong đầu em nảy ra chuyện để làm. Em lôi đống decal ra bầy đầy trong phòng ngủ, bảo con mang tập vở lên ngồi bên cạnh. Em vừa xử lý đống giấy, vừa giảng bài cho nó. Anh lên phòng, nhìn đống đồ bầy hầy của em lắc đầu: “Em có biết mình bao nhiêu tuổi rồi không?” Em trả lời: “Biết. Muôn đời em vẫn trẻ hơn anh 4 tuổi!”.


2 tiếng rưỡi đồng hồ, con vừa làm xong bài thì em cũng vừa làm xong công việc của mình. Nó đây:


Anh thậm chí chả buồn nhìn thành phẩm của em, chỉ bảo “Nhố nhăng quá!” Tính anh cứ thế, chả trách sao chóng già! Sao anh không nghĩ như em: nếu không thể có được những thứ mới, sao chúng mình không làm mới lại những thứ đã cũ? Biết là thời buổi này đang thừa những chuyện nhăng nhố rồi, nhưng điều nhăng nhố em làm chiều nay có đáng để anh suy nghĩ chút nào không?

Thứ Năm, 13 tháng 9, 2012

“Ai cho ta lương thiện?”


Mấy ngày hôm nay, trời ui ui, nắng một tí rồi lại mưa sụt sùi. Nở thấy buồn nẫu người. Nếu bảo là buồn vì trời mưa thì nghe có vẻ “sến” quá. Từ hồi chưa kết tóc se duyên với Chí, Nở đã chúa dị ứng với mấy mẩu Tìm bạn bốn phương trên báo, đại loại như: “Nữ ngoài 30 tuổi, hiền, lãng mạn, thích lang thang một mình dưới mưa…”. Chỉ đọc đến đó là người Nở đã nổi hết da gà. Thế nên nếu bảo Nở buồn vì mưa thì thật là bôi bác Thị quá. Cuối cùng, Nở đã tìm ra lý do khiến mình buồn. Chắc hẳn đó là do Nở đang ở thời kỳ tiền mãn… khóa!

Sáng nay, như thường lệ, Nở chở Chí con đi học. Đúng 7 giờ kém 15, hai mẹ con Nở xách nhau ra khỏi nhà. Luồn lách đi qua cái chợ chồm hổm mất đúng 5 phút. 5 phút nữa để chạy đến chân cầu chữ Y. Từ xa, Nở đã thấy một biển người nhích từng tí một trên cầu. Không ổn rồi! Nở quyết định quay ngoắt xe, vòng lại lên cầu Nguyễn Văn Cừ. Tất nhiên không chỉ có mỗi Nở biết khôn. Hầu hết những người đi đường khi nhìn thấy cảnh tượng ngán ngẩm đang diễn ra trên cầu chữ Y đều làm như Nở. Tuy nhiên, Nở muốn mình phải khôn hơn họ. Thị nhanh chân phóng trước, chen vào những chỗ còn trống, thậm chí leo cả lên lề đường. Trước đây, Thị vốn ghét những kẻ thiếu văn hóa, cứ hơi một tí là phóng lên lề đường làm hỏng hết cả gạch lát vỉa hè, nhưng lâu dần, Thị nhận ra nếu cứ ghét như thế thì thằng Chí con sẽ luôn luôn phải đến trường muộn giờ học. Thôi thì cứ làm kẻ thiếu văn hóa đi cho nó lành! Sau khi làm những chuyện khôn hơn người đó, Nở đến được chân cầu Nguyễn Văn Cừ lúc 7 giờ đúng. Nhưng hỡi ôi, trên cầu Nguyễn Văn Cừ lại là một biển người cũng đang nhích từng tí một. Đã trót thì trét, hai mẹ con Nở đành nhắm mắt đưa chân. Thằng Chí con lầm bầm: “Mẹ ơi, nếu quá 7 giờ 15 mà con chưa đến được cổng trường thì mẹ cho con nghỉ, vì đi học muộn cô sẽ la con, lớp sẽ bị ảnh hưởng đến xếp loại thi đua!”. Nghe Chí con nói, bất giác Nở nhếch miệng cười. Nở nghĩ nếu mình có quyền phán xét thì Thị sẽ xếp cái gọi là “thi đua” này vào hàng “Những điều ngu ngốc nhất của lịch sử phát triển nhân loại”. Trên cầu là mũ bảo hiểm nhấp nhô, trên trời là mây đen kéo đến. Lạy trời xin đừng mưa!

Nói đến mưa, Nở thường hay nhớ lại những tháng ngày vất vả mà hào hùng, những tháng ngày mà Nở đã không quản khó khăn, gian khổ, dốc sức vào sự nghiệp làm hàng hóa phục vụ cho học sinh cả nước. Làm loại hàng hóa đó khổ lắm, nói ra thì người ngoài không thể hình dung được công việc khổ như thế nào, chỉ biết là Nở thường xuyên phải về tối, ngập ngụa trong những cơn mưa. Thời cao điểm, Nở cùng với nhiều đồng nghiệp khác phải bỏ cả chồng con ở nhà, đi công tác hàng mấy tháng trời để làm nhiệm vụ mà xã hội giao phó. Sản phẩm ra đời nếu còn sót bất cứ một lỗi nào – dù nhỏ như con thỏ – thì cũng bị dư luận nhảy bổ vào xỉa xói, bị mang ra trước các cuộc họp để nhắc nhở, bị cấp trên hạ bậc thi đua… Nhưng ơn trời, hồi ấy, Nở đã không vướng vào một lỗi nào. Nở có thể tự hào vì mình luôn làm tốt các công việc được giao. Tuy nhiên, sau khi sản phẩm mà Nở và đồng nghiệp đã đổ hàng vại mồ hôi, hàng núi công sức ấy ra đời thì có thông tin rằng mỗi năm, sản phẩm đó mang lại một khoản lỗ lên đến hàng mấy tỷ đồng cho cơ quan. Tất cả những người trực tiếp tham gia vào công việc đó đều được cơ quan tách ra công ty riêng để tự xoay xở, làm sản phẩm khác mà sống. Từ đó đến nay, trong suốt 5 năm, Nở luôn được thuyên chuyển qua hết công ty này đến công ty khác. 5 năm, Nở không được mở mang, nâng cao công tác chuyên môn, nhưng bù lại, Thị đã tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm trong việc khuân bàn ghế và đóng thùng. Lần cuối, Nở được chuyển về công ty hiện tại, Công ty của Thị được giao nhiệm vụ làm ra sản phẩm, nhưng không được đem bán. Việc bán sản phẩm lại được giao cho công ty khác. Nếu có ai hỏi “công việc của bạn thế nào?” thì Nở biết mình sẽ trả lời kiểu như: trồng lúa thì sẽ được hưởng phần gốc, trồng khoai lang thì sẽ được hưởng phần ngọn. Nói thế cho nó ngắn gọn, dễ hiểu.

Trước đây, Nở ngoan hiền lắm. Nở luôn muốn mình là một người lương thiện. Vài ba lần, cơ quan tổ chức các khóa học nâng cao nghiệp vụ, lãnh đạo tuyên bố ai đạt kết quả cao nhất sẽ được cho đi nước ngoài. Nở đã ngây thơ tin điều đó là sự thật , đã cố gắng để có 3 lần đạt được điểm cao nhất, và cho đến bây giờ, Nở vẫn chưa một lần nào được đặt chân ra nước ngoài. Bây giờ Nở khôn ra rồi. Nở biết rằng sống ở đời chả nên tin cái gì quá, rằng muốn đi nhanh thì phải chen lấn, xô đẩy, phải leo lên lề. Sợ gạch lát vỉa hè bị hỏng ư? Thế việc hỏng mấy viên gạch với việc thằng Chí con đi học trễ, bị cô giáo la mắng, lớp bị hạ bậc thi đua thì cái nào đáng sợ hơn?
Dòng người trên cầu cứ nhích dần, cuối cùng cũng xuống đến dốc cầu. Nở chen sang phần đường ô tô để rẽ trái cho dễ, mặc cho mấy chiếc ô tô nối đuôi nhau phía sau lưng Thị bấm còi chửi bới om sòm. Nở cắm đầu nhấn ga chạy một mạch đến trường của Chí con vừa đúng lúc cổng trường định khép lại. Ôi chao, thở phào! Nở nghĩ nên tự thưởng cho mình một tô phở tái. Muộn giờ làm ư, thây kệ! Mà xét cho cùng, Nở cũng có gì để mất đâu! Cùng lắm là phê bình, hạ bậc thi đua, cùng lắm là mất vài trăm nghìn tiền lao động tiên tiến, nhưng Nở lại được ăn phở, được hả hê khi thấy mình chả còn sợ hãi điều gì nữa. Ngày xưa, Chí đã từng gào lên “Ai cho tao lương thiện?” thì ngày nay, Nở cũng có thể vừa thưởng thức tô phở vừa lẩm bẩm “Ai cho ta lương thiện?”. Nở không xưng “tao” như Chí mà xưng “ta” nhé! Dù gì thì Nở cũng là trí thức mà!

Thứ Hai, 23 tháng 7, 2012

Kiếp này


Tình cờ mình tìm được lời giải cho lá số tử vi của mình từ năm 1992, lúc mình còn chưa lập gia đình. Người giải lá số này là một cựu sinh viên có 2 bằng đại học ở trường Lomonosov, đã từng làm việc ở một cơ quan phòng chống mê tín dị đoan. Hồi xưa mình mê tử vi lắm, thường tìm đến cô, không chỉ là muốn biết tương lai của mình mà còn là để học lóm. Học một thời gian, mình bị nghiện tử vi, đến nỗi cứ nhìn ai cũng đoán cung Mệnh của họ có sao gì, có đêm còn nằm mơ thấy mình chạy trong dải Ngân hà, chứng kiến sao Thái Dương và Thái Âm gặp nhau… Sau khi có con, mình tự hứa là sẽ bỏ hẳn tử vi, vì không muốn có một yếu tố nào ảnh hưởng và chi phối cuộc đời mình nữa.

Đây là toàn bộ nội dung mà mình ghi lại khi cô ấy cầm lá số của mình trên tay và “đọc” một cách trôi chảy như đọc… báo.





Đúng 20 năm đã trôi qua, giờ đọc lại bỗng rùng mình vì độ chính xác của nó. Chẳng lẽ có gì đó – thật vô hình – đã chi phối cuộc đời mình như vậy sao?

Thứ Hai, 30 tháng 1, 2012

THAN MOI THAM GIA CHUONG TRINH OM MIEN PHI

Nhân dịp kỷ niệm sinh nhật lần thứ… ấy ấy của bạn OM , ngày 31/1/2012, nhằm ngày mùng 9 Tết Nhâm Thìn,

Thân mời các bạn đi qua ngang cửa thì ghé vào nhà, các bạn đã vào nhà thì tham gia chương trình OM MIEN PHI.

Chương trình sẽ mở cửa từ hôm nay cho đến ngày bạn OM đăng bài mới.

Rất yêu thương được đón tiếp tất cả các bạn.

Thân mến!

 

OM.

Co quan-Xuan 2012



Thứ Năm, 26 tháng 1, 2012

Đầu năm làm sàm nói một mình

Mấy ngày Tết, ghé qua nhà blog của bạn bè thấy tưng bừng, nhà mình thì im thin thít. Ngượng ghê. Trưa nay không ngủ, trong lúc chờ 2 cha con ở quê lên, mình ngồi gõ gõ mấy hàng, gọi là bài viết cũng ngượng lắm, cho nên tạm gọi là tập làm văn nói đi. Kệ, đầu năm chữ nghĩa một tí cho nó giống mọi người.

Ăn Tết mỗi một mình mà cũng bận rộn ghê! Sáng mình luôn phải dậy sớm vì đám chim sẻ chứng nào tật nấy, cứ mùa xuân là lại bay vào tủ sách nhà mình làm tổ và… tỏ tình inh ỏi. Bần thần tiếc giấc ngủ quý giá, nhưng lỡ thức mất rồi, nên mình đành lăn qua lăn lại mấy cái rồi vùng dậy. Đầu tiên là phải cho 2 bạn Ni-Na ra ngoài để các bạn chạy vào bãi cỏ hoang làm cái việc sung sướng mỗi buổi sáng. Trong lúc các bạn tận hưởng sự sung sướng thì mình tưới cây, quét nhà, quét sân, thay nước cho 5 cái bàn thờ và thắp nhang. Trên lầu có hai bàn thờ. Một bàn thờ ông bà nội bên chồng – ông ở giữa, hai bà hai bên (ông đi tu mà sướng thế!). Bàn thờ kia ở trong một “phòng” riêng, ba chồng mình theo đạo khác nên phải thờ riêng như vậy. Trên bàn thờ là một người cụ thể nào đó, đầu vấn khăn, để ria mép, chứ không phải là Phật hay Chúa. Mỗi lần thắp nhang là mình lại ngập ngừng một lúc rồi khấn gọi bằng “ông”: “Mời ông dùng nước con mới pha”. Ở dưới nhà có bàn thờ Thiên, bàn thờ ông Táo, bàn thờ ông Địa và ông Thần Tài. Mình thân với ông Địa nhất. Bao giờ thắp nhang bàn thờ ông Địa, mình cũng khấn lâu hơn một tí, thỉnh thoảng còn ngồi sờ sờ cái bụng bự và uống bia với ông nữa.

Cúng kiếng xong, mình ra sân căn dặn, dạy dỗ 2 bạn Ni – Na những điều mà chắc các bạn ấy đã thuộc lòng: “Chúng mày phải ngoan, ăn ở cho sạch sẽ, đừng có đào bới hỏng cây cối của tao, không cần đuổi chim sẻ, coi nhà coi cửa cho đàng hoàng…” 2 bạn cúi đầu vâng dạ, nhưng mình thừa biết chúng nó đang lầm bầm “Biết rồi, khổ lắm nói mãi”. Mình vừa quay vào là đã nghe 2 bạn gầm gừ sồng sộc đe doạ mấy ả chim sẻ. Thôi kệ! Ai bảo trời sinh ra chim sẻ lại còn sinh ra chó làm gì! Như mọi ngày thì mình bật máy vi tính xem có thư từ chat chit gi không, sau đó nấu một nồi cơm cho mình và 2 bạn ăn chung, rồi ngồi vào bàn trang điểm, tô tô vẽ vẽ tí cho nó tươi đời, xức nước hoa thơm ngây ngất, rồi… ồ mề ly, mế ly, ồ mê ly… lên đường theo tiếng gọi của các cuộc ăn nhậu. Nhưng hôm nay, sau mấy ngày ăn nhậu đến mệt phờ, mình quyết định sẽ không ra khỏi nhà nữa.

Suốt từ trước Tết đến giờ, mình đã phải nghe mấy bà hàng xóm ở dãy nhà trọ phía sau tra tấn bằng karaoke, hết “Đón xuân này ta nhớ xuân xưa” đến “Tết này anh không thèm chơi đánh bài”, hết Nỗi buồn gác trọ đến Nửa đêm ngoài phố…, hôm nay thì nhất quyết tra tấn lại họ. Mình loay hoay lắp lắp gắn gắn đầu karaoke. Sắm cái đầu về lâu rồi, nhưng chả có dịp nào thể hiện giọng ca ngọt ngào đầy chất trữ tình của mình, phải tranh thủ đi thôi kẻo cha con nó về, nghe được lại nổi da gà. Loay hoay mãi, toát mồ hôi hột mà không hiểu sao chỉ có mỗi một bên loa nghe được. Thôi kệ, mất treble thì ta chơi bass. Giọng nữ trung cộng thêm bass vào nghe cũng quyến rũ lắm! Có cảm giác khi mình cất giọng lên thì lũ chim sẻ cũng ngừng hót, cả đám chim bố chim mẹ tương lai đều thò đầu ra khỏi những chiếc tổ trên kệ sách, tròn mắt lắng nghe. Đêm nay, lúc trước khi sản xuất mấy quả trứng chim, thế nào gã chim sẻ cũng tán tỉnh với cô vợ mới cưới bằng những lời có cánh kiểu như “Em yêu của anh, giọng em còn hay hơn cả giọng con chim bự sáng nay” (mặc dù gã biết thừa là giọng vợ gã thì làm sao sánh với giọng nữ trung đệm bass của “con chim bự” được!).

Mình mới hát được mấy bài thì có điện thoại. Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông “Em hả, lâu quá không gặp, nhớ bữa nay là ngày gì không cưng?”. Cha mẹ ơi, lâu quá mới được nghe người khác gọi là “cưng”, sướng tê người! “Dạ, em… không nhớ, anh là… ai ạ?”. Bên kia khựng lại giây lát rồi vội vã:“Chết cha!, tui lộn số, xin lỗi nha!”. Mình vứt điện thoại xuống bàn. Thế là hết tê người! Mình nghêu ngao hát tiếp: “tàn giấc mơ hoa, bóng người khuất xa…” (nhạc chachacha nhưng mình thích chơi theo điệu tango nên chứ hát tango, chết ai nào!) Lại có chuông điện thoại. Giọng ban nãy “Alô, có phải Nhi không?” “Anh lại lộn số rồi, đây không phải số của Nhi nhé!”. Cúp máy. Hát tiếp bài khác “…đừng yêu em anh nhé, em không muốn làm người lớn đâu, ứ ư ư. Đừng yêu em anh nhé, em muốn làm con dế vô tư…” (Uầy, mình mà làm con dế vô tư thì chả có ai đón con giùm nhỉ?). Lại có chuông điện thoại. Mình bật máy gào lên át cả tiếng nhạc: “Anh ơi, đã bảo anh lộn số rồi mà!” Đầu dây bên kia là giọng của chồng “Ủa, anh đây mà em! ”

Thì ra chồng thông báo là hai cha con đã ra bến xe, nhưng không mua được vé. Như mọi năm thì chồng sẽ có cớ để tiếp tục ghé nhà bạn ở Cần Thơ ăn nhậu tiếp, hôm sau mới về. Đấy là lúc Tí Nhân còn bé, ba nói gì cũng đúng, ba nói là phải nghe lời. Nhưng năm nay có vẻ cu cậu phản ứng nên ba phải cố loay hoay tìm cách kiếm vé. Trước Tết, mình đã nhắc nhở là muốn về quê thì phải lo đặt vé trước, nhưng chồng phẩy tay “Không cần, lúc nào đi thì ra mua vé luôn”. Hậu quả là ngày 27, cô em phải chạy vạy nhờ vả khắp nơi mới kiếm được mấy tấm vé đi ngày 28 Tết. Vậy mà chuyến về chồng vẫn không chừa. Tí Nhân gọi điện cho mẹ ấm ức “con đã kêu ba đặt vé từ hôm qua mà ba không chịu, bây giờ phải ngồi chờ xem có ai bỏ chuyến thì mình mới có chỗ”. Bực quá, mình hết cả hứng tra tấn hàng xóm, bỏ xuống nhà và ngồi đây gõ gõ mấy dòng này.

Suốt thời gian ngồi gõ, điện thoại với tin nhắn réo liên tục (chắc là mấy ngày qua, mọi người mải ăn uống nên quên, hôm nay mới nhớ ra việc chúc Tết). Mình không thể vừa nhắn tin, vừa nghe điện thoại, vừa cho ra đời được một bài viết đầy tính triết lý, tính xã hội, tính nhân văn sâu sắc, nên đành làm bài tập làm văn nói thế này thôi.

Tí Nhân vừa gọi điện về, bảo không mua được vé nên ba phải chung với mấy hành khách nữa thuê xe taxi về. Hơn 170km, đi xe taxi, tha hồ mà hoành tráng nhé! Kakaka! Nhưng mình biết tính chồng, năm sau cũng sẽ lại “để mai tính” cho mà xem! Ai đời, vợ thì muốn cái gì là phải làm ngay tức thì, chồng thì lúc nào cũng đủng đỉnh “có gì đâu mà gấp”. Thì thôi, kệ đi! Ai bảo trời sinh ra anh lại còn sinh ra em để chúng mình thành vợ thành chồng, suốt ngày cằn nhằn nhau và để trói đời nhau vào một cái tổ mà cho dù có đi đến tận đâu đâu thì mình cũng phải tìm mọi cách để quay về!

Làm xàm một mình. Chúc Năm mới an lành cho anh, cho em, cho con trai và tất cả mọi người!

PS. Chuyện linh tinh không muốn làm phiền các bạn nên không có ô bình luận.



Avatar-3

 

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011

Miên man Đà Lạt

Cuối năm lại đến. Như mọi lần, cứ cuối năm, tôi lại loanh quanh với ý nghĩ phải vứt bỏ hết các thứ mệt mỏi ở cơ quan, chạy trốn lên Đà Lạt. Tôi rao trên blog “Có ai muốn đi ĐL với mình không?”. Chỉ ngay ngày hôm sau, có bạn đã gọi điện: “Cuối tháng này tao với mày đi nhé!”.

Cuối tháng, đúng hẹn, hai đứa giao con cái cho chồng, khoác hai cái balô lên đường. Bước lên xe khách, việc đầu tiên là tôi tắt điện thoại và lập tức thấy đầu nhẹ bâng. Mấy cu cậu thanh niên ngồi bên cạnh có vẻ phấn chấn nói líu lo không ngớt. Nhưng tôi chỉ nghe những câu chuyện đó giống như tiếng chim chứ chẳng hiểu một tí nội dung gì trong đó, cả trung tâm thần kinh còn dành chỗ để cho mây trắng tự do lơ lửng bay ra bay vào. Xe lắc la lắc lư, người lơ mơ ngủ gà ngủ gật, đến chiều thì cũng leo được lên cao nguyên. Dã quỳ vàng ngút mắt. Bảo cái màu vàng ấy là vui vì sắc óng rực rỡ cũng được mà bảo là buồn vì cứ mãi vàng chơi vơi ở nơi cao nguyên heo hút này thì cũng không sai. Ừ thôi, chuyện vui buồn không phải là chuyện của hoa, chỉ là chuyện của người. Lúc này, người chợt tỉnh ngủ và một niềm vui lâng lâng không có lời diễn tả cứ mơn man khắp mặt, tay chân và những chỗ không bị trang phục che khuất.

Không thể nhớ chính xác bao nhiêu lần tôi đã chạy trốn thành phố để lên đây, nhưng về những người bạn đã chịu đi cùng tôi, nhẫn nại chiều theo cái ước muốn ẩm ương của mình thì tôi nhớ hết, nhớ từng người với từng kỷ niệm nhỏ nhất mà có thể chính họ cũng không nhớ được. Đi lần sau thì lại nhớ lần trước, đi với người này thì lại nhớ người kia, nỗi nhớ cứ không mời mà đến, không có cách gì ngăn được.

Tối, hai đứa đi chợ đêm, uống ly sữa đậu nành nóng hổi. Bạn hỏi: “Có nhớ ai không?”. Tất nhiên là có chứ. Nhớ một người bạn lúc đó còn độc thân, nay đã yên bề gia thất với hai nàng công chúa. Một buổi tối xa xăm nào đó, hai đứa co ro dưới một cây dù, dẫn nhau ra chợ đêm chỉ để ăn một củ khoai và uống ly sữa đậu nành nóng, rồi lại dẫn nhau về dưới mưa. Bạn ấy hỏi “Sao H. không đi với chồng mà lại rủ mình?”. Không biết câu trả lời của tôi như thế nào, nhưng tôi nhớ cái cảm giác thật chơi vơi khi nghe câu hỏi đó. Rõ ràng là trong suốt cuộc hôn nhân của mình, người ta không thể không có lúc phải trải qua những ngày tháng chông chênh. Tôi đi với bạn ấy trong một khoảng thời gian chông chênh như vậy. Tôi đã nói câu gì đó và bạn an ủi tôi bằng một câu bình thường như người ta vẫn thường động viên nhau: “Chuyện có gì đâu, bao nhiêu người mong lấy được chồng như H. mà không được ấy chứ!”. Chúng tôi đội mưa về, bạn ấy cầm dù, cây dù mỏng không thể ngăn được từng cơn gió thổi những giọt mưa lạnh buốt tạt vào người. Nghĩ đến sự chông chênh của mình, tôi hơi chạnh lòng và thấy cổ họng mình nghèn nghẹn, nhưng tôi biết, nếu lúc này tôi đi bên chồng thì anh sẽ cố tình nhường phần khô ráo cho tôi. Tình yêu là có thật, vậy, cớ gì, cớ gì… cớ gì…?Tối hôm đó, bạn trùm chăn ngủ sớm, còn tôi thì thao thức và tự hứa với lòng, khi trở về Sài Gòn, việc đầu tiên là sẽ ôm chồng và nói rằng “Em nhớ anh”

Sáng sớm, hai đứa thuê chiếc xe máy, tay lăm lăm tấm bản đồ du lịch. Tôi cầm lái và định hướng, bạn ngồi sau chỉ đường cụ thể: đi hết con dốc rẽ phải, gặp ngã ba rẽ trái, leo lên con dốc kia…, chỉ trỏ một hồi, đột nhiên chúng tôi thấy mình lại quay về đúng chỗ cũ. Tôi cười xoà, lẩm nhẩm mấy câu trong một bài hát nổi tiếng: “Phố núi cao phố núi trời gần. Phố xá không xa nên phố tình thân. Đi dăm phút đã về chốn cũ …”. Chuyện đi loanh quanh lại quay về chỗ cũ là chuyện chẳng có gì lạ đối với khách du lịch đến Đà Lạt. Năm ngoái, đi lên đây với chị bạn, hai chị em cũng từng đi loanh quanh như thế này đến hàng chục lần. Tôi vốn là đứa định hướng tốt, nhưng cứ lên đến Đà Lạt là khả năng định hướng của tôi bị phân tán đến không thể hiểu nổi. Nhưng ngồi phía sau, chị cũng chẳng cần biết là tôi chở chị đi đâu. Cứ đi, lên dốc rồi lại xuống dốc, rẽ trái rồi lại rẽ phải, chỉ cần đi, không cần đích đến, miễn là quên hết chuyện công việc bất ổn ở cơ quan, cái chuyện đang từng ngày gặm nhấm, ăn mòn tình yêu của chúng tôi đối với công việc và đối với nơi mình đã gắn bó bao năm. Bảo là quên, nhưng thực ra nó chỉ tạm thời lắng đi, cứ có dịp là lại trào lên từng đợt như người ta bị chứng đầy hơi khó chịu.

Tôi chở chị đi vòng vèo theo một con đường xuống thung lũng. Đường đi chỉ khoảng hơn 1 mét, vừa đủ cho hai xe máy đi ngược chiều tránh nhau, nhưng tuyệt nhiên chẳng có chiếc xe hay một bóng người nào, nhiều đoạn gồ ghề trơn trượt, cỏ dại mọc đầy. Càng xuống sâu, tôi càng cảm thấy nỗi sợ của người ngồi phía sau tăng dần. Đến một lúc, không còn đủ bình tĩnh nữa, chị rụt rè bảo tôi dừng lại. Tôi muốn đi tiếp để thấy được nơi tận cùng con đường, dẫu dưới ấy chỉ là một ngôi làng nhỏ hay là một vườn cây thì cái cảm giác đến được nơi cuối đường cũng làm tôi sung sướng. Nhưng phải chiều theo ý chị, chúng tôi đành dừng lại chụp hình, người nọ chụp cho người kia, ngắm mấy cây hồng quả đỏ trĩu ở xa xa qua ống kính rồi quay xe trở lên. Chị bảo: “Chị không còn ở cái tuổi thích phiêu lưu nữa.” Tôi hiểu và hoàn toàn thông cảm với chị, nhưng vẫn tự nhủ “nếu có dịp, mình sẽ quay lại đi hết con đường”. Vài tháng sau chuyến đi, chị xin về hưu. Ban đầu, người ta không chấp nhận, nhưng chị cương quyết dừng lại giữa đường, nơi chị thấy mình không thể đi tiếp được nữa. Tôi kém chị chục tuổi nên có lẽ cái ngày tôi muốn dừng lại còn xa lắm. Con đường ngoằn ngoèo đầy bất trắc trước mặt sẽ là con đường tôi sẽ phải tiếp tục đi.

Hai ngày có xe máy như được gắn thêm chân, chúng tôi đi không biết mệt, lang thang khắp các ngóc ngách, quán xá. Cô bạn biết tôi đi đến đâu cũng thích ghé thăm viện bảo tàng nên chủ động chỉ về hướng có chữ Bảo tàng Lâm Đồng to tướng khi đi ngang qua toà nhà nằm trên đồi. Ghé vào bảo tàng hơn một tiếng đồng hồ, hoàn toàn thỏa mãn, chúng tôi tiếp tục thăm nhà thờ Domain, trường Đại học, trường Cao đẳng ĐL. Tôi chỉ cho bạn xem chỗ tôi đã khiêu vũ với thầy L mà không làm sánh một giọt nước nào ra khỏi chiếc ly đang đầy tràn, chỗ tôi đã hạnh phúc như thế nào khi được đứng sát bên người yêu – nay là anh xã – nghe hàng thông rót vào tai những lời yêu thương bất tận. Tôi chỉ không kể cho bạn về một nỗi đau xa xưa thoáng hiện về khi đập vào mắt tôi là tòa nhà đẹp như mơ của trường Cao đẳng. Ai cũng có một nỗi đau riêng nào đó mà không dễ gì có thể đem kể với mọi người. Hơn thế nữa, cũng chẳng nên nhắc lại chuyện buồn trong một ngày nắng hanh vàng quyến rũ đến ngẩn ngơ như thế này, nên tôi thả câu chuyện cũ vào đám mây lững lờ trôi về phía cuối chân trời. Đám mây của tôi cứ trôi, cứ trôi và tan ra ở nơi nào đó mà tôi không biết. Thế thôi…

Hai ngày rong ruổi qua mau. Hôm trở về Sài Gòn, chúng tôi phải ra xe sớm. Hai đứa chẳng kịp chạy ra chợ uống ly sữa đậu nành nóng. Thời gian ít ỏi khiến tôi cũng chẳng kịp tìm lại con đường đi xuống thung lũng mà tôi đã chở chị đi năm ngoái. Xe chuyển bánh, bỏ lại hai bên đường bạt ngàn dã quỳ. Bạn trầm ngâm hơn lúc đi, xe chạy thật lâu sau mới nghe bạn bảo: “Lần trước đi Đà Lạt với mày, tính đến nay đã 10 năm. 10 năm như chớp mắt. Không biết tao với mày bao giờ mới quay trở lại đây lần nữa?”. Tôi lơ đãng nhìn rừng thông, bảo: “Thì chắc là chớp mắt một cái nữa thôi mà!”. Nói xong rồi lại thầm nghĩ: 4 lần chớp mắt nữa chắc là cũng đến lúc mình phải ra đi, có ai nhắc mình nhớ mang theo triền dã quỳ vàng rực này đến nơi bên kia của thế giới không?

4 lần chớp mắt – lâu hay mau – chẳng biết!. Những gì đã qua thì cũng đã qua, phía trước thì còn dài. Thôi thì cứ trải nghiệm ngày hôm nay đi.

Xe chạy xuống đèo. Hướng đi tới là Sài Gòn, là nhà, là cuộc sống bộn bề tất bật của tôi. Sau lưng là Đà Lạt với triền dã quỳ ngút mắt, vàng đến nao lòng, miên man, miên man…

Da Lat 11.11

4 lần chớp mắt – lâu hay mau – chẳng biết! Cứ post tấm hình này để giữ lại một khoảnh khắc Đà Lạt, lúc ta không còn trẻ mà cũng chưa kịp già.

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2011

Ô, thật vậy sao?

Trong rất nhiều chuyên đề về công tác báo chí, có 1 ngày, lớp mình được học cả 2 buổi về công tác xuất bản. Giảng viên là Tổng biên tập của một nhà xuất bản (NXB) có tiếng trên toàn quốc – một nhà xuất bản vẫn đứng vững và phát triển mạnh trong thời buổi mà ngành xuất bản đang lâm vào tình trạng vô cùng khó khăn như lúc này. Thầy giảng bài hay, nhưng càng nghe mình càng thấy… làm sao í, chả đúng với những điều mình nhìn thấy gì cả. Lại ghi chép ra đây một số vấn đề thầy truyền đạt, đặng giữ lại mà làm 1 tư liệu… buồn.

Thầy bảo:

- Trong một NXB, biên tập viên (BTV) luôn là linh hồn. Một cơ quan xuất bản không có BTV thì không thể gọi là NXB.
Hahaha! Vậy chớ cái chỗ chả có một mống BTV nào, toàn hành chánh với tổng hợp mà mình vẫn thấy hàng ngày í, gọi tên là gì cho đúng nhở?


- Chúng tôi rất tôn trọng BTV và lương của họ luôn phải cao nhất.
Chắc câu này thầy nói đùa? BTV chỉ làm sách, có in ấn, phát hành, buôn bán gì đâu mà có tiền! Không kiếm ra tiền thì lấy đâu ra mà trả lương cao! Đơn vị nào nhiều BTV thì lương của đơn vị đó phải thấp nhất, có khi chỉ bằng một nửa, có khi chưa bằng một nửa so với các đơn vị khác.
Rất nhiều lần, trong các cuộc họp, mấy bạn BTV có đưa ra câu hỏi đại ý là: Tại sao trong cùng một nhà mà cty của chúng tôi (tức là cty của các bạn BTV ấy mà) luôn luôn phải chịu thiệt thòi, luôn luôn nhận lương thấp hơn những cty khác. Câu trả lời mà các bạn í nhận được là thế này: Người ta có số, phải chấp nhận số phận thôi. (Mình thấy, rõ là các bạn đưa ra câu hỏi thật ngô nghê. Đúng vậy, giày dép còn có số nữa là… Nhưng có điều, số phận con người nói chung là do ông Trời định đoạt, còn số phận của BTV nói riêng thì không phải do ông Trời. Híhí, chắc là do ông nào đó bà con với ông Trời soạn thảo (?))


- BTV và Kỹ - Mỹ thuật là trái tim, là dòng chảy (thầy viết 2 dòng này ra giữa bảng và đập đập bàn tay vào những con chữ). Chúng tôi luôn làm hết sức để giữ chân những người này, vì để họ buồn, họ bỏ đi thì NXB sẽ đau lòng lắm!
Có ai đau lòng hem, giơ tay lên coi nà? Hầu hết những người quyết định chọn nghề làm sách đều là những người yêu sách vở. Họ có bỏ đi thì họ vẫn yêu sách và sẽ tìm đến những nơi khác cũng chuyên làm sách. Nhưng thời buổi mà các NXB sống lay lắt (Cả nước được mấy nhà như nhà của thầy đâu) thì họ biết đi đâu bây giờ! Cho nên cứ yên tâm làm cho họ buồn, làm họ bất mãn, mất lòng tin, chán nản… thoải con gà mái nhé!


- Hàng năm, nếu trên thế giới có hội chợ sách là chúng tôi ưu tiên cử BTV và hoạ sĩ đi dự. Chỉ có đi như thế, họ mới mở mang kiến thức, tiếp cận được những vấn đề mới mẻ, mới học tập được nghề làm sách của thiên hạ.
Thầy ơi, thế nếu có đứa đã làm nghề này mười mấy năm rồi, nhưng năm này qua năm khác chỉ ngồi một chỗ nhìn các bạn (í, các em chứ - vì toàn những người tuổi nghề ít hơn nó nhiều) đi dự hội chợ này, hội chợ kia thì sao? Có gọi nó là BTV hay hoạ sĩ được không? Nhiều em trong số đi hội chợ đó, cả đời chưa bao giờ làm 1 cuốn sách nào nên chắc là phải ưu tiên cho các em đi để biết nghề làm sách. Còn biết rồi – thậm chí có thể làm cả cuốn sách từ A đến Z - thì đi làm quái gì nữa, thầy nhở!


- Chúng tôi chỉ triệu tập BTV vào đầu giờ buổi sáng thứ 2, còn lại thì họ có thể làm việc ở bất cứ nơi đâu. Thậm chí, ở NXB của chúng tôi, có những BTV lâu lâu còn sang Mỹ ở vài tháng (thầy nói tên BTV này – hoá ra là 1 bạn hoạ sĩ hồi đó học cùng trường với mình). Chỉ cần họ bảo đảm tiến độ bản thảo là chúng tôi chấp nhận. Chúng tôi quản lý cái đầu chứ không quản lý cái mông của họ.
Hơhơhơ! Thế mới biết xưa nay có rất nhiều cái mông đã được quản lý  chặt chẽ.


Là lá la. Vậy là sao ta? Nghe giảng để mà vui và ghi chép lại để mà buồn.

Mở tử vi ra xem thôi!
PS. Ghi chép này có tính chất ngành nghề chuyên biệt nên không có ô bình luận để tránh làm mất thời giờ của bạn bè.
Đã đi học là phải ghi chép thôi, nên nếu ai không vừa lòng với ghi chép này thì cũng xin thông cảm! Bạn không nhất thiết phải vào nhà mình và đọc những điều làm cho bạn khó chịu, xin mời ra ngoài kia vì ở đó chắc chắn có rất nhiều điều dễ nghe đang chờ bạn.

Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2011

Dấn thân


thi_nang_ngach2011 - Upanh.com

Mình bị kẹt vào một cuộc chiến không lối ra. Đang chuẩn bị tư thế để hi sinh sao cho anh dũng!

PS: Mới vào nhà bạn De&Soi và cười một chặp về "Sát thủ đầu mưng mủ". Muốn viết bài mà không có thời gian nên đề nghị các gái cho ý kiến về chuyện này nhé! OM rất quan tâm các gái nghĩ gì.

Thứ Hai, 24 tháng 10, 2011

Nhặt nhạnh chữ của thầy

Thầy nguyên là Bộ trưởng Bộ TT-TT, nay đã nghỉ hưu. Thầy dạy lớp mình 2 buổi và đó là 2 buổi hiếm hoi mà mình không ngáp, cũng không loay hoay online với cái Ipod. Đây không phải entry, chỉ là nhặt nhạnh vài ý của thầy mà mình thấy cần lưu tâm, có dịp thì sẽ kiểm chứng lại, post lên đây để khỏi quên.

- Trong thời gian tới, báo giấy có thể sẽ mất đi, nhưng sách giấy thì không mất.
- Hãy làm sách sao cho có thể dùng để làm phim.
- Người ta có thể đọc báo để học cách làm giàu, nhưng muốn làm người thì phải đọc sách.


- Những triều đại thịnh là những triều đại tôn trọng đạo đức. Nhìn vào một triều đại mà các giá trị đạo đức bị đảo lộn thì đó là triều đại suy.
- Người có đức mà không có tài dễ trì trệ. Người có tài mà không có đức dễ dẫn đến hỗn loạn (Lý Quang Diệu).
- 5 tiêu chuẩn để chọn người lý tưởng: Học lực sinh đồ ; Gia cư hạ túc ; Vật lực khả khang ; Đức hạnh ôn hoà ; Ngôn ngữ khả tín. (Lê Thánh Tông)
- Đáng sợ nhất là 3 loại người: Dốt mà không biết mình dốt ; Nói và làm khác nhau ; Tham lam + danh vọng.
- Trong gia đình cũng như trong một tập thể, người thông minh nhân hậu lại thường hay bị thiệt thòi nhiều nhất. (Làm lãnh đạo phải quan tâm đến vấn đề này).
- Từ cổ chí kim, người quân tử thường chết vì tiểu nhân.
- Tập thể không biết bảo vệ nhau, để cho người xấu lộng hành là tập thể nhu nhược.
- Người lãnh đạo có tài là người biết tập trung những người tài xung quanh mình. Ngược lại, nếu thấy người tài quay lưng lại và bỏ đi, ta có thể kết luận lãnh đạo là người bất tài!
-  Người ta sinh ra, bản chất là hướng thiện. Nếu người ta trở nên xấu và ác thì chính là do người lãnh đạo xấu và ác.
- Bạn hãy thử nghỉ việc đi đâu vài ngày. Trong thời gian bạn đi, nếu công việc gặp khó khăn ách tắc thì bạn có quyền tự hào một chút. Bằng không, nếu công việc vẫn trôi chảy thì phải xem lại, hẳn bạn là người vô tích sự.

- Người có văn hoá là người: mới gặp họ thì ngại, nói chuyện với họ thì khoái, chia tay họ rồi thì muốn gặp lại.
- Nếu cần khám phá một người phụ nữ, bạn nên tập trung khám phá từ cổ nàng trở lên, từ cổ trở xuống thì nói chung là giống nhau thôi.

Thứ Năm, 13 tháng 10, 2011

Ngày đầu tiên đi học

Hôm nay trời nắng chang chang
OM đi học chẳng mang thứ gì
Chỉ mang một mẩu bánh mì
Và mang một túi đồ nghề con con

(Xin lỗi bạn Phan Thị Vàng Anh nhé!)

Túi đồ nghề của OM gồm có:
- 2 quyển giáo trình (mua hết hơn 200 nghìn, đang lo, không biết học xong thì sẽ làm gì với 2 cuốn này. Cân kí bán thì chắc là lỗ to!). Cái này là món quý nhất trong túi, vì nó là chiếc chìa khoá (trong 1 chùm chìa khoá to tướng) giúp OM lên ngạch.
- 1 bịch thuốc tây đủ loại gồm thuốc kháng sinh, kháng viêm, giảm đau, vitamin, sát trùng đường hô hấp, men tiêu hoá, giảm ho… Cái này là món quan trọng thứ nhì giúp OM đủ sức tồn tại từ đầu cho đến cuối buổi học.
- 2 cái điện thoại: 1 cái dành cho bạn bè và 1 cái dành cho cơ quan. Khi nào cảm thấy cái cho cơ quan đã làm việc đủ năng suất rồi thì tắt đi.
- 1 cái Ipod bé tí, vừa đủ để lên mạng theo dõi mấy mục đáng quan tâm như: dự báo thời tiết, giá vàng, hàng khuyến mãi, hay là gái nào mới viết bài đưa lên blog, v.v…
- Kính lão, gương, lược, kẹo, giấy chùi mũi (tất nhiên, vì không thể gặp các anh thầy mà thò lò mũi được).
Còn vài thứ khác, nhưng chắc hẳn đã là gái thì ai cũng sẽ có những thứ đó trong túi, nên OM không phải kể ra nữa. Tóm lại là đồ nghề đi học rất gọn gàng.


Ngày đầu vào lớp, OM đến bàn đăng ký, liếc thấy giữa một dãy cán bộ ngồi nghiêm chỉnh tiếp nhận học viên, có một  em giai trẻ măng. OM tiến đến trước mặt, mỉm cười với em: “Cho chị xin 1 tờ đăng ký!”. Em lễ phép đưa tờ giấy bằng 2 tay. Vừa định hỏi “Em là sinh viên trường này à?” thì em đã tự giới thiệu: “Em là giáo viên chủ nhiệm lớp chị” (Icon choáng).

Tiếp theo, OM lại choáng lần nữa khi thầy dạy chuyên đề đầu tiên bước vào. Thầy sáng long lanh, cao mét 8, kính trắng, miệng cười duyên. Khi thầy đi ngang qua, OM nhận thấy hương nước hoa Armani for men cùng với hương của lăn khử mùi Gucci cứ lảng bảng trong bầu không khí “im lặng đến tê người”. Thầy giảng bài, giọng đầm ấm, thiết tha, nhưng OM chả hiểu gì mấy bởi lúc thầy đứng xa thì OM mải mê nhìn thầy, còn khi thầy lại gần, OM lại bị chi phối bởi… hắt hơi. Vừa hắt hơi vừa nhớ tới thơ Xuân Diệu:
Quái lạ sao mà cứ hắt hơi
Hắt hơi liên tục chẳng nghỉ ngơi
Xin thầy đứng xa xa ra tí
Kẻo em chết mất, ối thầy ơi
!”
(Ủa, mà không biết có phải thơ Xuân Diệu không? Nhớ mang máng thế).


Chắc thầy biết rõ ưu điểm long lanh của mình nên suốt buổi học, thầy tranh thủ cầm micro, vừa giảng bài vừa đi lại giữa các dãy bàn trong lớp y như phong cách mấy ca sĩ biểu diễn rời khỏi sân khấu, xuống giao lưu cùng khán giả. Thầy cứ giảng mấy câu lại bất ngờ đưa mic cho một học viên kém may mắn nào đó ở gần thầy và hỏi: “Em hiểu gì về vấn đề tôi vừa nêu?”. OM hãi quá nên cứ thấy thầy đi gần đến chỗ mình là lại cúi gằm mặt xuống và lại… hắt hơi. (Lạ thật!).

Toàn bộ bài giảng của thầy chả liên quan gì đến công việc chuyên môn của OM.  Ơn trời, buổi học thứ nhất cũng kết thúc vào lúc 4h30 chiều, và cuối cùng, OM chỉ hiểu được mấy điều thế này:
- Đi học mới biết: Ở nước ta, có công ty nhập rác thải của thế giới (những thứ mà các nước tiên tiến đã bỏ đi từ mấy chục năm nay), đem về cho dân mình xài.
- Đi học mới biết: May quá, OM không làm nhà báo, vì nếu mà OM làm nhà báo thì chắc sẽ chỉ viết được những bài kiểu như Kẹt xe thường xuyên ở giao lộ ABC, Diễn viên XYZ lộ hàng, Giá vàng tăng giảm, Bí quyết để “cưa” chàng…, hay đại loại như thế thôi! (Bạn nào đã từng được mấy thầy ở Ban Tuyên giáo giảng bài thì chắc cũng có cùng ý nghĩ này)
- Đi học mới biết: Có nâng ngạch thì mình cũng vẫn 3 năm được tăng lương 1 lần chứ có được tăng sớm hơn đâu (nhưng khi biết thì đã muộn, vì đã lỡ… đi học rồi)


Thôi thì đành… đi học.

Nhân đây, OM cũng muốn viết 1 tờ đơn xin phép, đại ý thế này:

CHXHCNVN
ĐL-TD-HP
Đơn xin phép
Kính gửi các Gái mạng
Tui là OM
Tui viết đơn này kính xin các Gái mạng cho tui được nghỉ blog chừng 4 tuần.
Lý do: Tui mắc đi học cả ngày, tối về lại phải tranh thủ làm việc cơ quan và dạy dỗ chồng con nên không còn thời gian chơi blog nữa.
Kính mong các Gái mạng xem xét và giải quyết đơn này của tui.
Trân trọng cảm ơn


Kí tên
Một đam mê, một dại khờ




Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011

UỐNG TRÀ VỚI BA

Tôi hẹn với ba “Chiều đi làm về con ghé”, ba bảo “Ừ, từ ngày ba mẹ chia tay nhau, ba ít gặp con. Chiều qua đây nhé, ba chờ!”

Hết giờ làm việc, tôi chạy về nhà ba. Việc đầu tiên là pha một ấm trà ngon. Ba thích uống trà, nên công đoạn pha trà cũng phải đúng quy cách: tráng ấm bằng nước thật sôi, bỏ trà vào ấm rồi rót ít nước sôi vào để đánh thức búp trà, lắc qua lắc lại rồi đổ nước đi, lần rót nước tiếp theo mới là lần để trà ra nước. Tách trà cũng phải tráng qua bằng nước sôi, rót ra tách xong lại đổ vào bình, rồi lại rót ra một lần nữa. Bây giờ mới là lúc uống trà.

Ba im lặng nhìn tôi pha trà, có vẻ hài lòng với cách thức bài bản của con gái. Xoay xoay tách trà nóng trong tay, tôi hỏi: “Sao ba cứ nhìn con? Thôi, con đã về ngồi đây rồi, cần nói với con chuyện gì, ba cứ nói đi!”
- Lâu ngày không gặp, ba chỉ muốn biết cuộc sống của con thế nào thôi, có hạnh phúc không?
Hình như ông bố nào cũng hay hỏi con mình câu đó. Tôi nhìn tách trà trong tay, đáp:
- Hạnh phúc xem ra cũng vô chừng lắm ba ạ. Nói về gia đình thì con không có gì để phiền muộn cả. Chồng con biết lao động, biết thương yêu vợ con – tất nhiên là thương yêu theo cách của anh ấy chứ không biểu hiện như cách ở nhà mình. Con trai con mau lớn, ngoan ngoãn, biết nghe lời… Nói tóm lại, có vẻ con là người hạnh phúc.


Ba nhìn sâu vào mắt tôi:
- Sao lại là “có vẻ” hả con?
- Thế cho nên con mới nói hạnh phúc là vô chừng. Ngoài gia đình ra, con còn có công việc ngoài xã hội. Mà chắc chắn con là người không thành công trong công việc của mình. Có một câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu con, rằng có phải mình đã chọn nhầm đường? Câu hỏi đôi khi như một cái gai nhọn làm cho mình thật vướng víu, khó chịu, ba ạ.
Ba gật đầu:
- Ba hiểu ý con. Bây giờ con tạm gác câu hỏi đó sang một bên và tự hỏi mình một câu khác đi. Chẳng hạn: Mỗi buổi sang ngủ dậy, con có thấy đi làm như là một cực hình không? Khi bắt đầu một việc gì đó, con có suy nghĩ cách nào để làm cho tốt không? Và khi đã bắt tay vào làm việc đó, con có cảm thấy hứng thú không?
- Tất nhiên là cảm giác của con về công việc luôn tích cực.
- Vậy, tóm lại là con yêu công việc?
- Vâng, chắc chắn là con yêu nó rồi. Con đã thử bỏ nghề một lần hồi năm ngoái, nhưng cầm trong tay tiền lương người ta trả cho một công việc chán ngắt, con thấy đời mình rõ là vô nghĩa quá!
- Vậy là con chọn đúng đường đấy chứ!
- Nếu mình chưa thử hết các con đường thì làm sao biết được đúng sai hả ba?
- Ba luôn nhớ câu ngạn ngữ: “không bao giờ là muộn cả”, cho nên nếu con cảm thấy còn sức lực, còn cơ hội thì cứ thử. Nhưng đôi khi phải lựa chọn một trong hai, đôi khi phải hi sinh, đôi khi lại đi lạc lần nữa… Con dám không?


Tôi phì cười:
- Lâu lâu gặp nhau mà ba con mình nói chuyện triết lý ghê quá! Con biết con đã qua cái tuổi để sục vào khám phá tất cả các con đường mà mình nhìn thấy. Tuổi của con hiện thời, cách phù hợp nhất là đi tiếp con đường mình chọn. Nhưng khổ nỗi, phía trước mặt con bây giờ mông lung, mù mịt, chẳng biết lối nào mà đi.
- Nếu quá tầm nhìn của mình thì nhìn từng bước thôi con ạ. Ba không kỳ vọng con phải là người giỏi giang, nhìn xa trông rộng, nắm tương lai trong tay. Con là con thôi, cứ sống với chính mình. Ba không sợ con thất bại trong sự nghiệp, chỉ sợ một ngày con không còn đam mê, không còn lửa ở trong lòng, không còn tình yêu…, lúc đó đời con chắc buồn lắm. Mà con buồn thì ba cũng chẳng vui gì!


Miệng thốt ra từ “buồn”, nhưng mắt ba cười, tôi cũng cười. Thỉnh thoảng lên gân lên cốt, triết lý với nhau một tí.

Có tiếng dép đi lên cầu thang. Tôi bảo:
- Mẹ lên kìa, ba nói chuyện với mẹ đi! Hôm nay cuối, con tranh thủ thăm ba, tuần sau con phải đi học mấy tháng rồi, chắc không có thời gian trò chuyện thế này.
Ba se se bộ ria liếc nhìn ra phía cửa:
- Lại đi học à! Thế nghĩa là con vẫn còn trẻ. Cứ tranh thủ học đi, đường còn dài mà.


Tất nhiên rồi, tôi vẫn còn trẻ, vẫn phải tiếp tục học, dẫu phía trước còn đang… là gì đi nữa. Bao nhiêu năm nay, ba vẫn dõi theo từng bước chân con gái trên suốt quãng đường quanh co, mệt nhoài này. Đường tôi chọn không bằng phẳng như cả ba và tôi đều mong muốn, nhưng tôi sẽ vừa đi vừa gánh nước tưới cho đám hoa hai bên đường. Sau này, lỡ đám con cháu mình lại chọn đúng con đường này, ít ra chúng sẽ được ngắm hoa đẹp. Cứ tưởng tượng vậy đi!
Hôm nay là ngày giỗ lần thứ 18 của ba. Tôi cắm nén nhang lên bàn thờ không quên thì thầm "ba phù hộ cho cả nhà mình mạnh khoẻ nhé!". Nhang Bắc, mùi thơm dìu dịu, khói bay lan cả căn phòng ướp vào cả tách trà trên tay.

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2011

Cho người tình lỡ

Chiều xuống, mặt trời đỏ mọng buông nốt vạt nắng cuối ngày xuống lưng đồi làm những bóng cây ven triền dốc như đổ dài thêm. Dòng sông tít xa mãi phía dưới kia lững thững chảy, cuốn theo bóng nước vàng sóng sánh hư ảo. Tôi chợt nghĩ “có lẽ mình đang mơ”. Mọi thứ xung quanh lúc ẩn lúc hiện, lúc vàng rực một màu nắng chiều, lúc lại ngả bàng bạc như trong một bức tranh nào đó của Monet. Tôi đang đi với anh. Chỉ có hai chúng tôi ở trên đồi, bóng hai đứa như ngả nằm xuống mặt đất. Giữa cái mênh mông đến hư ảo và đẹp như không có thật, cả hai cùng ngỡ ngàng đến lặng cả người, không ai dám cất tiếng, sợ âm thanh của mình làm tan mất tất cả.

Nắng tắt dần, mặt trời như lỏng dần rồi từ từ tan chảy, kéo theo những vạt nắng lui ra xa. Bất giác, tôi thấy chân mình đang chạy đuổi theo những vạt nắng, như muốn níu nó nán lại lâu thêm chút nữa. Nhưng không kịp, không kịp rồi…

Và bỗng chốc, tôi thấy mình đang đi lạc vào một nghĩa trang. Không còn nắng, nghĩa trang như không có màu. Lạ thật, trên đời này làm gì có sự vật nào hiện hữu mà không có màu? Nhưng rõ ràng tôi nhìn thấy mọi thứ trong nghĩa trang đang trở nên trong veo: những ngôi mộ lát đá trong đến nỗi như lẫn với cỏ cây, cỏ cây lẫn với đất, đất lẫn với những chiếc ghế đá dọc lối đi, lối đi trên mặt đất lẫn với mây ở cuối chân trời… Những đám mây bồng bềnh, thay đổi hình dạng, lúc thì những cánh hoa tuyết, lúc lại mang hình dáng những ngôi nhà có cửa sổ khuất sau màn mưa…

Tôi gọi tên anh. Nhưng không thấy anh đâu. Dường như anh đã trở nên trong suốt lẫn vào tất cả. Tôi cuống cuồng chạy quanh tìm anh, nhưng chẳng thấy gì ngoài một mình mình giữa nghĩa trang không màu, đẹp như truyện cổ tích và lạnh lẽo đến rợn người. Tôi gào lên khản cả giọng…

“Em! Tỉnh dậy đi!”

Có tiếng người gọi xa lắc như từ phía cuối những đám mây.

Phải mất vài giây nữa tôi mới tỉnh lại. Chồng nằm bên cạnh đang vừa ngái ngủ vừa lay lay vai tôi. “Em vừa nằm mơ”. Tôi thanh minh. Anh “ừ” rồi quay lưng lại, ngủ tiếp không thấy thắc mắc gì. Chắc trong mơ, tôi đã không gọi tên “người kia”. Thật hú hồn!

Những giấc mơ tương tự như thế này đã theo tôi trong suốt mười mấy năm qua, kể từ ngày tôi quyết định chia tay anh. Trong những giấc mơ đó, cảnh vật luôn đẹp đến man dại với đủ các sắc màu, mà bình thường, không bao giờ tôi thấy được. Tôi luôn đi bên anh, cùng anh chứng kiến tất cả, nhưng đến phút cuối cùng, bao giờ anh cũng tan biến, chẳng để cho tôi kịp nói với anh một lời chia tay…

Tôi chẳng kể cho ai nghe về giấc mơ của mình vì có kể thì cũng chẳng ai hình dung được. Thậm chí tôi còn nghe nhiều người nói rằng giấc mơ của họ chỉ có sự kiện chứ không bao giờ có màu. Mà hình như trước khi chia tay anh, tôi cũng chỉ toàn nằm mơ những giấc mơ đen trắng. Mơ đen trắng giản dị hơn mơ màu. Mơ đen trắng nhẹ nhàng hơn mơ màu. Mơ đen trắng không làm ta tái tê mỗi khi tỉnh dậy…

Tôi đến với anh năm tôi vừa vào lớp 11. Thực ra, từ trước đó rất lâu, có lẽ là từ khi 5-6 tuổi, tôi đã mơ về một người như anh, nhưng chỉ đến năm 16 tuổi, tôi mới gặp anh lần đầu. Anh làm tôi mê đắm đến quên ăn, quên ngủ. Tôi lao vào anh như thiêu thân. Tôi sẵn sàng bỏ cả xem phim, bỏ cả đi chơi với bạn bè, cả viết truyện – một công việc mà tôi ưa thích nhất thời đó – chỉ để được im lặng bên anh. Tôi thích được ở bên anh mọi lúc mọi nơi: trong một chuyến đạp xe ra ngoại thành, khi lang thang ở một bến sông, lúc nhẩn nha đi trong rừng cao su đường Sơn Quán – nơi có nghĩa trang thành phố trầm mặc, hoặc ngồi với nhau trong ánh sáng mờ ảo của một căn phòng chật hẹp, ngột ngạt… Chỉ cần có anh bên cạnh là tôi biết mình đang hạnh phúc.

Tôi gắn bó với anh từ lớp 11 năm ấy cho đến khi học trường ĐH thứ nhất, rồi trường ĐH thứ hai, rồi năm đầu đi làm. Tôi biết mình yêu anh nhiều hơn là nhận được tình yêu từ anh. Đáp lại tình yêu của tôi, anh chỉ “vờn vờn”, đôi khi anh xoa đầu tôi như cách người lớn vỗ về trẻ nhỏ. Tôi nhận những cái xoa đầu của anh, biết rằng cuộc tình này không dành cho mình. Chuyện gì đến rồi cũng phải đến.

Tôi có người mới. Người mới không làm tôi mê đắm như đã mê đắm anh, nhưng tôi tìm được sự tin cậy và an bình. Một tình yêu không giông tố như mùa mưa bão, không khúc khuỷu như sông, cũng không rực lửa mùa hè. Đó là một tình yêu mà tôi cần để đi suốt cuộc đời.

Từ đó, tôi từ giã những giấc mơ đen trắng để mơ những giấc mơ màu, Dẫu biết rằng khi tỉnh dậy, những giấc mơ màu luôn làm tôi khắc khoải, nhưng tôi sẽ không đánh đổi bất cứ giấc mơ màu nào của mình để quay lại giấc mơ đen trắng giản đơn ngày xưa. Cuộc đời cho ta những ngã rẽ để ta tự mình chọn lựa, cũng cho ta những giấc mơ màu để nhắc ta đã từng trải qua một thời, một cuộc tình như thế.

…………………….

Hôm rồi, sau chuyến đi với nhóm “Gái mạng”, chị ĐN có rủ rê quay trở lại “Đầm xương khô” (Tên chị ấy đặt cho một cái đầm mà cả nhóm tình cờ gặp trên đường đi). Đầm có vẻ đẹp mê hồn, làm tôi – trong một phút giây nào đó – chợt nghĩ “hay là mình lại mơ?”. Nơi ấy đẹp thế, nhưng rồi tôi từ chối không quay trở lại cùng với chị. Thực ra, tôi có cùng lúc mấy lý do để không đi, nhưng lý do lớn nhất thì chưa thể giải thích cho chị hiểu.

Hôm nay, tôi viết bài này cho anh – người tình lỡ - và cũng là một lời thanh minh gửi đến chị ĐN.
Nhưng tôi cam đoan là đọc đến đây, chị ĐN cũng vẫn chưa hiểu gì, cho đến khi chị ấy bấm vào đây  và đọc lại những gì chị ấy đã đọc vào một lần trước. Đừng đọc tất cả, chỉ đọc đoạn số 3 thôi, để biết “Anh” là ai, nhé!

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011

THÔI NÔI

Chuyện về Bé bắt đầu khi ta quyết định bỏ người yêu.

Ta đã yêu người mười mấy năm, một thời gian đủ dài để ta tan nát, quặn đau từng khúc ruột khi phải quyết định chia tay với người. Ta thu dọn đồ đạc và một buổi chiều, ta lặng lẽ từ bỏ nơi ta với người đã gắn bó, sẻ chia với nhau bao niềm vui, nỗi khổ. Quay đi mà không dám ngoảnh lại, vì ta biết ta vẫn còn yêu người đau đớn như thế nào.

Ta dọn đồ đạc đến nhà một người mới – người mà ta quyết định sẽ tìm hiểu để tiến tới thay thế cho người cũ. Người mới không phải là nghệ sĩ như người cũ. Người mới được xếp vào hàng trí thức cấp cao trong xã hội. Anh nhẹ nhàng, lịch sự chào đón ta và cũng tiếp tục nhẹ nhàng lịch sự khi yêu cầu ta phải đáp ứng một số yêu cầu khi quyết định chung sống với nhau. Yêu cầu của anh thật ra cũng không có gì khó, ta hoàn toàn có thể làm được, và trong thời gian sống thử, anh đã phải thốt lên: “Em thật tuyệt!”. Nhưng cũng chính vào thời điểm đó, ta lại phát hiện ra mình đã trót mang giọt máu “nghệ” trong mình.

Trước đó, ta hoàn toàn không nghĩ đến chuyện mình sẽ cho ra đời một em bé. Trong đầu ta chưa bao giờ vơ vẩn hình ảnh về một đứa trẻ oe oe, rồi mọi người nghe tin sẽ đến thăm, mỗi khi nó bập bẹ nói được một câu hoặc biết làm thêm một trò gì mới lạ, mọi người sẽ vỗ tay tán thưởng…

Ta bắt đầu quan tâm đến các em bé của bạn bè để suy nghĩ và quyết định xem có nên cho ra đời một đứa trẻ mang dòng máu “nghệ” không. Ta phân vân lắm! Cuộc sống của ta có xu hướng khép kín nên việc một đứa trẻ ra đời sẽ không tránh khỏi sự ồn ào và chắc chắn sẽ là lý do để hàng xóm láng giềng có dịp nhòm ngó và bình phẩm. Ta sợ…

Nhưng không hiểu sao, ai cũng động viên ta. Cậu bạn thân một mực khuyên ta nên đẻ (dù cậu ấy chả được tí lợi lộc nào trong chuyện sinh nở ấy). Sau một thời gian phân vân, ta quyết định sẽ cho Bé một cuộc đời!

Và một ngày, Bé xuất hiện. Bé giơ bàn tay bé xíu vẫy chào cuộc đời. Bàn tay của Bé chắc chắn sẽ giống cha. Ta nhìn cái hình hài bé xíu ấy và hình dung mình sẽ yêu Bé như đã từng yêu cha của Bé.

Sau một thời gian sống thử với người mới, ta cảm thấy tình cảm của ta dành cho anh không giống với tình yêu mà ta đã từng nếm trải. Thế là ta lại làm một cuộc chia tay nữa. Nhưng cuộc chia tay sau này chẳng làm ta buồn mấy, một phần lớn chắc là vì ta đã có Bé. Từ ngày đời có thêm Bé, ta thấy cuộc sống dễ thương hơn, ấm áp hơn. Ta cũng có thêm nhiều bạn bè hơn, thậm chí nhiều đến nỗi trước đây có mơ ta cũng không hình dung ra được.

Cám ơn nhiều nhé, bé yêu của ta!

Chúc mừng ngày thôi nôi của Blog Old Monkey! (hay gọi là OM cũng được!)
PS: Ngày Bé ra đời đây nè

Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2011

Người trí thức

Đề thi giữa kỳ môn Tiếng Việt của HS lớp 3 trường TBT có 1 câu tập làm văn: “Em hãy kể về một người trí thức (người lao động trí óc) mà em biết”. Đón con trai lúc tan học, việc đầu tiên mình hỏi:
- Con làm bài tập làm văn được không?
- Dễ thôi mà mẹ!
- Con kể về ai?
- Con kể về cô B (cô giúp việc ở nhà).
- Thôi chết rồi, thế con kể sao?
- Thì con kể cô B đi chợ, nấu cơm, giặt đồ, lau nhà…, quá trời việc luôn!

Mình rầu quá! Ở nhà từ bà ngoại cho đến cha mẹ, các dì các cậu, các cô các chú, ai cũng là người lao động trí óc hết. Thế mà con lại chọn một người lao động chân tay duy nhất để đưa vào bài tập làm văn. Phen này thế nào cũng bị cô giáo mắng vốn.

Nghĩ lại cũng thấy mình ít nhiều có lỗi với con. Thứ nhất là không dành thời gian ôn tập, kiểm tra bài, thứ nhì là không gần gũi nói chuyện, đến nỗi thằng bé chắc cũng chẳng hình dung được mẹ làm công việc gì suốt 8 tiếng ở cái cơ quan gọi là NXB… ấy. Thôi, đành rút kinh nghiệm, từ giờ trở đi sẽ tìm cách khắc phục dần dần, sửa lỗi từ ngọn xuống gốc vậy.

Đầu tiên là sẽ giải thích cho con “người trí thức” là gì, sau đó mình sẽ cho con một bài tập làm văn mẫu kể về người trí thức.

Việc giải thích thì dễ thôi, 2 phút là xong. Giờ đến phần bài văn mẫu:

Em có quen một nữ trí thức, cô ấy tên là…. (XYZ – gì cũng được, không quan trọng, nhưng có thể tên là H đi, cho dễ gọi), năm nay cô vừa tròn 30 tuổi. Cô H có vóc người nhỏ nhắn, dáng đi nhanh nhẹn. Nghe nói cô rất thích khiêu vũ nên em thấy mỗi lần có việc cần phải đi nhanh, đôi chân mảnh dẻ của cô lại như lướt trên sàn gạch. Mái tóc ngắn của cô dày, nâu óng với những đường dợn sóng phía trước, lúc nào cũng bồng bềnh hững hờ trên vầng trán cao thanh tú. Cô H có đôi mắt đẹp luôn dành cho người đối điện cái nhìn đấy thiện cảm và tin cậy.

(Vì là kể người trí thức, nên tiếp theo có lẽ phải dành nhiều giấy mực để tả về công việc của cô ở cơ quan). Lúc mới vào cơ quan, cô H vừa lấy bằng cử nhân của trường ĐH thứ 2. Cô là người năng động, thích làm việc, hay giúp đỡ mọi người và luôn hoàn thành công việc một cách nhanh chóng, hiệu quả. Chính vì thế, cô luôn được các đồng nghiệp yêu quý và đánh giá cao. Vì yêu công việc, cô H có thể cặm cụi suốt nhiều giờ đồng hồ bên máy tính, làm với hết khả năng của mình mà không hề nghĩ đến chuyện hơn thiệt. Vừa làm cô lại vừa hát nho nhỏ vừa đủ để làm cho không khí trong phòng làm việc trở nên nhẹ nhàng dễ chịu. Vì làm việc tốt, nên cô H được các sếp tin cậy giao cho nhiều việc quan trọng và cô có rất nhiều cơ hội thăng tiến.

Kết luận: Em rất yêu quý cô H. Lớn lên, khi ra đời, em cũng sẽ cố gắng học tập những đức tính của cô để đạt thật nhiều kết quả tốt trong công việc, góp một phần sức lực nhỏ bé của mình giúp ích cho sự phát triển của đất nước.

Bài văn mẫu như thế có vẻ ổn rồi. Tuy nhiên nãy giờ chỉ là viết nháp thôi, bây giờ viết thật, tất nhiên phải sửa chữa chút ít cho chân thực hơn.

Em có quen một nữ trí thức, cô ấy tên là H, năm nay cô khoảng ngoài 40 tuổi (30 tuổi là lúc cô ấy mới vào cơ quan, từ đó đến nay cũng mười mấy năm rùi). Cô H có vóc người thấp, hơi đậm, dáng đi hơi nặng nề do đùi và hông to. Nghe nói cô rất thích khiêu vũ nên em thấy mỗi lần cần có việc cần phải đi nhanh, hông của cô lại lắc qua lắc lại theo một điệu nhạc nào đó mà cô đang lẩm nhẩm trong đầu. Mái tóc ngắn của cô càng ngày càng mỏng đi so với tuổi tác và ở phía trước đã ngả sang màu vàng, (ba em bảo tóc người ta sẽ bắt đầu bạc ở những chỗ đổi màu như vậy). Lọn tóc vàng phía trước thỉnh thoảng lại được cô hất cao lên để lộ vầng trán có vài nếp nhăn. Cô H có đôi mắt đẹp. Cô biết thế nên thường vẽ một chút ở viền dưới mắt để tăng thêm phần hấp dẫn. Đôi mắt cô luôn dành cho người đối điện, nhất là các chú cả tre trẻ lẫn gia già, cái nhìn lúng liếng đầy… tình cảm.

Lúc mới vào cơ quan, cô H vừa lấy bằng cử nhân của trường ĐH thứ 2. Cô là người năng động, thích làm việc, hay giúp đỡ mọi người và luôn hoàn thành công việc một cách nhanh chóng, hiệu quả. Tuy nhiên, bây giờ do đã tích luỹ được kinh nghiệm nhiều năm, nên cô điều tiết sự năng động của mình giảm từ 10 phần xuống còn 6. Dù vậy, do nhìn thấy sự năng động và khả năng ở dạng tiềm ẩn, nên cô vẫn được lãnh đạo ưu ái phân công chuyển hết từ công ty nọ sang công ty kia rồi lại quay về công ty nọ….Chính vì thế,  cô lại thêm rất nhiều kinh nghiệm trong việc đóng đồ đạc vào thùng carton và  khiêng bàn ghế từ phòng này sang phòng khác. Vì yêu công việc, cô H có thể cặm cụi suốt nhiều giờ đồng hồ bên máy tính, làm với hết khả năng của mình, vừa làm vừa nghĩ: “không biết mình làm việc này để làm gì?”. Vừa làm cô lại vừa hát nho nhỏ vừa đủ để quên đi các áp lực đang đè nặng lên tâm trí. Vì làm việc tốt, nên cô H được các sếp tin cậy giao cho nhiều việc, làm mãi không hết. Và cũng vì làm tốt công việc nên cô được ưu ái cho làm việc trực tiếp mãi, vì cô mà lên làm quản lý thì không có ai làm việc trực tiếp thay cho cô.

Kết luận: Em rất yêu quý cô H. Lớn lên, khi ra đời, em cũng sẽ tham khảo những đức tính của cô để rút ra bài học cho bản thân. Em muốn làm sếp vì làm sếp phù hợp với khả năng của em hơn. Được làm sếp, em hứa sẽ góp một phần sức lực nhỏ bé của mình giúp ích cho sự phát triển của đất nước.
Đọc lại thấy hình như bản nháp hay hơn bài văn mẫu. Giữa cái chân thực và cái hay, dạy cho con chọn cái nào bây giờ? Coi vậy chớ khó à nha!

Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2011

Lần đầu

Trong đời, có những lần đầu mà tôi biết mình sẽ lưu giữ mãi mãi trong ký ức: như lần đầu đến trường, lần đầu rời bỏ nơi mình sinh ra để đến miền đất khác, lần đầu biết yêu, lần đầu đi làm, lần đầu tự ràng buộc mình vào cuộc sống vợ chồng… Có lẽ không thể kể hết những lần đầu, nhưng kể ra một vài lần đầu thì có thể lắm chứ!

Này nhé:

- 5 tuổi, lần đầu tôi phải đi học ở lớp mẫu giáo sau 2 năm trời trì hoãn hết lần này đến lần khác. Tôi không muốn mẹ đưa vào lớp vì rất sợ giây phút chia tay. Mẹ chỉ chở đến đầu ngõ và tôi tự đi vào. Tôi đi nép vào tường, lưng thẳng, đầu ngẩng cao tiến về phía trước và cố nuốt những giọt nước mắt tủi thân chỉ chực chờ dịp trào ra. Cô giáo ngồi ở bàn giữa lớp mỉm cười ra hiệu cho tôi bước vào, còn lũ bạn thì tròn xoe mắt tò mò nhìn nhân vật mới tới. Giờ ra chơi, đám con trai chơi các loại trò vận động, chạy nhảy, còn đám con gái xúm lại chơi đồ hàng. Tôi vốn nhút nhát, chả dám làm quen với ai mà cũng không thích chơi đồ hàng, nên lủi thủi loanh quanh một mình, cổ họng như có ai bóp nghèn nghẹn. Cô giáo lúc đó tuổi chừng ngoài hai mươi, giờ ra chơi tranh thủ đem truyện cổ tích ra đọc. Còn nhớ cuốn truyện đó có tựa đề là Bức gấm thêu, tôi lén đứng sau lưng cô, cô đọc trang nào là tôi đọc được hết trang đó. Gần hết giờ ra chơi cô mới phát hiện ra tôi đứng sau lưng và hết sức ngạc nhiên khi thấy tôi biết đọc chữ, mà lại đọc với tốc độ rất nhanh. Vào giờ học, cô gọi tôi ra đứng giữa vòng tròn ở lớp học và giới thiệu: “Các cháu, đây là bạn TH. Bạn TH đã biết đọc truyện rồi đấy, các cháu có thấy giỏi không?”. Đám bạn ồ lên: “Thưa cô, giỏi ạ!”. Ngày đầu đi học, tôi không phải làm quen với ai mà tự nhiên được tất cả các bạn trong lớp ngưỡng mộ. Sướng thế!

- 2 năm sau, tôi vào lớp Một. Ngày đầu tiên, tôi mặc một chiếc áo mới do mẹ tự tay may cho tôi. Không hiểu lúc đó mẹ quên không mua khuy áo hay vì một lý do nào đó, mà áo của tôi có 5 chiếc khuy hoàn toàn khác nhau. Đến lớp, có một đứa bạn gái phát hiện ra. Lập tức cô nàng gọi những đứa con gái khác đến vây quanh tôi chỉ trỏ và lăn ra cười. Tôi xấu hổ đến muốn chui xuống đất, nhưng cố làm mặt tỉnh, bảo: “Mẹ tớ nói áo chỉ có một loại khuy thì quá bình thường, người nổi tiếng phải mặc áo nhiều loại khuy”. Nói “cứng” như vậy, nhưng từ đó trở đi, tôi không bao giờ mặc chiếc áo đó nữa và cũng không bao giờ kể cho mẹ nghe lý do tại sao. Nghĩ lại thấy thương mẹ, thương mình và thương cả chiếc áo chỉ được mặc có một lần. Tuy nhiên, có điều thú vị là sau đó tôi thấy vài đứa bạn gái cũng bắt chước đòi mẹ đơm nhiều loại khuy vào áo. Chắc chúng thích giống người nổi tiếng chăng?

- Ngày đầu tiên rời xa gia đình để vào trường đại học cách nhà hơn 20 cây số, tôi lại bắt gặp mình có cái cảm giác nghèn nghẹn ở cổ y như mười mấy năm trước. Ba chở tôi bằng xe máy đến trường rồi quay về, để lại tôi một mình lóng ngóng như một con bé ngốc với chiếc vali quần áo và một mớ lỉnh kỉnh sách vở, chiếu cói, xô nhôm… Đứng trước ngôi trường và nhìn ký túc xá nằm trên một vùng đồi mêng mông toàn cây tràm và đất nhuốm một màu đỏ quạch, tôi thấy mình thật lạc lõng và bé nhỏ. Thế rồi, tôi thấy mấy đứa con gái cùng lớp khóc toáng lên khi chia tay với cha mẹ và bất chợt tự hào đôi chút vì xem ra mình cũng “dũng cảm” hơn chúng. Đó là một lần đầu không có nước mắt, mở màn cho quãng đời đẹp nhất mà tôi có được.

- 26 tuổi, tôi làm phóng viên ảnh ở một tờ báo - lúc bấy giờ là một tờ báo khá lớn. Tuy nhiên, một thời gian sau, trong nội bộ toà soạn có nhiều sóng gió, đấu đá lẫn nhau, các phóng viên giỏi lần lượt bỏ toà soạn ra đi. Lần ấy, phóng viên thể thao sáng giá ĐH cũng quyết định bỏ việc. Trước khi bỏ đi, anh gặp tôi với tư cách như một người anh khuyên nhủ đàn em, nhưng trong những lời khuyên nhủ của anh, tôi thấy rõ sự kẻ cả và hả hê, kiểu như: “anh đi, cô ở lại ráng mà làm mấy việc của anh đi nhé! Mấy thằng PV thể thao kia chỉ biết viết bài thôi, không chụp ảnh được như anh đâu, nên cô phải lãnh luôn việc chụp ảnh”. Nghe anh rỉ rả nói chuyện, tôi biết anh không tin tôi có thể làm được việc đó. Và cái lần đầu tiên kinh khủng ấy đến khi tôi phải vác máy ảnh ra sân vận động. Gọi là “vác” không hề quá chút nào vì lúc ấy tôi chỉ cân nặng 40 kí mà phải khuân 2 cái máy ảnh cơ nặng trịch cùng chân máy và ống télé 300 to gần bằng một khúc thân cây chuối. Chiều tối, trời mưa tầm tã, tôi trùm áo mưa đứng dưới sân vận động cùng với hàng chục PV nam to khoẻ, lực lưỡng. Vài người trong số họ liếc nhìn tôi với con mắt thương cảm, số khác thì không thèm giấu sự ngạc nhiên pha lẫn đôi chút coi thường. Mưa quất vào mặt, vào mắt tôi cay xè. Cũng may, nhờ mưa nên không ai trông thấy tôi khóc. Tôi vừa khóc rấm rứt vừa lia máy ảnh theo các đường bóng, mắm môi chụp được mười mấy kiểu. Thế mà một điều kỳ diệu đã xảy ra khi cả mười mấy tấm ảnh tôi chụp đều đạt yêu cầu một cách mỹ mãn. Không biết sau đó anh ĐH có xem ảnh của tôi không, nhưng tôi hiểu mình đã vượt qua được lần đầu để đủ tự tin cho những lần tiếp theo.

- Hôm nay, lại thêm một lần đầu. Lần đầu quay lại nơi xuất phát sau một thời gian thất bại khi cố tìm cho mình một lối thoát khỏi đời công chức. Tôi đã đủ thời gian để chiêm nghiệm và nói điều này: dẫu bạn có được học hành đàng hoàng, dẫu suốt 5 năm ĐH, bạn luôn đứng đầu lớp, dẫu ở nơi làm việc, bạn được hầu hết đồng nghiệp đánh giá cao thì cũng không có nghĩa là đời công chức phải mỉm cười với bạn.

Một ngày ta trở lại, lại gặp những gương mặt cũ, chỗ ngồi cũ, công việc cũ…, chỉ có tên công ty là mới. Một ngày không nghẹn ngào, không có những giọt nước mắt, chỉ thấy ta không còn trẻ nữa để rưng rưng đón nhận lần đầu. Không biết nhiều năm nữa, tôi có nhớ lần đầu này như như nhớ những chuyện tôi vừa kể không. Nhưng, kể về những chuyện đã qua để tự thấy mình đã từng vượt qua những lần đầu khó khăn. Hôm nay, dẫu đời công chức không dành cho tôi một nụ cười thì tôi cũng chẳng đến nỗi keo kiệt để nhăn nhó lại với nó. Cứ cười bất cứ khi nào có thể, biết đâu một ngày nào đó nó sẽ mỉm cười lại với mình! Biết đâu sẽ có một lần đầu hạnh phúc đang chờ mình ở phía trước. Biết đâu…
(Bài này đáng lẽ phải đưa lên từ 1.3, nhưng mạng ở công ty bị dở chứng nên loay hoay hôm nay mới post)