.comment-block img { max-width: 300px !important; }
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xem phim. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xem phim. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014

Chaos Theory

Tạm dịch: Thuyết Hỗn loạn. Phim Mỹ, sản xuất năm 2008.
Nội dung phim: Frank Allen (Ryan Reynolds) là một giáo sư chuyên diễn thuyết về vấn đề quản lý thời gian. Anh có một gia đình hạnh phúc với vợ và một con gái 6 tuổi xinh xắn, dễ thương. Thấy chồng mình quá nghiêm chỉnh trong chuyện giờ giấc mà đôi khi không cần thiết phải như vậy, một ngày kia, vợ anh vặn đồng hồ chậm 10 phút để anh có thêm chút thời gian thư giãn trước khi đi làm. Không may, hôm đó lại là ngày Frank phải đi diễn thuyết ở xa, cần phải qua một chuyến phà khởi hành đúng 8 giờ. Bị muộn phà, dẫn đến muộn buổi diễn thuyết – mà nội dung buổi điễn thuyết đó lại chính là vấn đề quản lý thời gian – Frank vô cùng xấu hổ và giận vợ. Cuối giờ chiều, anh bực bội vào quán uống rượu. Say rượu, anh lên giường với một cô gái mới quen, cũng trong tình trạng say mèm. Khi vợ gọi điện, cô gái kia đã bắt máy, tạo nên một mối nghi ngờ đầu tiên cho vợ anh.

Buổi tối, trên đường lái xe về nhà, Frank gặp một phụ nữ chuyển dạ một thân một mình nên anh phải chở cô đến bệnh viện. Ở bệnh viện, nhân viên y tế tưởng nhầm anh là chồng của sản phụ nên buộc anh phải ghi thông tin của mình vào phiếu nhập viện. Frank vội vã làm cho xong thủ tục rồi lái xe về nhà. Trong thời gian đó, do không thấy “chồng” của sản phụ đâu, nhân viên y tế bệnh viện gọi điện về nhà Frank và gặp đúng vợ anh. Cơn bão bùng nổ, Frank về đến nhà lập tức bị đuổi đi mà không có cơ hội để thanh minh.

Quá buồn khổ, mấy ngày sau Frank đến bệnh viện yêu cầu thử máu để có được tờ giấy chứng nhận rằng anh hoàn toàn không liên quan gì đến đứa trẻ mới sinh kia. Nhưng thật trớ trêu, khi nhận được kết quả thử máu, Frank mới biết mình bị một chứng bệnh bẩm sinh là bệnh Klinefelter, hay còn gọi là bệnh VÔ SINH. Sự thật đau đớn khi một câu hỏi được ném thẳng vào mặt Frank, rằng tại sao suốt 6 năm nay, ở nhà anh lại hiện diện một đứa bé gái dễ thương như thiên thần?

Vậy là, từ việc chiếc đồng hồ bị vặn sai 10 phút đã dẫn đến một chuỗi xáo trộn tiếp theo, và sự hỗn loạn trong cuộc sống của Frank bắt đầu. Nếu các bạn muốn biết diễn biến của câu chuyện hấp dẫn này thì…

…phải xem phim thôi!


Đấy là vì tôi mê phim quá, mà dạo này không có mấy thời gian để xem nên đành kể lại một đoạn phim này cho đỡ cơn nghiện. Những điều tôi viết tiếp dưới đây có thể chẳng liên quan gì đến bộ phim.

Buổi sáng chở con trai đi học, hai mẹ con thường phải vất vả để thoát khỏi cảnh kẹt xe. Buổi chiều đón con về, hai mẹ con cũng phải mướt mồ hôi lách qua cái dòng người ken kín để về đến nhà kịp trước 6 giờ. Cứ cái đà này, có lẽ trong vòng chục năm tới, đường phố sẽ không thể đi lại được nữa. Con trai hỏi:

- Mẹ ơi, sao cứ kẹt xe hoài vậy?
- Chuyện con hỏi làm nhức đầu vô số người rồi đấy! Biết bao nhiêu chuyên gia, biết bao nhiêu cái đầu uyên bác đã vật vã với câu hỏi làm sao để hết kẹt xe, nhưng chẳng ai đưa ra lời giải đáp được cả.
- Ơ, con chỉ hỏi tại sao kẹt xe thôi mà!
- Tại vì đường nhỏ mà người đông chứ sao!
- Tại sao không làm đường lớn hơn?
- Làm đường lớn hơn thì nhà cửa sẽ nhỏ lại. Mà người càng ngày càng nhiều, nhà cửa nhỏ thì lấy đâu ra đủ chỗ để ở!
- Mẹ ơi, có người sinh ra thì cũng có người mất đi. Cứ cho là trẻ con sinh ra nhiều hơn người già mất đi thì con cũng không hiểu người ở đâu ra mà càng ngày càng đông nhanh thế này?
- Họ ở quê lên con ạ.
- Sao họ không ở quê mà phải đổ lên đây?
- Tại ở quê, mọi thứ khổ quá, công việc vất vả, điều kiện thiếu thốn…
- Tại sao nhà nước lại để cho miền quê thiếu thốn hơn thành phố?
- Mẹ chịu thôi, con ạ. Đến đây thì mẹ không giải thích được nữa vì đó là chuyện vĩ mô.
- Vĩ mô là gì?
- Là chuyện to lớn mà chỉ có những người ở vị trí to lớn mới giải quyết được thôi.
- Người ở vị trí to lớn thì cũng là người, cũng có bộ não giống mình. Người ta giải quyết việc lớn, mình không giải quyết được nhưng mình cũng phải biết nguyên nhân chứ hả mẹ?
- Con hỏi nhiều, mẹ nhức đầu quá! Mẹ còn phải nấu cơm cho cả nhà, rồi rửa chén, rồi phải đi tưới cây, giặt giũ, ủi đồ, chăm sóc chó, dọn dẹp nhà cửa... Mà tất tần tật từng đó việc, mẹ chỉ có mỗi buổi tối. Tốt nhất là con lo học hành đàng hoàng đi, rồi từ từ con sẽ tự tìm được câu trả lời.
- Vậy, câu trả lời bây giờ là con cần học giỏi, phải không mẹ?
- Ừ, học giỏi thì con sẽ hiểu nguyên nhân tại sao miền quê lại nghèo. Hiểu nguyên nhân, con sẽ biết làm cách nào đó để quê không nghèo nữa. Không nghèo thì người dân sẽ không đổ lên thành phố. Thành phố sẽ ít tai nạn giao thông và không còn hỗn loạn như bây giờ…
- Thế sao những người vĩ mô không học giỏi từ đầu để bây giờ khỏi hỗn loạn?
- Shut up! Ăn cơm đi!

(Đôi khi người lớn cáu với trẻ con vì điều mà mình không trả lời được. Vô lý thật!)

Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

IT COULD HAPPEN TO YOU

IT COULD HAPPEN TO YOU

là một bộ phim của Hollywood, sản xuất năm 1994, dựa trên một câu chuyện có thật.





Tóm tắt nội dung phim thế này:

Một buổi sáng nọ, anh cảnh sát Charlie Lang (Nicolas Cage đóng) vào tiệm cà phê. Lúc trả tiền cho bữa sáng, anh mới biết mình không còn đủ tiền để “bo” cho cô phục vụ bàn Yvonne Biasi (Bridget Fonda đóng). Anh lục túi, thấy mình có tấm vé số và hứa với cô gái rằng nếu mình trúng số sẽ chia cho cô một nửa số tiền.

Câu nói tưởng chứng như vô thưởng vô phạt ấy bỗng trở thành sự thật khi anh trúng số độc đắc. Không suy nghĩ nhiều, chàng cảnh sát quyết định thực hiện lời hứa. Yvonne Biasi – cô gái phục vụ bàn - là một người đã có gia đình, nhưng cô bị gã chồng bội bạc trộm thẻ tín dụng và tiêu hết của cô 12.000$. Cô đang đứng trước bờ vực trắng tay và nguy cơ phải ra toà. Yvonne Biasi mừng rỡ đến nỗi không còn tin vào sự thực khi anh cảnh sát nọ đến gặp mình với tờ vé số trúng thưởng. Cô như người sắp chết đuối vớ được cọc, bởi một nửa số tiền trúng số đó sẽ cứu được cả cuộc đời cô. Câu chuyện về anh cảnh sát và cô phục vụ bàn nhanh chóng lan rộng và Charlie Lang bỗng chốc nổi tiếng, trở thành tâm điểm trên các tờ báo cũng như trong các câu chuyện của người dân New York.

Với số tiền được chia, Yvonne mua lại nhà hàng mà cô đang làm thuê. Cô đặt riêng một bàn để cung cấp thức ăn miễn phí cho những người không có tiền và đặt tên nó là Charlie. Cô và anh cảnh sát dành nhiều thời gian làm việc từ thiện. Họ phân phát thức ăn cho những hành khách chờ tàu điện ngầm, tặng quà cho trẻ em lang thang…

Nhưng, muôn đời vẫn thế, những câu chuyện như vậy không thể đơn giản và suôn sẻ. Charlie đã kết hôn và hiện chung sống với Muriel, một cô vợ lẳng lơ, ích kỷ và tham lam. Không chịu nổi cái quyết định quá “ngu ngốc” của chồng, Muriel cãi vã kịch liệt với Charlie và cuối cùng đuổi chồng ra khỏi nhà. Cùng lúc đó, Yvonne cũng phải rời khỏi nhà vì gã chồng đốn mạt  gây sự, muốn cướp đoạt số tiền mà cô đang có. Số phận run rủi khiến cho Charlie và Yvonne gặp nhau ở khách sạn và tình yêu của họ như mầm cây gặp mảnh đất tốt, chỉ đợi dịp này mà nảy nở.

Chuyện gì đến cũng phải đến, Muriel và Charlie đưa nhau ra toà li dị. Do lâu nay, Muriel đã lén lút ngoại tình với một gã luật sư, nên vở kịch nhằm chiếm đoạt số tiền trúng số của Charlie đã được hai kẻ tham lam dàn dựng kỹ lưỡng. Tại phiên toà, Charlie trở thành người trắng tay. Điều đó đồng nghĩa với việc một nửa số tiền đáng ra Yvonne được hưởng cũng rơi luôn vào túi của Muriel.

Hai con người bất hạnh không còn một chút tài sản nào, bị đẩy đến đường cùng. Nhưng ở nơi đường cùng tăm tối ấy, lòng tốt của họ vẫn toả sáng. Họ vẫn chia sẻ cho một người lang thang, không nhà cửa một chút thức ăn đạm bạc của bữa tối. Ngày hôm sau, họ quyết định bỏ đi xa vài ngày để quên đi sự mất mát, trước khi làm lại cuộc đời từ hai bàn tay trắng.

Người lang thang được chia thức ăn thực ra là phóng viên ảnh của một tờ báo nổi tiếng ở New York. Ông đăng ảnh của Charlie và Yvonne lên mặt báo cùng bài viết ca ngợi hai người. Ông kêu gọi những người có lòng tốt, mỗi người hãy bỏ ra 5$ gửi vào quỹ giúp đỡ cho Charlie và Yvonne để họ thoát khỏi tình cảnh khốn đốn. Lời kêu gọi của nhà báo đầy tính thuyết phục đến nỗi vài ngày sau, khi Charlie và Yvonne trở về nhà, họ kinh ngạc và vui mừng khôn xiết khi họ nhận được một số tiền lớn, đủ để trang trải cho những mất mát và gây dựng lại cuộc đời.

Truyện phim là một câu chuyện hấp dẫn, lôi cuốn. Người xem thở phào và cảm thấy thoả mãn, khi câu chuyện kết thúc có hậu. Một câu chuyện cổ tích giữa thành phố New York hiện đại với cuộc sống bon chen, tất bật, đủ để thuyết phục chúng ta hãy tin vào những điều tốt đẹp của cuộc đời này. Dẫu có một ngày nào đó, bạn bị đẩy vào bước đường cùng thì cũng đừng mất lòng tin rằng ở đâu đó quanh ta, lòng tốt vẫn còn hiện hữu.

Xem ra, cuộc đời cần lắm những câu chuyện cổ tích!
*
*       *
Xem xong phim, tôi chợt nghĩ đến việc biết đâu một ngày nào đó, nước mình cũng có một bộ phim về lòng tốt.

Chuyện phim ấy sẽ kể rằng có một anh lái xe nhà nghèo, một lần chở chiếc xe tải đầy bia cho một hãng bia danh tiếng, bỗng gặp tai nạn, cả xe bia đổ xuống đường. Hàng trăm người, như những kẻ tham lam điên loạn, xông vào cướp hết những lon bia rơi, mặc cho anh lái xe van xin thảm thiết. Kết quả, anh lái xe phải đối mặt với việc sẽ bị buộc bồi thường gần 300 triệu đồng, một số tiền quá lớn, vượt ngoài sức tưởng tượng đối với một gia đình nghèo như anh.

Giới truyền thông vào cuộc. Khắp các trang báo đồng loạt đưa lên những hình ảnh về vụ cướp bia đáng xấu hổ, đồng thời kêu gọi những nhà hảo tâm hãy giúp đỡ gia đình người lái xe. Chỉ trong vài ngày, anh lái xe đã nhận được hơn 200 triệu đồng của bạn đọc khắp nơi gửi về ủng hộ. Hãng bia danh tiếng kia – trước sức ép của dư luận – cuối cùng cũng phải tuyên bố sẽ không bắt anh phải bồi thường thiệt hại.

Sẽ có một câu chuyện cổ tích kết thúc thật có hậu nếu không có chuyện…

…Bỗng dưng có một số người không nhỏ bắt đầu quay lại bới móc, mổ xẻ sự việc dưới con mắt đầy nghi ngờ, phán xét. Một người bạn tôi, do không chịu nổi những điều mà người ta bươi móc, đã phải viết những dòng Status đầy kinh hãi:

“Theo dõi vụ "hôi bia" đến giờ phút này thì thấy thật kinh hoàng cho lòng dạ con người, nhất là sau khi đọc những comt  trên một trang web nổi tiếng.

Người ta bắt đầu chửi anh chàng tài xế kia là tham lam, là bất lương.

Người ta suy đoán ra anh ta dàn dựng vụ việc và tiên đoán rằng anh ta sẽ còn làm thêm vài vụ việc nữa.

Người ta tức giận khi thấy anh ta nói sẽ chuyển tiền làm từ thiện vì cho rằng thế là tự dưng anh ta được thành thánh.

Người ta trù ẻo cả gia đình anh ta nếu ăn món tiền đó.

Người ta đăng cả điện thoại nhà riêng anh ta lên và kêu gọi cộng đồng kiếm đến tận nơi, gọi đến tận nhà anh tài xế để mà bắt anh ta "nhả" tiền ra.

Người ta nói chắc chắn báo chí có ăn chia với anh ta nên mới đăng số tài khoản để anh ta nhận tiền từ thiện.

Người ta kêu gọi cộng đồng làm sức ép với hãng bia để rút lại tiền bồi thường cho anh tài xế và bắt anh ta tự trả, người ta yêu cầu ngân hàng công khai khoản tiền anh ta nhận được…
Đến khi anh tài xế kia đã phải thông báo tiếp rằng anh ta sẽ chuyển khoản trả tiền lại người cho, còn lại gửi cho quỹ người nghèo thì họ bảo nhau: ăn không nổi, nghẹn họng mới nhả ra đây.

Còn nhiều còn nhiều lắm những điều mình đọc được và cảm thấy thật sự kinh hoàng về con người. Sao có thể nhem nhuốc đến như thế? Những biểu hiện của cái xấu, không chỉ là sự tham lam mà còn cả sự hẹp hòi, sự cay cú, sự hằn thù... vô lý sao cứ loang ra dần đến mức đáng sợ thế này?”… (Khánh Chi Nguyễn - Facebook)




Quả là đáng sợ. Đang mơ tưởng đến một bộ phim của xứ ta, trong đó có lòng tốt, có tình người bao dung, bỗng nhiên khựng lại như bị dội một gáo nước lạnh. Phải chăng lòng tin bây giờ quá khan hiếm? Ở đâu đó, khi mà cái ác lên ngôi, khi lòng tin bị dồn vào chân tường, dồn đến bức tử thì những câu chuyện cổ tích cũng không còn đất sống. Sợ và đau lắm!

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2011

Xem phim "Mùi hương đàn bà"


 

Muốn viết nhiều thứ, nhưng người chưa khoẻ hẳn nên cứ lười lười. Thôi thì xem phim vậy.

Phim Mỹ nhá, tên phim Mùi hương đàn bà  nghe đã thấy vô cùng “gợi”. Tuy nhiên, thực tế thì phim không nói về “chuyện ấy”. Tóm tắt phim thế này:

Charlie Simms (Chris O'Donnell) là một học sinh giỏi nhưng nhà nghèo, đang học tại một trường trung học vào khoảng những năm 50-60 gì đó – mình không chắc lắm. Một hôm, cậu tình cờ chứng kiến những người bạn của mình tạo dựng một vụ scandal để làm bẽ mặt thầy hiệu trưởng – bản thân ông thầy này là một người xấu. Chuyện xảy ra. Ông hiệu trưởng biết thóp cậu bé đã chứng kiến ai là người gây nên trò này, nên gọi cậu lên gặp và cho cậu 2 lựa chọn: một là khai tên những người bạn ấy ra, cậu sẽ được giới thiệu vào một trường danh tiếng với học bổng hấp dẫn, hai là nếu không khai, cậu sẽ bị mất cơ hội vào đại học và trước mắt sẽ bị đưa ra hội đồng kỷ luật.

Charlie lâm vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan. Cậu không muốn và không thể tố giác bạn mình và phải đối mặt với một tương lai không mấy sáng sủa. Với một tâm trạng rối bời như vậy, trong một lần đi làm thuê để kiếm thêm tiền, cậu tình cờ gặp cựu trung tá Frank Slade (Al Pacino). Cựu trung tá này đã về hưu, bị mù, uống rượu và hay cáu kỉnh. Cảm thương với hoàn cảnh của vị trung tá, Charlie gần gũi với ông và mỗi ngày lại khám phá thêm vẻ đẹp phía bên trong con người có vẻ như thật khó chịu này. Cậu kể cho ông nghe về chuyện của mình.

Ngày Charlie phải ra ngồi ở ghế xét xử của Hội đồng kỷ luật, điều bất ngờ đã xảy ra: trung tá Frank Slade xuất hiện dưới vai trò một phụ huynh của Charlie. Khi Charlie bị kết tội, ông đã đứng lên phát biểu một bài đầy nhiệt huyết để bảo vệ cậu với những câu hỏi về giá trị đạo đức khi nhà trường ép học sinh phải khai ra những đồng đội của mình. Bài phát biểu của ông khiến cả Hội đồng lặng đi, và sau khi bàn bạc, Hội đồng quyết định tha bổng cho Charlie.

Xem xong phim, mình suy nghĩ mãi về chuyện giáo dục của nước người từ những năm giữa thế kỷ 20, tức là cách đây đã hơn nửa thế kỷ. Suy nghĩ rồi lại liên tưởng đến nước mình. Bản thân mình cũng đã có đến 11 năm ngồi ghế nhà trường, nên ban đầu mình thấy cũng khó chấp nhận với chuyện học sinh lại có thể đi bêu xấu thầy hiệu trưởng trước toàn trường như vậy. Mình cứ thấy lấn cấn với cách giải quyết vấn đề của phim. Trên thực tế, học sinh hư thì phải bị kỷ luật chứ sao lại có chuyện lật ngược vấn đế như thế? Dù thầy giáo là người như thế nào thì cũng là thầy, và học sinh không có quyền làm thầy mất mặt. Tuy nhiên, suy nghĩ lại, mình thấy triết lý được đưa ra trong phim cao hơn nhiều so với những điều mình cảm thấy lấn cấn.

Hồi mình đi học, mỗi khi cô giáo cần chấm bài hay ra khỏi lớp một thời gian, cô thường chọn một bạn đi lên đứng trên bục giảng để theo dõi lớp học. Nếu thấy bạn nào nói chuyện thì bạn đứng trên bục có quyền ghi tên và khi cô quay trở lại lớp, cô sẽ bắt bạn đó thụt dầu (2 tay bắt chéo trước ngực, nắm 2 vành tai và đứng lên ngồi xuống khoảng từ 20 đến 100 lần, tuỳ theo mức độ nặng nhẹ). Hồi ấy, mình nhớ đứa nào cũng khao khát được một lần đứng trên bục để tỏ rõ uy quyền của mình. Đến khi bạn bị lên trước lớp thụt dầu thì mọi người ở dưới cười “lêu lêu” và rất khoái chí.

Bây giờ, nghe con trai kể thì trường của con có các bạn Sao đỏ. Đầu giờ, các bạn Sao đỏ rảo quanh, ghi tên những ai đi trễ, quên đeo khăn quàng, ra khỏi lớp khi đang giờ ôn bài… Giờ ra chơi, ai bỏ áo ra ngoài quần, ai chạy nhảy (trường cấm không cho chạy nhảy, sợ ngã), ai chơi đá cầu cũng đều bị Sao đỏ ghi tên. Con trai tâm sự “Ước gì con được làm Sao đỏ”, mình hỏi: “Để làm gì?”, “Để ghi tên các bạn mà không ai ghi tên mình”.

Vậy đó, cái chuyện học sinh tình nguyện và thích thú khi được tố cáo bạn mình đã ăn sâu vào tiềm thức trẻ con. Nhiều đứa trẻ lớn lên sẽ có thói quen thích gặp riêng sếp để tố cáo đồng nghiệp của mình. Đồng nghiệp bị “rớt điểm” với sếp cũng đồng nghĩa với việc mình được tăng điểm, vân vân và vân vân.

Phim đã đoạt giải Quả cầu vàng cho hạng mục Diễn viên phụ xuất sắc nhất.
Xem một đoạn ông Trung tá mù nhảy điệu Tango tại đây

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011

Control z (*)

Lâu rồi, mình xem một phim Mỹ, giờ không nhớ tên gì nữa. Phim kể về một anh chàng nhà báo nuôi mơ ước trở thành nhà văn. Lần nọ, anh có dịp về một miền quê cách xa thành phố. Ở đây anh gặp gỡ một ông nhà văn già và dần dần chiếm được cảm tình của ông này. Khi đã thân thiết đủ để chia sẻ với nhau nhiều điều, ông nhà văn tặng cho anh nhà báo nọ một cái máy đánh chữ cổ lỗ sĩ. Anh nhà báo ngạc nhiên bảo: “Cháu đã có máy tính xách tay rồi mà!”. Ông nhà văn đáp: “Đừng viết văn bằng máy tính. Máy tính sẽ làm cho ta dễ dãi khi viết ra câu văn của mình. Hãy dùng máy đánh chữ này để có trách nhiệm với từng câu, từng chữ…”. Bộ phim khá hay, nhưng sau nhiều năm thì mình chỉ nhớ nhất chi tiết này. Cái trò đời, càng già càng hay quên. Khi quên thì có thể quên đủ thứ, nhưng đã nhớ cái gì thì cứ nhớ mãi.

Nhớ vậy thôi, như một bài học, học thuộc bài nhưng chả bao giờ áp dụng. Thế cho nên cái bàn phím máy tính của mình có một số phím đã mòn hết cả chữ, trong đó thấy rõ nhất là phím control và phím z. Thậm chí khi làm việc, ngón áp út và ngón trỏ ở bàn tay trái luôn luôn thường trực ở 2 vị trí đó. Nếu cất công làm một thống kê thì không biết là trong một ngày mình sử dụng control z bao nhiêu lần? Chắc là phải nhiều lắm lắm! Đôi khi không ở trước máy tính, mình ngồi đâu đó viết hay vẽ bằng bút, thấy câu chữ hay nét vẽ không được như ý, bất chợt lại nhận ra mình đang định control z.

Có tiếc không, khi cuộc đời này chẳng có phím control z nào để cho ta có cơ hội làm lại nhiều điều?
Hehe. Xem ra câu hỏi này quá thừa bởi vì cuộc sống vẫn cứ trôi một chiều như nó vốn là như thế. Đơn giản thế này thôi: hãy cố sống tốt với chính mình (trước) và với mọi người (sau) để mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, mình chẳng bao giờ phải loay hoay mơ về phím control z.


-------------------------
(*) control+z là tổ hợp phím cho phép ta quay lại một (hoặc nhiều) bước đã thực hiện trên máy tính

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011

Giao lộ định mệnh và Để mai tính

Tình hình là 10 ngày sau khi được anh bạn cho vé xem phim VN, có vẻ ngày tận thế vẫn chưa đến, nên trong lúc chờ đợi, mình tranh thủ rủ mấy cô bạn đi “coi fin” kẻo đến lại không kịp…

Đầu tiên là phim Giao lộ định mệnh (GLĐM) chiếu lúc 1 giờ kém 15 phút, buổi trưa.
376288682_men_20in_20black2

Nghe nói phim bị hụt giải Cánh diều vàng vì nghi đạo phim Shattered của Mỹ, nhưng kệ, miễn là hay thì cứ coi thôi!

Đầu phim là mưa rơi rơi trên đường, chiếc xe hơi lao nhanh dưới làn mưa, đến giao lộ thì gặp một chiếc xe tải. Xe hơi thắng két lại, nhưng không kịp nữa rồi, 2 xe đâm vào nhau. Một tai nạn thảm khốc xảy ra. Ô, style phim Mỹ, có vẻ hấp dẫn đây! Nhân vật nữ kêu “anh ơi” bằng giọng lơ lớ chẳng rõ người miền nào rồi mở cửa xe lết lết xuống đường, đi 1 đoạn rõ xa và lâu (Không biết tại sao lại không tìm hiểu xem cái người ngồi bên cạnh mình đã chết chưa, hay chí ít cũng phải nỗ lực làm anh ấy tỉnh lại chứ). Phía sau lưng cô, chiếc xe hơi bỗng bốc lửa, rồi phát nổ tan tành. Cô này quay đầu lại nhìn, chả thấy biểu cảm gì mấy. Mình đoán chắc cô này cũng chả yêu gì anh í, nên xui thì chết, ráng chịu đi!

Hết cảnh đầu.

Cảnh tiếp theo, bà mẹ chồng cô này xuất hiện. A, Diễm My đây rồi. Diễm My đẹp dịu dàng như thiên thần của thập niên 80, sau 30 năm trời vắng bóng, nay lại hiện về trong vai bà mẹ chồng nhìn mặt là biết thuộc loại diều hâu nanh nọc. Bà mẹ chồng cất giọng gằn gằn đanh thép nói với bác sĩ chữa trị cho con trai bà – hiện mặt đang bị biến dạng như một đống thịt vì bỏng cấp độ 3 – rằng: “Ông phải khôi phục toàn bộ lại gương mặt cho con trai tôi, ông hiểu chưa!”. Mình mà là BS thì mình sẽ bảo: “Ông nội tui cũng không làm được! Bà đi mà làm!”. Nhưng ông BS này đúng là thuộc lời thề Hypocrates nên không nói như vậy, chỉ im lặng tuân lệnh. Hết cảnh 2.

Cảnh 3, anh con trai tỉnh dậy, không nhận ra người phụ nữ trẻ ngồi bên cạnh giường là vợ mình. Cô này khóc lóc, nói anh không nhận ra em sao, giọng lơ lớ nửa Bắc nửa Nam, nửa Cali. Xong rồi anh này được tháo băng mặt ra, lại đẹp trai ngời ngời như chồng của Trương Ngọc Ánh, chẳng hề thấy vết tích gì của vụ tai nạn. Trình độ y học của VN kỳ diệu thật! À, không phải, có 1 BS nước ngoài đứng đó, hình như là BS Yamoto… gì đó. Thế cho nên phải nói lại: Trình độ y học của Nhật Bản kỳ diệu thật! Hết cảnh 3.

Cảnh 4… Mà thôi, cứ kể từng cảnh thế này mình chẳng có thời gian mà dạy con học nữa. Kể nhanh nhanh để còn kể sang phim tiếp theo nữa chứ! Anh này trở về cuộc sống bình thường nhưng không bình thường nữa vì anh ấy bị mất trí nhớ, quên hết mọi thứ. Anh bắt đầu làm quen lại với công việc và những người xung quanh, trong đó đáng chú ý là một cô thư ký trẻ trung, một anh bạn thân “như anh em trong nhà” và 1 tay mafia nào đó tên là Bình Minh. À, không phải, tên gì đó, nhưng mình quên rồi, chỉ nhớ tên thật của anh đẹp giai này là Bình Minh thôi. Tay mafia Bình Minh xuất hiện khá nhiều trong phim, nhưng cuối cùng kết thúc thì mình ngơ ngác, chẳng hiểu nhân vật này đóng vai trò gì. Nếu mình là đạo diễn thì mình đã bỏ hẳn anh Bình Minh ra, thấy cũng chả ảnh hưởng gì đến diễn biến câu chuyện, lại đỡ tốn tiền thuê anh ý đóng fin, lại đỡ bực mình vì cái giọng khó chịu của anh ý khi cứ cố tình kéo dài trường độ âm thanh ra cho có vẻ liêu trai.

Trước đây mình đã xem 1 phim Mỹ có tựa đề Regarding Henry do Harrison Ford đóng. Bộ phim tuyệt vời kể về quá trình đi tìm lại ký ức của một luật sư bị tai nạn, mất trí nhớ. Khi trí nhớ dần trở lại thì cũng là lúc anh ta hiểu ra cuộc sống trước đây của mình mà mọi người vẫn tưởng là hoàn hảo, thực ra chỉ là một tấn kịch xấu xa và giả dối. Chính vụ tai nạn đã làm thay đổi suy nghĩ của anh, và anh quyết định từ bỏ hết những giá trị vật chất mà ai cũng mơ ước ấy để trở về cuộc sống bình dị, hạnh phúc bên gia đình.

Đạo diễn GLĐM chắc chắn là có “tham khảo” phim này. Ngoài ra, chắc cũng “tham khảo” cả phim The Number 23 do Jim Carey đóng nên GLĐM  như là một bản chắp vá 3 (hoặc nhiều) phim Mỹ với nhau. Thì nghe nói anh Victor Vũ này đi học ở Mỹ về, nên thế nào mà chẳng học được cái gì đó. GLĐM mang hơi hướng của phim kinh dị, trường phái Alfred Hitchcock khi dẫn dắt người xem đi từ tình tiết ly lỳ này đến tình tiết ly kỳ khác. Chỉ có điều, dẫn thì dẫn, dắt thì dắt, mình chả thấy hồi hộp, hấp dẫn ở chỗ nào. Hết phim cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ hỏi mấy cô bạn: “Ơ, thế chi tiết này, chi tiết kia đưa vào để làm gì nhỉ?”. Bạn bảo: “Đi xem phim VN mà cứ hỏi lắm thế! Đạo diễn còn chưa chắc đã biết để làm gì, nữa là tao!”

Bực mình quá, mà đã cất công đến rạp rồi nên thừa… thắng xông lên, mua mấy cái hotdog và chai nước suối, tiếp tục đấu trí với phim nữa.

Phim Để mai tính (ĐMT), chiếu xuất 3h chiều.


Aha! Phim có anh giai Dustin Nguyen đầu bé, cổ cao, lưng dài nói giọng vừa lơ lớ vừa lè nhè như mấy anh giai miền Tây trong các cuộc nhậu. Xem anh ấy trong phim Cánh đồng bất tận thấy cũng được, nên hy vọng phim này cũng có cái để xem đây!

Đầu tiên là fin chiếu cảnh anh Dustin Nguyen trong bộ đồng phục nhân viên dọn vệ sinh trong KS, tên gì đó, mình lại quên béng mất rồi! Anh này đang mắc tiểu thì bị thằng bạn – chắc là tổ trưởng tổ vệ sinh – bảo phải đi dọn toilet nữ, nên kéo phec-mơ-tuya xuống rồi mà không kịp tiểu, lại phải kéo lên. Sang nhà vệ sinh nữ, không biết đã kịp dọn xong chưa, thì anh ấy không nhịn được nữa, đành phải vào đại 1 phòng, đóng cửa lại để… xả. Xong rồi, không hiểu sao, anh ấy lại… cởi cả quần, ngồi xuống bồn cầu. Lúc này, cô ca sĩ Mai đi vào, sau đó có thêm 1 phụ nữ chạy vào gõ cửa, đòi lấy lại chiếc điện thoại bỏ quên trong phòng toilet. Tất nhiên anh này không mặc quần nên đâu dám mở cửa. Thế là chị kia đạp cửa xông vào và tố cáo với chủ KS là anh này định chiếm đoạt chiếc ĐT chị bỏ quên. May quá, có cô Mai giả vờ làm chứng nên anh Dustin Nguyen thoát tội. Cô Mai là 1 ca sĩ không nổi tiếng, đang cặp với 1 đại gia. Tối hôm đó, cô không đi cùng người yêu, vì phải đến gặp lại bạn bè cũ trong ban nhạc mà hồi xưa cô tham gia. Thấy Mai đi, anh Dustin Nguyen này bám theo, đến một quán bar, anh ấy vào quán gọi rượu để tiện quan sát cô. Gọi rượu trong quán bar mà trong bóp của anh chỉ có mấy tờ bạc lẻ, mình thấy ái ngại quá! Chờ cô Mai tụ họp với đám bạn xong, anh lân la ra hỏi chuyện, mời cô uống rượu (không biết lấy tiền đâu ra mà mời?), Hai người uống say, leo lên xe máy cà tàng của anh Dustin Nguyen, chạy đi đâu chả biết. Rồi xe bị xẹp bánh, 2 người xuống xe tâm sự xong… hôn nhau (nhưng mình mắc cỡ quá, che mắt lại, không nhìn nên không biết hôn ra làm sao).

Đi về khuya, lại say xỉn, cô Mai bị người yêu đại gia nghỉ chơi. Cô theo ban nhạc cũ đi Nha Trang. Anh Dustin Nguyen nghe tin bèn mua vé chạy theo cô ra Nha Trang. Trong quá trình tìm kiếm tung tích cô Mai, anh gặp chàng đồng tính Việt kiều tên Hội và được Hội chọn mặt gửi vàng, nhận làm tài xế kiêm… bạn trai trong vòng 2 tuần.

Về phía cô Mai, cô là ca sĩ không tên tuổi. Ban nhạc của cô chuyên đi hát trong các nhà hàng khách sạn. Tuy nhiên, trình độ dân trí ở VN mình khá cao, nên khán giả ngồi ở nhà hàng KS nghe ca nhạc mà cứ như ngồi trong nhà hát, ai nấy chăm chú nghe như đang thưởng thức nhạc thính phòng, và cô Mai luôn được mọi người dành cho những tràng pháo tay nồng nhiệt, mặc dù chả bao giờ đạo điễn để cho cô hát xong 1 bài. Fin quay cảnh cô hát bài nào cũng chỉ có 6-7 câu, tự nhiên nhạc chấm dứt và khán giả vỗ tay ầm ầm. Có một anh đẹp giai complet càvạt chỉnh tề được ống kính dành cho những góc quay rất trịnh trọng. Nhìn kỹ hoá ra lại anh Bình Minh. Chắc lần này anh ấy đóng vai quan trọng đây. Nhưng hoá ra anh Bình Minh đóng có mỗi một cảnh chừng 2 phút, sau đó tuyệt nhiên không xuất hiện lần nào nữa làm mình buồn quá. Kiểu như xem phim thấy chàng Brad Pitt, đang mừng được xem anh đẹp giai thì anh ấy lại chỉ xuất hiện để gọi điện thoại nói dăm ba câu rồi biến mất.

Kể tiếp nhé: Cô Mai lọt vào mắt xanh một đại gia khác, nhưng có vẻ không yêu anh này, chỉ nhận hoa với quà của anh ấy thôi, còn vẫn lén đi chơi với anh Dustin Nguyen. Lạ thiệt. Anh đại gia này vừa đẹp trai, vừa lịch lãm, không còn gì để chê được nữa, vậy mà sao cô Mai không yêu nhỉ? Nghĩ lại, đoán chắc là anh Dustin Nguyen tuy xuất thân từ gia đình lao động, ở xóm lao động, làm nghề lao động chân tay nhưng rất là trí tuệ. Anh ấy biết đọc bản nhạc do cô Mai sáng tác và còn góp ý để cô sửa chữa cho hay hơn. Rồi anh ấy triết lý về cuộc sống hay lắm. Mình mà gặp anh lao công này chắc cũng siêu lòng luôn quá, nhưng có lẽ mình sẽ yêu anh đại gia kia hơn (ngu sao không yêu!)

Nói vậy thôi chứ không có ý bảo cô Mai ngu đâu. Tình yêu mà, ai nói được! Sau những nỗ lực của anh Dustin Nguyen, đôi lúc tưởng chừng như thất bại trong cuộc chinh phục cô Mai, cuối cùng như hầu hết các phim hài, 2 nhân vật chính tất nhiên là đến với nhau. Rồi chắc là cô Mai tiếp tục đi hát, trở thành ca sĩ nổi tiếng. Phim có hậu. Chỉ băn khoăn không biết rồi anh Dustin Nguyen sẽ làm nghề gì? Lấy vợ là ngôi sao ca nhạc mà mình lại đi làm nghề lao công thì coi sao được.
Thương anh í quá, và thương cả phim Việt, sao cứ lận đận loanh quanh mãi chẳng mở mày mở mặt ra được với thiên hạ. Thương phim Việt một phần, thương mình nhiều phần, vì mình nhiệt tình với phim nước nhà thế mà sao chả có mấy phim đáp lại tấm chân tình của mình? Chuyện này chắc là phải tốn nhiều thời gian và công sức để viết bài trên blog đây, nhưng mà mình lại bận nhiều việc quá chưa viết tiếp được. Thôi, để mai tính vậy!

Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2010

Xem phim nước nhà


Nói về phim Việt nam, có anh người quen tếu táo ứng khẩu:
Ngồi buồn mở nút xem… chim
Còn hơn vào rạp xem phim nước nhà.

Nghe xong thấy vừa buồn cười tay này ngoa ngoắt thật, vừa thấy anh nói cũng có lý. Phim truyền hình của ta thì hầu như mình không xem, còn phim điện ảnh thì thỉnh thoảng cũng vào rạp xem theo phong trào, vừa xem vừa lầm bầm bực cái mình vì hàng loạt những thứ phi điện ảnh cứ thản nhiên phô trương từ đầu đến cuối phim. Này nhé, hai người yêu nhau bao giờ cũng phải đuổi nhau chạy vòng vòng, xong rồi cười “hưhư” (phim mình không cười hihi, haha, hêhê đâu, mà cười hưhư cơ). Nếu đang suy nghĩ thì phải đi đi lại lại hút thuốc lá. Những đoạn mà đạo diễn thấy khó dùng hình ảnh thì chỉ còn 1 cách là cho tiếng nói vang vang trong đầu nhân vật, tệ hơn nữa là cho nhân vật tự lẩm bẩm một mình giống như thằng dở hơi. Anh công an hay bộ đội của mình bao giờ cũng phải chững chạc nhất và nói những câu có đầy đủ chủ ngữ, vị ngữ, trạng ngữ, tính từ, giới từ… dài dằng dặc (vì dài quá cho nên các anh ý nói cứ nhát gừng chừng 3-4 từ lại phải nghỉ lấy hơi rồi mới nói tiếp). Cảnh quay trong quán cà phê, bao giờ cũng phải để cho nhân vật gọi chính xác tên đồ uống, dù họ uống cái gì thì cũng đâu có ảnh hưởng gì đến diễn biến câu chuyện. Đàn ông nổi giận thì bao giờ cũng phải đập phá cái gì đó (anh giai nhà mình nổi giận có bao giờ đập phá đâu nhỉ, nhất là cái TV, đập xong lấy gì mà coi?). Nhân vật chính diện luôn phải đẹp trai, hào hoa, phong nhã với nụ cười luôn thánh thiện, thế cho nên phản diện thì tất phải xấu, phải lấm lét liếc ngang liếc dọc và chỉ được cười nhếch miệng thôi… Đại khái là thế!

Nhớ năm 2004, có lần thấy phim Nguyễn Ái Quốc ở Hồng Kông, mình quyết chí đi xem để ủng hộ phim nước nhà. Ngồi trong rạp, mình tâm niệm: nếu phim có chỗ nọ chỗ kia dở thì âu cũng là chuyện thường tình thôi, phải cổ vũ cho phim VN. Thế nhưng càng xem thì càng không thể chịu nổi. Nguyễn Ái Quốc đường đường là một lãnh tụ vĩ đại mà chả biết là làm được những gì, chỉ thấy suốt từ đầu đến cuối phim toàn trốn chui trốn nhủi, rồi bị bắt, rồi được người khác cứu… Cứ như vậy, tức muốn chết! Mà ngộ ghê, mấy thằng mật thám trong phim mình nhìn biết ngay là mật thám (vì nó đeo kính đen, tướng đi vụng trộm, trông rõ là gian), vậy mà sao người của ta lại không biết, cứ nhè chỗ chúng nó đứng mà nói những chuyện đại sự để cho chúng nó nghe trộm nhỉ?

Thôi, kể về phim Việt Nam chán quá, lại bắt chước cái anh tếu táo kia bây giờ! Chê trước để bây giờ nói về một số cái ngoại lệ. Khoảng 20 năm trở lại đây, theo mình thì có mấy cái ngoại lệ này:

- 1994: Hãy tha thứ cho em (đạo diễn Lưu Trọng Ninh). Phim dành cho lứa tuổi thanh thiếu niên, kể về cuộc sống khá đặc thù của sinh viên trường nhạc. Mình nhớ phim hay lắm, nhưng sau khi chiếu ra mắt thì cất đi luôn, chả bao giờ còn thấy nó xuất hiện nữa. Tiếc thật! Mà anh Lưu Trọng Ninh này vừa có tài lại vừa có... râu, đẹp trai, cho nên càng tiếc hơn.

- 1996: Thương nhớ đồng quê (đạo diễn Đặng Nhật Minh). Truyện của Nguyễn Huy Thiệp thì ai cũng biết rồi, cho nên khi dựng thành phim mà không khéo thì dễ bị người ta chửi. Cũng hên, phim hay nên thấy người ta khen nhiều, mình cũng khen.

- 2001: Thung lũng hoang vắng (đạo diễn Phạm Nhuệ Giang). Mình quan tâm nhiều đến vấn đề giáo dục và cũng thích quan tâm đến người Mông. May quá, đây là một phim đáp ứng được cái sự quan tâm của mình mà không khô cứng như nền giáo dục VN, không sáo mòn như những phim khác có đề cập đến người dân tộc. Xem phim này lúc mình đang ở cữ vì mới sanh xong, cũng ráng lết vô rạp coi cho biết với người ta.

- 2003: Thời xa vắng (đạo diễn Hồ Quang Minh). Phim chọn được diễn viên vào vai nhân vật chính hay ra phết! Anh Sài này trông vừa buồn cười vừa ngu ngu, hợp với vai lắm (nghe đâu ngoài đời anh là hoạ sĩ, hèn gì…!!!). Không nhớ tên người quay phim, nhưng mình nhớ là hình ảnh trong phim rất trau chuốt, gần như không bị một lỗi thừa nào.

- 2009: Đừng đốt (đạo diễn Đặng Nhật Minh). Thôi, phim này khỏi bàn vì tốn nhiều giấy mực lắm rồi. Mình thích cách ông đạo diễn không đi sâu miêu tả chiến tranh mà tập trung vào vấn đề tình người.

- 2010, mới đây: Cánh đồng bất tận (đạo diễn Phan Quang Thanh Bình). Xem báo thấy bao nhiều người lên tiếng chê phim. Em gái, anh xã, vài người bạn bảo thấy người ta chê nhiều quá, không muốn xem nữa. Mình hỏi anh bạn nhà báo “Có thích không?”, bạn lắc đầu “Không thích! Phim gì mà cảm xúc cứ nửa vời. Đành là phải có cái kết như thế thì phim mới được duyệt, nhưng không dám đi đến tận cùng cảm xúc thì đừng làm phim nữa!” Ồ, sao lại khắt khe với phim nước nhà thế nhỉ? Nếu phim không được duyệt, hay nếu vì không thể đi đến tận cùng cảm xúc mà đạo diễn không làm phim nữa thì lấy đâu ra phim VN hay để đưa mình đến rạp đây? Lúc đó lại “ngồi buồn mở nút…” thôi!


Không biết mình có duyên với phim VN không, nhưng mình đã thiết kế hàng trăm cái bìa phim như thế này rồi nhé! (Tự PR tí!)