Tôi yêu Đà
Lạt như yêu một người tình xa. Cứ mỗi độ cuối năm, lúc tiết trời bắt đầu se
lạnh, tôi lại nhớ cái màu vàng ngút mắt của dã quỳ, có đôi khi nhớ đến phát
cuồng, chỉ muốn vứt bỏ tất cả mấy thứ lăn tăn, nhọc nhằn của công cuộc mưu sinh
ở cái thành phố ồn ào này mà trốn lên Đà Lạt vài ngày. Tôi thường hay hình dung
mình đi lên Đà Lạt một mình. Một mình vác balô ra bến xe Miền Đông, một mình gà
gật trên xe để đến khi choàng tỉnh thì đã thấy tai mình ù ù vì độ cao thay đổi,
mở mắt, thấy dã quỳ nhuộm vàng cả mùa chớm đông.
Cứ tưởng
tượng thế, nhưng dứt công việc, dứt chồng con để mà đi không phải dễ. Với lại
đi một mình kể ra cũng… khó lắm!
Mới đây,
trong một lần gặp mặt nhóm bạn gái – gồm toàn dân báo chí – tôi kể cho các bạn nghe
ý nghĩ điên rồ của mình. Có một cô bạn tên là Hoan bỗng nhìn tôi chăm chú như
thể bạn ấy vừa phát hiện ra ở tôi một điều kỳ quặc nào đó. Bạn cười với tôi rồi
đột nhiên đưa ra một đề nghị:
- Nè OM, đi
Đà Lạt với Hoan đi!
Quá bất ngờ,
trong giây lát tôi không biết mình phải nói gì.
Vì sao bất
ngờ ư? Có lẽ tôi phải dừng ở đây một chút để kể về bạn Hoan này.
Hoan cùng
tuổi với tôi. Hồi xưa, hai đứa cùng học trường Mỹ thuật, nhưng khác khoá nên
chúng tôi chỉ quen biết nhau sơ sơ. Sau khi ra trường, chúng tôi có dịp cùng
làm việc với nhau vài tháng trong một toà soạn báo, nhưng cũng như trước đây –
lại làm ở hai bộ phận khác nhau – nên cũng chẳng gần gũi mấy. Sau khi bỏ nghề
báo, tôi không gặp Hoan nữa. Cho đến một ngày, sau 16 năm mất dấu, rất tình cờ
tôi gặp lại Hoan trên Blog Yahoo! và từ đó đến nay chủ yếu là liên lạc với nhau
trên mạng, năm thì mười hoạ mới gặp mặt nhờ những lần đi uống cà phê chung cả
đám.
Hoan làm hoạ
sĩ thiết kế cho một tờ báo có tiếng của thành phố. Công việc của bạn kéo từ thứ
hai cho đến hết thứ bảy, trong đó có hai ngày phải trực luôn cả ban đêm. Mỗi
lần nhìn Hoan, tôi như trông thấy cả một lượng hooc-môn nữ chảy rần rật trong
các mạch máu của bạn, từ ngón chân lên đến đỉnh đầu, toả đi cho đến từng sợi
tóc. Bạn tha thướt, yểu điệu, chăm chút từng ly từng tí trong ăn mặc, thích
được người khác quan tâm, chăm sóc, thích xem những bộ phim tình cảm trầm buồn.
Hoan đi chậm, nói nhỏ nhẹ, dịu dàng, gương mặt luôn phảng phất một nỗi buồn tựa
như chẳng thể nào giấu đi đâu được. Đôi khi nỗi buồn trên gương mặt Hoan làm
tôi cảm thấy mỏi mệt, nhưng trong thâm tâm, tôi luôn thương bạn. Tính tôi thì
khác. Tôi cắt tóc ngắn, đi nhanh, quần áo thiên về gọn nhẹ, thoải mái hơn là
thời trang. Tôi không quan trọng hoá chuyện người khác có quan tâm đến mình hay
không và luôn chủ động làm tất cả những việc mình có thể làm được. Và tất
nhiên, tôi thích những bộ phim tiết tấu nhanh, đi thẳng vào vấn đề.
Tóm lại,
chúng tôi khác hẳn nhau về bản chất, chỉ giống nhau duy nhất một điểm là ít
nói.
Vì khác nhau
như vậy, thêm vào đó, Hoan lại quá bận rộn, nên tôi hết sức bất ngờ khi Hoan
chủ động rủ tôi đi Đà Lạt. Chưa kịp phản ứng gì thì Hoan tiếp:
- Đi chung để
có bạn đường thôi. Còn lại, chúng mình thoả thuận là mỗi đứa sẽ có một không
gian riêng, việc ai nấy làm, không nhất thiết phải trò chuyện để lấp khoảng
trống. Lên Đà Lạt không nhất thiết phải đi chung. Đồng ý không?
Đến đây thì
tôi không còn phải suy nghĩ gì nữa. Điều kiện Hoan đưa ra thật tuyệt vời. Hoan giơ
ngón tay cái ra trước mặt tôi, tôi cũng giơ ngón tay cái – dấu hiệu hoàn toàn
nhất trí.
Thứ sáu, tôi
xin nghỉ phép ở cơ quan, ở nhà thì xin phép chồng “cho em đi xả stress ba ngày”,
rồi vác balô đi. Cảm giác trên đường đi không khác là bao so với những lần
trước và tôi cũng đã có dịp mô tả rồi nên không kể lại thêm lần nữa. Lên đến Đà
Lạt, trời đã sang chiều, nắng hanh khô, gió lành lạnh mơn man trên mặt. Hoan nói
với tôi mà như thể nói một mình: “Mình có một người xưa ở đây, giờ đã có gia đình, hai đứa con”, rồi lơ đãng quay
nhìn ra cửa sổ xe. Tôi bảo: “Mình cũng thế. Một người xưa, một mối tình gắn bó
mức độ vừa đủ để mỗi năm nhớ lại đúng một lần.”
Người xưa của
Hoan tên là Thản, tôi biết cậu ấy vì hồi xưa, trường của chúng tôi rất ít sinh
viên. Ai làm gì, ai yêu ai, ai bỏ ai…, mọi người đều biết hết. Thản có gương
mặt sáng, gọi là đẹp trai cũng được, chỉ mỗi tội hơi thấp người, trong khi Hoan
lại khá cao. Hai người có vẻ rất thân thiết với nhau, nhưng rồi chẳng hiểu sao
lại không thành. Hình như những mối tình đầu là phải không thành như vậy để mãi
đến già, người ta vẫn còn giữ lại cho mình một chút ngọt ngào chăng? Hoan đi
lấy chồng. Chồng Hoan cũng đẹp trai. Nhưng rồi tôi nghe đồn cuộc hôn nhân của
bạn cơm không lành, canh không ngọt, giờ hai người đã ly thân, chuẩn bị ly dị.
Nghe đồn thế, chứ tôi không bao giờ hỏi Hoan và Hoan cũng chẳng kể cho tôi.
Tình xưa của tôi thì không có giai đoạn mặn
nồng. Tôi quen anh năm 17 tuổi – cái tuổi trẻ ranh ăn chưa no, lo chưa tới –
yêu đương chắc cũng chỉ như nếm thử viên kẹo ngọt, ăn xong rồi thôi, vì ta còn
biết bao nhiêu thứ khác trên đời chờ được nếm. Anh lập gia đình sau tôi vài năm.
Vợ anh là người Đà Lạt nên anh định cư luôn ở cái xứ “buổi chiều quanh năm mùa
đông” này.
Xe trung
chuyển thả chúng tôi ở con dốc cuối chợ Đà Lạt. Hoan để cho tôi tự chọn nhà
nghỉ. Tôi thấy chẳng cần nhà nghỉ phải tiện nghi chi cho tốn tiền, nhưng lại
nghĩ có thể bạn mình không quen “lăn lóc, bụi đời” như mình chăng, nên chọn
giải pháp trung dung: tìm một nơi vừa phải về giá cả, phòng ốc không sang
trọng, nhưng thoáng mát, có cửa sổ view được toàn cảnh Hồ Xuân Hương mờ mờ trong lớp nắng chiều trộn lẫn sương mờ.
Cất đồ đạc xong, Hoan ngồi trên bệ cửa sổ, mơ màng nhìn ra xa, mái tóc dài bay
nhè nhẹ, có lúc che cả mặt mà bạn cũng chẳng buồn vén lại. Tôi lấy máy chụp ảnh
rồi đi ra ngoài, thả bộ loanh quanh trên mấy con đường xung quanh chợ.
Buổi tối, tôi
rủ Hoan đi ăn. Ăn xong Hoan về phòng, tôi đi tiếp. Muộn muộn, tôi quay về thấy Hoan
đang ôm cái Iphone, tôi cũng lấy Ipad ra, mỗi đứa sống với thế giới ảo riêng
của mình.
Thấm mệt vì
chuyến đi xe 7 tiếng đồng hồ, lại thêm đi bộ rã chân, tôi ngủ thiếp đi ngon
lành trong một nỗi sung sướng khó diễn tả thành lời. Lúc bừng mắt tỉnh dậy thấy
trời đã sáng bảnh, Hoan không có trong phòng, nhưng trên bàn xuất hiện một lọ
hoa dã quỳ dường như mới vừa được hái. Màu vàng của hoa luôn làm tôi nao lòng,
nhưng tôi biết loài hoa này mà đem cắm bình thì cực kỳ chóng tàn. Chỗ của nó
không phải ở trong phòng mà là ở ven đường, ở các triền đồi ngút ngàn với sương
và nắng gió ngoài kia cơ!
Tôi thuê
chiếc xe máy đi chơi một mình. Thời gian không nhiều, tôi chỉ có trọn một ngày
hôm nay để tận hưởng sự sung sướng, không phải nghĩ ngợi gì đến kế hoạch, bản
thảo hay chuyện ga với thịt bò lên giá. Chẳng phải nghĩ chuyện làm sao để
thuyết phục ông sếp – người có “gu” thẩm mỹ cực kỳ tồi - đồng ý với mẫu thiết
kế của mình, hay chuyện phải đi đưa đón con thế nào để khỏi kẹt xe. Một ngày
thôi, tôi sẽ thả hồn vào mây phiêu diêu. Thật tuyệt vời!
Trưa, tôi
quay về nhà nghỉ, vẫn không thấy Hoan đâu. Thôi, đã giao hẹn rồi, chúng ta là
những người hoàn toàn tự do mà! Tôi tự cho phép mình ngủ một giấc trưa ngon
lành. Tỉnh dậy, thấy phòng vẫn chỉ có một mình mình với lọ qua dã quỳ. Ngập
ngừng một lúc, tôi thử bấm điện thoại gọi cho Hoan. Có tiếng tổng đài thông báo:
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”. Có một nỗi lo lắng mơ
hồ chạy ngang qua tâm trí, khiến tôi phải cố xua nó đi. Được chừng nửa tiếng thì
nỗi lo lắng quay trở lại. Tôi bắt đầu nghĩ đến những tình huống xấu nhất. Có
khi nào Hoan gặp tai nạn, hay giữa đường bị trúng gió, hay đi lạc vào bản người
Thượng nào đó rồi bị bắt cóc…? Lẩn mẩn nhìn chiếc điện thoại, tôi lại bấm gọi
cho Hoan. Vẫn là giọng đều đều của tổng đài: “Số thuê bao… không liên lạc được…”
Bất giác, tôi
vùng dậy chạy ra mở tủ. Trong tủ chỉ có duy nhất chiếc ba lô và quần áo của tôi.
Đồ đạc của Hoan đã được mang đi đâu hết. Trong tủ có một mảnh giấy, chữ của
Hoan: “Mình chia tay ở đây nhé, hẹn gặp lại ở Sài Gòn! Mà nè, 4 giờ chiều nay,
nếu OM rảnh thì ra phía sau trường Đại học Đà Lạt, có đồi dã quỳ đẹp lắm, và có
một người chờ OM ở đấy”.
Tôi lặng đi,
mân mê mảnh giấy. Nhìn đồng hồ đã 2 giờ rưỡi… Quả thật, Hoan đã dẫn tôi đi từ
hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, làm cho tôi phải lúng túng, và lúc này, cái
đứa được coi là “nhiều nam tính” như tôi còn thêm phần tò mò về lời thông báo
úp mở: có một người nào đó đang chờ…
Một người nào
đó…, tôi đoán, chắc phải là đàn ông. Gặp đàn ông thì ta cũng nên trang điểm một
chút cho tự tin hơn. Tôi cầm bóp đựng đồ trang điểm và vào nhà tắm, định đặt nó
xuống trước bệ gương. Tôi nhìn vào gương và…
… Trong tích
tắc, tôi đánh rơi chiếc bóp xuống đất. Son phấn, kem lót, chì kẻ mắt văng tứ
tung.
Người trong
gương có mái tóc dài tha thướt, hoàn toàn không phải tôi, mà là Hoan.
(Còn tiếp)