.comment-block img { max-width: 300px !important; }

Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

TRỐN VÀO MÙA DÃ QUỲ (PHẦN 1)

Tôi yêu Đà Lạt như yêu một người tình xa. Cứ mỗi độ cuối năm, lúc tiết trời bắt đầu se lạnh, tôi lại nhớ cái màu vàng ngút mắt của dã quỳ, có đôi khi nhớ đến phát cuồng, chỉ muốn vứt bỏ tất cả mấy thứ lăn tăn, nhọc nhằn của công cuộc mưu sinh ở cái thành phố ồn ào này mà trốn lên Đà Lạt vài ngày. Tôi thường hay hình dung mình đi lên Đà Lạt một mình. Một mình vác balô ra bến xe Miền Đông, một mình gà gật trên xe để đến khi choàng tỉnh thì đã thấy tai mình ù ù vì độ cao thay đổi, mở mắt, thấy dã quỳ nhuộm vàng cả mùa chớm đông.

Cứ tưởng tượng thế, nhưng dứt công việc, dứt chồng con để mà đi không phải dễ. Với lại đi một mình kể ra cũng… khó lắm!

Mới đây, trong một lần gặp mặt nhóm bạn gái – gồm toàn dân báo chí – tôi kể cho các bạn nghe ý nghĩ điên rồ của mình. Có một cô bạn tên là Hoan bỗng nhìn tôi chăm chú như thể bạn ấy vừa phát hiện ra ở tôi một điều kỳ quặc nào đó. Bạn cười với tôi rồi đột nhiên đưa ra một đề nghị:

- Nè OM, đi Đà Lạt với Hoan đi!

Quá bất ngờ, trong giây lát tôi không biết mình phải nói gì.

Vì sao bất ngờ ư? Có lẽ tôi phải dừng ở đây một chút để kể về bạn Hoan này.
Hoan cùng tuổi với tôi. Hồi xưa, hai đứa cùng học trường Mỹ thuật, nhưng khác khoá nên chúng tôi chỉ quen biết nhau sơ sơ. Sau khi ra trường, chúng tôi có dịp cùng làm việc với nhau vài tháng trong một toà soạn báo, nhưng cũng như trước đây – lại làm ở hai bộ phận khác nhau – nên cũng chẳng gần gũi mấy. Sau khi bỏ nghề báo, tôi không gặp Hoan nữa. Cho đến một ngày, sau 16 năm mất dấu, rất tình cờ tôi gặp lại Hoan trên Blog Yahoo! và từ đó đến nay chủ yếu là liên lạc với nhau trên mạng, năm thì mười hoạ mới gặp mặt nhờ những lần đi uống cà phê chung cả đám.

Hoan làm hoạ sĩ thiết kế cho một tờ báo có tiếng của thành phố. Công việc của bạn kéo từ thứ hai cho đến hết thứ bảy, trong đó có hai ngày phải trực luôn cả ban đêm. Mỗi lần nhìn Hoan, tôi như trông thấy cả một lượng hooc-môn nữ chảy rần rật trong các mạch máu của bạn, từ ngón chân lên đến đỉnh đầu, toả đi cho đến từng sợi tóc. Bạn tha thướt, yểu điệu, chăm chút từng ly từng tí trong ăn mặc, thích được người khác quan tâm, chăm sóc, thích xem những bộ phim tình cảm trầm buồn. Hoan đi chậm, nói nhỏ nhẹ, dịu dàng, gương mặt luôn phảng phất một nỗi buồn tựa như chẳng thể nào giấu đi đâu được. Đôi khi nỗi buồn trên gương mặt Hoan làm tôi cảm thấy mỏi mệt, nhưng trong thâm tâm, tôi luôn thương bạn. Tính tôi thì khác. Tôi cắt tóc ngắn, đi nhanh, quần áo thiên về gọn nhẹ, thoải mái hơn là thời trang. Tôi không quan trọng hoá chuyện người khác có quan tâm đến mình hay không và luôn chủ động làm tất cả những việc mình có thể làm được. Và tất nhiên, tôi thích những bộ phim tiết tấu nhanh, đi thẳng vào vấn đề. 

Tóm lại, chúng tôi khác hẳn nhau về bản chất, chỉ giống nhau duy nhất một điểm là ít nói.
Vì khác nhau như vậy, thêm vào đó, Hoan lại quá bận rộn, nên tôi hết sức bất ngờ khi Hoan chủ động rủ tôi đi Đà Lạt. Chưa kịp phản ứng gì thì Hoan tiếp:

- Đi chung để có bạn đường thôi. Còn lại, chúng mình thoả thuận là mỗi đứa sẽ có một không gian riêng, việc ai nấy làm, không nhất thiết phải trò chuyện để lấp khoảng trống. Lên Đà Lạt không nhất thiết phải đi chung. Đồng ý không?

Đến đây thì tôi không còn phải suy nghĩ gì nữa. Điều kiện Hoan đưa ra thật tuyệt vời. Hoan giơ ngón tay cái ra trước mặt tôi, tôi cũng giơ ngón tay cái – dấu hiệu hoàn toàn nhất trí.

Thứ sáu, tôi xin nghỉ phép ở cơ quan, ở nhà thì xin phép chồng “cho em đi xả stress ba ngày”, rồi vác balô đi. Cảm giác trên đường đi không khác là bao so với những lần trước và tôi cũng đã có dịp mô tả rồi nên không kể lại thêm lần nữa. Lên đến Đà Lạt, trời đã sang chiều, nắng hanh khô, gió lành lạnh mơn man trên mặt. Hoan nói với tôi mà như thể nói một mình: “Mình có một người xưa ở đây, giờ đã có gia đình, hai đứa con”, rồi lơ đãng quay nhìn ra cửa sổ xe. Tôi bảo: “Mình cũng thế. Một người xưa, một mối tình gắn bó mức độ vừa đủ để mỗi năm nhớ lại đúng một lần.”

Người xưa của Hoan tên là Thản, tôi biết cậu ấy vì hồi xưa, trường của chúng tôi rất ít sinh viên. Ai làm gì, ai yêu ai, ai bỏ ai…, mọi người đều biết hết. Thản có gương mặt sáng, gọi là đẹp trai cũng được, chỉ mỗi tội hơi thấp người, trong khi Hoan lại khá cao. Hai người có vẻ rất thân thiết với nhau, nhưng rồi chẳng hiểu sao lại không thành. Hình như những mối tình đầu là phải không thành như vậy để mãi đến già, người ta vẫn còn giữ lại cho mình một chút ngọt ngào chăng? Hoan đi lấy chồng. Chồng Hoan cũng đẹp trai. Nhưng rồi tôi nghe đồn cuộc hôn nhân của bạn cơm không lành, canh không ngọt, giờ hai người đã ly thân, chuẩn bị ly dị. Nghe đồn thế, chứ tôi không bao giờ hỏi Hoan và Hoan cũng chẳng kể cho tôi.

Tình xưa của tôi thì không có giai đoạn mặn nồng. Tôi quen anh năm 17 tuổi – cái tuổi trẻ ranh ăn chưa no, lo chưa tới – yêu đương chắc cũng chỉ như nếm thử viên kẹo ngọt, ăn xong rồi thôi, vì ta còn biết bao nhiêu thứ khác trên đời chờ được nếm. Anh lập gia đình sau tôi vài năm. Vợ anh là người Đà Lạt nên anh định cư luôn ở cái xứ “buổi chiều quanh năm mùa đông” này.

Xe trung chuyển thả chúng tôi ở con dốc cuối chợ Đà Lạt. Hoan để cho tôi tự chọn nhà nghỉ. Tôi thấy chẳng cần nhà nghỉ phải tiện nghi chi cho tốn tiền, nhưng lại nghĩ có thể bạn mình không quen “lăn lóc, bụi đời” như mình chăng, nên chọn giải pháp trung dung: tìm một nơi vừa phải về giá cả, phòng ốc không sang trọng, nhưng thoáng mát, có cửa sổ view được toàn cảnh Hồ Xuân Hương  mờ mờ trong lớp nắng chiều trộn lẫn sương mờ. Cất đồ đạc xong, Hoan ngồi trên bệ cửa sổ, mơ màng nhìn ra xa, mái tóc dài bay nhè nhẹ, có lúc che cả mặt mà bạn cũng chẳng buồn vén lại. Tôi lấy máy chụp ảnh rồi đi ra ngoài, thả bộ loanh quanh trên mấy con đường xung quanh chợ.

Buổi tối, tôi rủ Hoan đi ăn. Ăn xong Hoan về phòng, tôi đi tiếp. Muộn muộn, tôi quay về thấy Hoan đang ôm cái Iphone, tôi cũng lấy Ipad ra, mỗi đứa sống với thế giới ảo riêng của mình.
Thấm mệt vì chuyến đi xe 7 tiếng đồng hồ, lại thêm đi bộ rã chân, tôi ngủ thiếp đi ngon lành trong một nỗi sung sướng khó diễn tả thành lời. Lúc bừng mắt tỉnh dậy thấy trời đã sáng bảnh, Hoan không có trong phòng, nhưng trên bàn xuất hiện một lọ hoa dã quỳ dường như mới vừa được hái. Màu vàng của hoa luôn làm tôi nao lòng, nhưng tôi biết loài hoa này mà đem cắm bình thì cực kỳ chóng tàn. Chỗ của nó không phải ở trong phòng mà là ở ven đường, ở các triền đồi ngút ngàn với sương và nắng gió ngoài kia cơ!

Tôi thuê chiếc xe máy đi chơi một mình. Thời gian không nhiều, tôi chỉ có trọn một ngày hôm nay để tận hưởng sự sung sướng, không phải nghĩ ngợi gì đến kế hoạch, bản thảo hay chuyện ga với thịt bò lên giá. Chẳng phải nghĩ chuyện làm sao để thuyết phục ông sếp – người có “gu” thẩm mỹ cực kỳ tồi - đồng ý với mẫu thiết kế của mình, hay chuyện phải đi đưa đón con thế nào để khỏi kẹt xe. Một ngày thôi, tôi sẽ thả hồn vào mây phiêu diêu. Thật tuyệt vời!

Trưa, tôi quay về nhà nghỉ, vẫn không thấy Hoan đâu. Thôi, đã giao hẹn rồi, chúng ta là những người hoàn toàn tự do mà! Tôi tự cho phép mình ngủ một giấc trưa ngon lành. Tỉnh dậy, thấy phòng vẫn chỉ có một mình mình với lọ qua dã quỳ. Ngập ngừng một lúc, tôi thử bấm điện thoại gọi cho Hoan. Có tiếng tổng đài thông báo: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”. Có một nỗi lo lắng mơ hồ chạy ngang qua tâm trí, khiến tôi phải cố xua nó đi. Được chừng nửa tiếng thì nỗi lo lắng quay trở lại. Tôi bắt đầu nghĩ đến những tình huống xấu nhất. Có khi nào Hoan gặp tai nạn, hay giữa đường bị trúng gió, hay đi lạc vào bản người Thượng nào đó rồi bị bắt cóc…? Lẩn mẩn nhìn chiếc điện thoại, tôi lại bấm gọi cho Hoan. Vẫn là giọng đều đều của tổng đài: “Số thuê bao… không liên lạc được…”

Bất giác, tôi vùng dậy chạy ra mở tủ. Trong tủ chỉ có duy nhất chiếc ba lô và quần áo của tôi. Đồ đạc của Hoan đã được mang đi đâu hết. Trong tủ có một mảnh giấy, chữ của Hoan: “Mình chia tay ở đây nhé, hẹn gặp lại ở Sài Gòn! Mà nè, 4 giờ chiều nay, nếu OM rảnh thì ra phía sau trường Đại học Đà Lạt, có đồi dã quỳ đẹp lắm, và có một người chờ OM ở đấy”.

Tôi lặng đi, mân mê mảnh giấy. Nhìn đồng hồ đã 2 giờ rưỡi… Quả thật, Hoan đã dẫn tôi đi từ hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, làm cho tôi phải lúng túng, và lúc này, cái đứa được coi là “nhiều nam tính” như tôi còn thêm phần tò mò về lời thông báo úp mở: có một người nào đó đang chờ

Một người nào đó…, tôi đoán, chắc phải là đàn ông. Gặp đàn ông thì ta cũng nên trang điểm một chút cho tự tin hơn. Tôi cầm bóp đựng đồ trang điểm và vào nhà tắm, định đặt nó xuống trước bệ gương. Tôi nhìn vào gương và…

… Trong tích tắc, tôi đánh rơi chiếc bóp xuống đất. Son phấn, kem lót, chì kẻ mắt văng tứ tung.
Người trong gương có mái tóc dài tha thướt, hoàn toàn không phải tôi, mà là Hoan.

(Còn tiếp)

Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

TRẮC NGHIỆM CUỐI TUẦN (*)

Mình không rảnh để đọc mấy cái trắc nghiệm tâm lý đầy rẫy trên các tạp chí. Tuy nhiên, thỉnh thoảng lúc ngồi đợi trong tiệm cắt tóc, mình cũng đọc, rồi cũng loay hoay lấy bút ra đánh dấu, cộng cộng, tính tính, để rồi sau khi có kết quả thì… tóc đã cắt xong và  lập tức quên ngay tất cả.
Nhưng cái trắc nghiệm dưới đây thì mình không quên, dù đã đọc 7-8 năm nay rồi. Khoan hãy nói đây là trắc nghiệm về vấn đề gì nhé (nói trước mất hay). Bây giờ, mời bạn lấy giấy bút ra…
Thử một tí, mất mát gì đâu!

Khoanh tròn câu có vẻ đúng nhất đối với bạn trong hầu hết mọi lúc

1. Khi phải đọc bản đồ chỉ dẫn đường, bạn:
a. thấy khó khăn, thường phải nhờ giúp đỡ
b. xoay tròn để tìm hướng bạn đang đi
c. không thấy khó khăn gì.

2. Bạn đang nấu một món ăn phức tạp mà có tiếng radio hoặc những cú điện thoại. Bạn có:
a. để radio phát, vẫn tiếp tục nấu ăn trong khi tám qua điện thoại.
b. tắt radio, tám và tiếp tục nấu ăn
c. nói rằng bạn sẽ gọi lại sau khi nấu ăn xong.

3. Bạn bè muốn đến thăm và bảo bạn chỉ đường đến nhà mới. Bạn:
a. vẽ một bản đồ với những chỉ dẫn rõ ràng
b. hỏi họ biết những điểm mốc nào rồi giảng giải cho họ cách đến đó.
c. giải thích bằng lời nói theo kiểu: “Qua cầu Kênh Tẻ rồi dừng lại, quẹo phải, gặp ngã ba, quẹo phải tiếp, đi qua cầu…”

4. Khi trình bày một ý kiến hay một khái niệm. Bạn thường:
a. dùng một cây bút chì, tờ giấy kết hợp cử chỉ, điệu bộ
b. giải thích bằng lời, kết hợp cử chỉ, điệu bộ
c. giải thích bằng lời nói, rõ ràng, ngắn gọn.

5. Về nhà sau khi xem một bộ phim hay, bạn thích:
a. hình dung những cảnh trong phim
b. nói chuyện với người khác về cảnh và nội dung phim
c. trích dẫn phần lớn những điều đã nói trong phim


6. Trong rạp chiếu phim, bạn thích ngồi:
a. bên phải
b. bên trái
c. bất cứ đâu

7. Một người có món đồ cơ khí bị trục trặc. Bạn sẽ:
a. thông cảm, chia sẻ.
b. giới thiệu người có thể sửa chữa
c. Thử cố gắng sửa giùm.

8. Bạn đang ở chỗ lạ và một người hỏi bạn phương bắc ở đâu. Bạn sẽ:
a. không biết
b. đoán xem nó ở đâu sau một thoáng suy nghĩ
c. chỉ ra phương bắc một cách dễ dàng


9. Phải lui xe vào một chỗ đâu xe quá chật hẹp, bạn sẽ:
a. Thà đi tìm chỗ khác
b. cố lùi xe vào một cách khó khăn
c. chẳng khó gì


10. Đang xem TV thì điện thoại reo. Bạn sẽ:
a. trả lời điện thoại, TV vẫn mở
b. vặn nhỏ TV rồi mới trả lời Điện thoại
c. tắt TV, bảo mọi người yên lặng rồi mới trả lời ĐT.

11. Bạn vừa nghe một bài hát mới rất hay. Thông thường bạn sẽ:
a. sau đó có thể hát lại gần giống điệu nhạc một vài đoạn, không quá khó khăn
b. có thể, nhưng phải là bài đơn giản
c. thấy khó mà nhớ điệu nhạc, nhưng có thể lặp lại vài câu

12. Bạn giỏi dự đoán kết quả nhờ:
a. trực giác
b. kết hợp giữa thông tin có sẵn và linh cảm
c. sử dụng những sự kiện, số liệu và dữ kiện

13. Trong lúc rảnh rỗi, nếu bị lạc mất chìa khoá, bạn sẽ:
a. làm việc gì khác cho đến khi chìa khoá xuất hiện
b. làm việc gì khác nhưng vẫn cố nhớ xem chìa khoá để đâu
c. hồi tưởng lại các bước cho đến khi bạn nhớ ra bạn để nó ở đâu.

14. Bạn đang ở trong phòng khách sạn và nghe tiếng còi từ xa. Bạn:
a. không thể xác định nó phát ra từ đâu
b. có thể, nếu tập trung
có thể chỉ thẳng nơi nó phát ra.

15. Bạn đến một cuộc họp và được giới thiệu với 7 – 8 người mới quen. Hôm sau bạn:
a. có thể dễ dàng hình dung khuôn mặt họ
b. nhớ được một vài gương mặt
c. thường chỉ nhớ tên của họ.

16. Bạn muốn về quê vào ngày nghỉ lễ, nhưng chồng/vợ của bạn lại muốn đi biển. Để thuyết phục, bạn sẽ:
a. nói với họ cảm nghĩ của bạn: yêu miền thôn quê, lũ trẻ có thể có nhiều trò chơi ở đó…
b. nói với họ là bạn sẽ rất vui nếu lần này về quê, lần tới sẽ đi biển
c. thuyết phục bằng thực tế: về quê gần hơn, rẻ hơn và có nhiều chỗ để thư giãn hơn.

17. Khi lập kế hoạch hoạt động, bạn sẽ:
a. viết ra một danh sách
b. suy nghĩ về những việc cần làm
c. hình dung trong đầu những người sẽ gặp, những việc cần làm, nơi cần đến

18. Một người bạn có việc riêng, cần tâm sự với bạn, bạn sẽ:
a. tỏ ra thông cảm và chia sẻ
b. nói rằng vấn đề ấy không xấu như họ nghĩ
c. đưa ra những hướng để giải quyết vấn đề


19. Hai đồng nghiệp của bạn đang yêu đương lén lút, dù cả 2 đều đã có gia đình riêng. Bạn sẽ:
a. phát hiện ra ngay
b. phát hiện ra sau một thời gian
c. có thể là bạn chẳng nhận ra gì hết

20. Theo quan điểm của bạn, sống ở đời là phải:
a. có bạn bè, sống hoà thuận với mọi người xung quanh
b. thân thiện với người khác trong khi vẫn duy trì độc lập cá nhân
c. đạt được những mục tiêu quan trọng, giành được sự kính trọng, giành được uy tín và sự thăng tiến

21. Cho chọn lựa, bạn sẽ thích làm việc:
a. trong một nhóm mà mọi người tương hợp với nhau
b. cùng với người khác, nhưng duy trì không gian riêng
c. một mình

22. Các sách bạn thích đọc là:
a. tiểu thuyết và truyện giả tưởng
b. tạp chí và báo
c. chuyện thật việc thật, tự truyện

23. Khi mua sắm, bạn có khuynh hướng:
a. mua sắm bốc đồng, nhất là những món đặc biệt
b. có một kế hoạch tổng quát|đọc nhãn hiệu rồi so giá cả

24. Bạn thích sinh hoạt (ngủ, thức, ăn, uống…)
a. theo hứng
b. theo thời biểu căn bản, nhưng cũng linh hoạt
c. vào một thời điểm nhất định

25. Bạn bắt đầu công việc mới và gặp nhiều bạn mới. Một trong những người bạn mới gọi điện khi bạn ở nhà. Bạn sẽ:
a. dễ dàng nhận ra giọng nói của họ
b.mất một lúc mới nhận ra
c. khó mà nhận ra giọng nói của ai

26. Điều gì làm bạn khó chịu nhất khi tranh cãi với ai đó
a. sự im lặng hay không chịu trả lời
b. khi họ không hiểu quan điểm của bạn
c. những câu hỏi hoặc chỉ trích có tính thách thức hay dò xét của họ.

27. Lúc đi học, bạn cảm thấy như thế nào về việc viết chính tả hay viết luận văn:
a. cả hai đều dễ dàng
b. làm được cái này mà không làm được cái kia
c. cả hai đều không giỏi

28. Khi khiêu vũ, bạn:
a. có thể cảm nhận được âm nhạc khi bạn đã học thuộc các bước nhảy
b. có thể nhảy được vài điệu, nhưng trật nhịp với người khác
c. khó giữ nhịp

29. Bạn nhận dạng và bắt chước tiếng động vật giỏi đến mức nào?
a. không tốt lắm
b. cũng khá
c. rất tốt

30. Cuối một ngày, bạn thường thích:
a. nói chuyện với bạn bè hay gia đình về những chuyện trong ngày của bạn
b. nghe người khác nói về những chuyện trong ngày của họ.
c. đọc báo, xem TV, nói chuyện ít thôi.

Cách cho điểm trắc nghiệm:
Trước hết, cộng số câu trả lời a, b, c rồi dùng bảng sau:

Đối với phái nam:
Số câu a x 10 điểm =
Số câu b x 5 điểm =
Số câu c x -5 điểm =
Tổng số điểm =

Đối với phái nữ
Số câu a x 15 điểm =
Số câu b x 5 điểm =
Số câu c x -5 điểm =

Tổng số điểm =

Đối với câu hỏi nào mà đáp án không phản ánh chính xác cuộc sống của bạn, hãy tự cho 5 điểm.

Phân tích kết quả
Hầu hết đàn ông đạt từ 0 đến 180 điểm
Hầu hết đàn bà đạt từ 150 đến 300 điểm

Càng gần 0 thì mức testosterone của người ấy càng cao. Những người này thể hiện kỹ năng logic phân tích và ngôn ngữ mạnh mẽ, có tính kỷ luật và óc tổ chức tốt, ít bị cảm xúc chi phối, ảnh hưởng. Đó là bộ não nam tính.

Số điểm càng lớn thì người đó càng có khuynh hướng thể hiện sức sáng tạo nghệ thuật và tài năng âm nhạc. Họ sẽ quyết định phần lớn mọi việc dựa vào trực giác và linh cảm. Đó là bộ não nữ tính.

Các thang điểm trong khoảng 150 – 180 cho thấy sự tương thích và tư duy ở cả 2 giới.

Tóm lại, đây là trắc nghiệm kiểm tra xem não bộ của bạn nghiêng về nam tính hay nữ tính. Bạn đã có số điểm của mình chưa? J)

Lúc nào rảnh, mình sẽ post tiếp chủ đề sau đây:




















----------------------
Bài viết này tham khảo sách “Tại sao đàn ông nói dối, đàn bà nói nhiều?”, NXB Trẻ, 1995.

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

Ghen



Em kể cho anh nghe chuyện này:

Chiều nào em cũng phải đi đón con. Muốn có một chỗ đứng chờ vừa đủ để dựng xe máy, em phải chạy đến cổng trường trước giờ reng chuông chừng 5 phút. Vậy là suốt tuần vừa rồi, em đến đúng chỗ đó, vào giờ đó. Bên cạnh em là một nhóm các bà mẹ - cũng chờ đón con như em – đứng tám với nhau. Em để ý có một chị chắc cũng cỡ tuổi em, luôn đỏ mặt tía tai kể về một chuyện gì đấy có vẻ gay cấn lắm, các chị đứng xung quanh há hốc mồm nghe, thỉnh thoảng lại chêm vào, vẻ đồng tình một cách phẫn nộ. Đầu tiên, em chẳng để ý, nhưng sau đấy, thấy chị kia tỏ thái độ giận dữ, quyết liệt quá, nên em dỏng tai nghe. Cứ dỏng tai nghe chừng 2 phút thì chuông reo, nên chẳng bao giờ em nghe hết câu chuyện. Những hôm sau, em lại dỏng tai nghe tiếp, cũng là những mẩu vụn vặt, chẳng hiểu gì cả. Nhưng sau một tuần, mỗi ngày lắng nghe 2 phút, em bắt đầu chắp vá các mảnh vụn lại, và nó thành ra câu chuyện thế này:

Chị ấy có người chồng bị ung thư giai đoạn cuối, đang nằm ở bệnh viện với những hy vọng mong manh cuối cùng. Chị không ở đấy chăm chồng cả ngày, chỉ đến tối, cơm nước xong mới vào trực đêm. Một lần kia, chị vào thì không thấy anh đâu. Hỏi ra mới biết anh vào toilet đi vệ sinh. Lúc anh đi ra, có một phụ nữ dìu anh cùng ra theo. Chị phát hiện ra người phụ nữ này là bồ cũ của anh. Thế là chị nổi cơn tam bành. Nổi cơn như thế nào thì em không biết, nhưng chắc ghê lắm, nên giờ này chị vẫn còn kể cho mọi người với thái độ vô cùng phẫn nộ.

Anh thấy không, trời sinh ra phụ nữ luôn luôn ghen và cả cho đến khi người đàn ông của họ không còn chút gì để họ có thể ghen được nữa thì phụ nữ vẫn cứ… ghen!

Có lần anh nửa đùa nửa thật nói rằng “anh tưởng tượng nếu em ghen, chắc em nghĩ ra được những chuyện khác người lắm! Cơn ghen ấy sẽ không giống các kiểu ghen mất lý trí mà người ta vẫn làm, nhưng chắc là đáng sợ không kém!”

Cũng có lần anh hỏi: “Nếu em phát hiện ra anh có bồ thì em sẽ làm gì?”

Làm gì á?

Em sẽ đến trước cổng nhà cô ta, đập cửa la toáng lên, cho hàng xóm nhà cô ta phải bu lại xung quanh để biết được con người xấu xa ấy. Nếu cần, em sẽ thuê mấy tên thanh niên mà tên nào tên nấy đều có mấy hình xăm chằng chịt ở cánh tay, chặn đầu cô ta, xé áo rồi cho cô ta mấy cái bạt tai nhớ đời.

Làm gì á?

Em sẽ tìm đến công ty cô ta, gặp phòng Tổ chức, gặp Giám đốc và kể hết cho họ nghe những chuyện kinh tởm đó. Phải làm cho cô ta thân bại danh liệt, không còn chỗ làm việc, không còn mặt mũi nào mà nhìn mặt bạn bè, đồng nghiệp nữa.

Tất cả những chuyện dằn mặt ấy, em sẽ thuê người quay phim, chụp ảnh, rồi em post lên Youtube, em đưa lên Facebook, em rủ mấy trăm bạn bè của em ở trên ấy bấm like. Em biết, họ quý em lắm, nên họ sẽ ném đá cô ta không thương xót. Lúc ấy, cô ta chỉ còn nước đóng cửa Phây, gỡ dây mạng, tắt di động trốn biệt trong phòng ngủ, ôm gối bịt tai mà khóc lóc thôi.

Anh có hỏi nữa không?

Tiếp theo cô ta, em sẽ xử anh, xử người chồng hư hỏng, bội bạc mà em đã từng hết mực thương yêu, chiều chuộng. Xử thế nào á? Việc đầu tiên, em sẽ cho anh xem tấm ảnh cô bồ của anh bị xé áo giữa đường. Kế đến, em sẽ mang hết quần áo đẹp mà em đã mua cho anh ra, cắt vụn. Em sẽ lấy bàn chải đánh răng của anh để cọ bồn cầu. Cuối cùng, em sẽ gọi bác sĩ thú y đến nhà, lôi con chó nhà mình ra, và… thiến trước mặt anh.

Thế đủ chưa hả anh?

*************************

He he! Em đùa đấy!

Nếu biết anh có bồ…

Đợi đã, em chưa bao giờ nghĩ về chuyện này, nên cho em giây lát để suy nghĩ nhé! Em sẽ thế nào nhỉ?

Em sẽ đau khổ lắm – Chắc rồi – Ai mà không đau khổ cơ chứ! Em sẽ xin nghỉ phép, đóng cửa phòng, vật vã một mình. Tối, khi anh đi làm về, em dọn cơm, ăn cùng với anh nhưng không trò chuyện như mọi khi. Anh hỏi “em làm sao thế?” em bảo rằng hôm nay em mệt, tối em muốn ngủ riêng vì sợ anh ngáy to làm em mất ngủ. Rồi đêm đó, em nằm vắt tay lên trán suy nghĩ.

Sáng hôm sau, em nộp đơn xin nghỉ cho hết 12 ngày phép, cộng với 2 ngày nghỉ cuối mỗi tuần, chắc cũng được kha khá. Em đi gội đầu, đi shopping cả ngày. Tối về, em làm bộ như không hề biết chuyện xảy ra. Em ngỏ ý muốn mời cô bạn anh đến nhà chơi. Tất nhiên là anh sẽ kiếm cớ thoái thác rồi! Cũng chả sao! Sáng hôm sau nữa, em bí mật theo dõi anh, rồi lựa lúc buổi trưa, khi anh và cô ấy rủ nhau vào quán, em sẽ làm như tình cờ gặp rồi ngồi cùng bàn cho vui. Em kể cho cô ấy nghe tất cả những điều tốt đẹp của anh cho cố ấy… thèm. Em làm thân với cô ấy, xin địa chỉ email và nick trên Facebook, để rồi đến một ngày có thể kể được, em sẽ khuyến mãi kể thêm mấy chuyện xấu nho nhỏ thôi, kiểu như anh thường đi nhậu, nhậu vào là quên hết vợ con, đến 1 giờ sáng mới về ; anh luôn bừa bãi, bầy hầy ; anh không bao giờ nhớ những ngày quan trọng đối với vợ như ngày 8/3, ngày Valentine, ngày cưới, ngày sinh nhật vợ ; anh không bao giờ mua quà cho vợ và luôn “quên” không đưa tiền hàng tháng ; anh không bao giờ làm việc nhà và đưa đón con ; anh đang tập ăn chay và chuẩn bị vài năm nữa sẽ tu tại gia, nhưng chẳng hiểu sao vẫn thích của lạ lắm! Kể sơ sơ thế thôi, còn phải giữ uy tín cho chồng nữa chứ, anh nhỉ!

Bao giờ cô ấy thực sự tin là em chẳng biết chuyện gì thì em sẽ nói với cô ấy rằng:

- Em có tuổi trẻ, có nhan sắc, chị thì không được như em. Tuy nhiên, chị lại có kinh nghiệm và có gần 20 năm chia ngọt sẻ bùi với anh ấy. Chúng mình cùng là phụ nữ, chẳng nên đấu đá tay đôi với nhau làm gì, tốt nhất là để anh ấy tự quyết. Nếu anh ấy chọn em thì chị sẵng sàng thôi!

He he! Em nói tiếp nhé! Ngày sau đó, em bảo với anh là em phải đi công tác dài ngày. Em chuẩn bị đồ đạc, mang theo máy ảnh xịn và bay ra Bắc chơi. Em rong ruổi lên Tây Bắc săn ảnh nhé! Ôi, một chuyến đi như thế này là điều em vẫn luôn mơ ước, tưởng là sẽ chẳng bao giờ có dịp thực hiện được, thì nay, nó đã đến!

Anh ở nhà, sẽ dậy từ 5 giờ sáng, lo chuẩn bị đồ ăn bữa sáng và bữa trưa cho ba. Ba hơn 80 tuổi rồi, không thể tự vào bếp được, nên anh chịu khó tí nhé! Rồi anh tưới cây, trộn cơm cho chó, hò hét thằng con chúng mình dậy chuẩn bị đi học. Đúng 6h10, hai cha con phải ra khỏi nhà. Anh thả con ở trường rồi chạy đến công ty cách trường 12 cây số. Đấy, anh có nguyên một buổi trưa, muốn rủ cô ấy đi đâu thì đi, nhưng nhớ tranh thủ đầu giờ chiều ra ngân hàng đóng các loại tiền điện, tiền nước, tiền internet, cáp… nhé! Chiều, đúng 5h anh phải có mặt ở trường để đón con. Về nhà, anh nấu cơm cho anh và con, làm đồ chay cho ba, trong lúc đợi cơm chín, anh lau nhà. Ăn xong lại rửa chén, cho chó ăn, tưới cây. Rồi anh ngồi cạnh con xem nó học hành thế nào. Nếu còn sức thì ủi quần áo, mệt quá thì thôi, mặc quần áo nhàu một tí có sao đâu! 10h tối, anh đi tắm, nhớ phải khoá vòi nước trước khi ra khỏi nhà tắm đấy! Em đang nghĩ xem anh sẽ giặt quần áo cho cả nhà vào lúc nào? Chắc là để đến cuối tuần, anh nhé!

Rồi lại sáng hôm sau, rồi lại trưa, rồi lại tối…, anh sẽ nhàu nhĩ, sẽ chẳng còn hơi sức đâu mà mỗi buổi trưa rủ cô ấy đi “để được ngồi bên nhau để được ghen, để được hờn, để được thương để được giận, để thành bồ thành bịch…” (Ôi, em xin lỗi nhạc sĩ Hoàng Hiệp tí!). Cô ấy nhìn thấy anh chắc sẽ thương xót lắm, nhưng mà anh không chiều chuộng được nữa thì chẳng biết cô ấy có còn muốn yêu anh không nhỉ?

Anh hỏi thì em trả lời rồi đấy! Anh biết tính em đó. Em rất hiền, chẳng bao giờ làm hại ai điều gì. Nếu biết anh có bồ, chắc em sẽ chỉ làm được đến thế là cùng! Nếu còn thương em thì anh quay về, chẳng thương nữa thì anh đi theo cô ấy. Em thích sống với một tình yêu chứ chả thích sống với một người dưng nặng 65 kí hơi, tối ngáy ầm ầm đâu. Hi hi!­

Nhân anh hỏi thì em nghĩ ra toàn bộ chuyện ghen này. Cũng chỉ là nghĩ trong đầu như thế, chứ nếu chuyện đó xảy ra thật thì không biết em sẽ giải quyết ra sao?

Thôi, đến đâu hay đến đó, anh nhỉ! Lúc này, em đang nghĩ nhà mình chỉ có mỗi con chó Ni, mà nó là “gái”. Nếu anh có bồ, em gọi bác sĩ đến thì thiến cho… ai bây giờ?

Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

Bà mặc áo tím hoa cà


Ngày 9/6/1990 Ông ngoại mình (74 tuổi) có bài thơ gửi cho các con và các cháu đọc. Bài này không được chọn in trong tập thơ của Ông. Hôm nay lang thang trên Facebook, bắt gặp bài thơ này, do một chú con rể ông, còn lưu giữ , vừa post lên. Vừa đọc, vừa cười, vừa lau nước mắt.

Mọi thứ trên Facebook ngày mai sẽ trôi tuột đi mất, mình cóp lại, đem về đây để dành, lâu lâu mở ra ngắm một tình yêu chẳng bao giờ có tuổi.


Bà mặc áo tím hoa cà



Trầm ngâm ngắm lọ nước mơ
Ông ngồi làm một bài thơ ... nịnh Bà.

Bà mặc áo tím hoa cà
Có hai chùm cúc buông tà hai bên
Nhẹ nâng bộ tí cao thêm
Làm bà thêm đẹp, thêm duyên đậm đà.

Bà mặc áo tím hoa cà
Nhẹ nhàng thanh thản đi ra đi vào
Bà mình mới đẹp làm sao
Ông mình ngơ ngẩn lao đao vì Bà

Bà mặc áo tím hoa cà
Ung dung ngồi ở giữa nhà nghỉ ngơi
Suy tư, nhàn nhã, thảnh thơi
Mơ màng dõi hướng chân trời xa xa.

Bà mặc áo tím hoa cà
Nghiêng mình tựa bóng bình hoa cúc vàng
Bâng khuâng, trầm mặc dịu dàng
Bức tranh tuyệt tác "Cô nàng bên hoa".

Bà mặc áo tím hoa cà
Đi bài thể dục: người già dưỡng sinh
Nhịp nhàng khi chậm, khi nhanh
Tiến, lui khoan nhặt ai xinh hơn Bà.

Bà mặc áo tím hoa cà
Dễ dàng, cởi mở thực thà hơn ai
Trải bao cay đắng mọi mùi
Mà sao Bà vẫn tươi cười như hoa.

Bà mặc áo tím hoa cà
Săn sóc con cháu, việc nhà chăm lo
Từ việc nhỏ đến việc to
Cơm dẻo, canh ngọt, ấm no cậy Bà.

Bà mặc áo tím hoa cà
Mang làn đi chợ mua cà về bung
Giận Ông, Bà vẫn chiều Ông
Nuôi Ông, Bà biết là Ông thích cà.

Bà mặc áo tím hoa cà
Ông mang kính lão cùng Bà dạo chơi
Rõ ràng đẹp lứa xứng đôi
Răng long, đầu bạc Ông vui bên Bà.
Bà mặc áo tím hoa cà
Mời Ông đi nếm phở gà điểm tâm
Bà cười: "Ông dở, Ông hâm"
Tại sao Ông cứ đăm đăm ngắm Bà?

Bà mặc áo tím hoa cà
Ông Giời khéo kết duyên Bà với Ông
Đôi ta tình nghĩa mặn nồng
Trăm năm ấm lạnh có Ông có Bà

Bà mặc áo tím hoa cà
Khen thơ Ông viết nịnh Bà có duyên
Thưởng cho Ông đúng một nghìn
Lên câu lạc bộ làm tiền uống bia

Bà mặc áo tím hoa cà
Ông sơ mi trắng, giặt là mới toanh
Bà đi dép đẹp màu xanh
Ông mang kính trắng long lanh gọng vàng
Bà che dù đỏ Thái Lan
Ông túi du lịch nhẹ nhàng trên vai
Ung dung, lịch sự, khoan thai
Người ta cứ tưởng là hai Việt Kiều
Về thăm tổ quốc thân yêu
Chắc rằng trong túi có nhiều Đôla.

Bà mặc áo tím hoa cà
Ông mang soóc lửng, bị Bà chê Ông:
"Người đâu trông thực khó trông
Sao Ông chẳng biết rằng Ông đã già!"

Bà mặc áo tím hoa cà
Ông khen Bà đẹp thì Bà mắng Ông:
"Nịnh vợ mà cũng chẳng xong
Duyên Ông đã hết, tuổi Ông đã già!"

Bà mặc áo tím hoa cà
Ông ghé tai Bà, kể chuyện ngày xưa
Bà rằng: "sao chẳng biết dơ
Già rồi mà vẫn ẫm ờ ba hoa"

Bà mặc áo tím hoa cà
Ưa món bánh đúc, thích quà Hồng Xiêm
Mỗi người một khẩu vị riêng
Ông mê xôi lạc cho nên khác Bà!

Bà mặc áo tím hoa cà
Ông thích đi bộ, còn Bà xích lô
Ông mê dạo cảnh bờ hồ
Bà say lễ Phật ở chùa Quang Hoa

Bà mặc áo tím hoa cà
Hai mái đầu bạc hay cà khịa nhau
Bà ơi, tình nặng nghĩa sâu
Tình xưa khăng khít, nghĩa sau đậm đà

Bà mặc áo tím hoa cà
Ông thương Bà lắm, càng già càng thương
Con tằm vương mối tơ vương
Gừng cay, muối mặn, đoạn trường cùng qua.

Bà mặc áo tím hoa cà
Có hai chùm cúc buông tà hai bên
Bà mình vừa đẹp vừa duyên
Ông thương Bà lắm, Ông khen thực lòng.

Bà ơi đừng vội mắng Ông
Ông buồn! Ông biết rằng Ông đã già
Mặn nồng tình nghĩa đôi ta
Áo tím hoa cà, thương hỡi là thương!

---- -Bà mặc áo tím hoa cà......

Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013

Note cho buổi sáng mưa



L ạ c


Tinh mơ lạc trận mưa rào
Có con chim sẻ lạc vào mái hiên
Anh liêu xiêu lạc vào em
Để câu thơ lạc giữa lem nhem buồn.


Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

Chuyện ma của ông ngoại (3)

Chuyện thứ ba: TRÊN ĐỒI


Thời Pháp, ở Hà Nội có trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương do người Pháp sáng lập và quản lý. Ông Ngoại tôi tên B, ông là sinh viên của trường. Đã là sinh viên Mỹ thuật thì - thời nào cũng vậy - việc đi thực tế mỗi năm hai lần, ở một miền quê nào đó là việc đương nhiên. Lần ấy, chàng sinh viên B cùng một người bạn đi thực tế ở một làng vùng trung du, cách Hà Nội ngót trăm cây số.

Anh B và bạn ở nhà một người quen. Sau một tuần lễ làm quen, vẽ ký hoạ chân dung một vài người trong làng, hai anh đi lang thang tìm chỗ vẽ phong cảnh và nhìn thấy một quả đồi ở xa xa, không thuộc địa phận của làng. Hai anh quyết định rủ nhau sáng sớm mai sẽ lên đồi ký hoạ phong cảnh.

Khi những tia nắng ban mai vừa lên, họ quầy quả mang bảng vẽ, giấy, bút, màu lỉnh kỉnh lên đồi. Thằng bé 6 tuổi tên Tèo, con của ông bà chủ thấy hai vị khách chuẩn bị đi chơi cũng lon ton chạy theo. Ở chân đồi, họ gặp một lão già trông bẩn thỉu, rách rưới, tay vẫn còn cầm một chai rượu, ngật ngưỡng đi về phía họ.

- Các anh đi đâu đấy? Lão cất giọng lè nhè hỏi.
- Chúng cháu đi lên đồi. Anh B trả lời qua quýt.
- Này, tôi bảo - lão già đằng hắng khạc đờm trong cổ họng - Lên đó thì lên một người thôi, chớ lên mấy người, lại còn thêm thằng bé này nữa, không hay đâu. Lên càng đông thì lại càng chết nhé!

Nói rồi lão bỏ đi, cười khùng khục, tiếng cười nghe rờn rợn, nửa người nửa chẳng giống người.

Mới sáng ra đã gặp chuyện khó chịu, nhưng hai anh sinh viên cố gạt bỏ hình ảnh lão già say rượu ra khỏi tâm trí để chuẩn bị cho một ngày làm việc phấn chấn. Trên đồi, gió hiu hiu mát. Từ đỉnh đồi, có thể phóng tầm mắt nhìn bao quát một khung cảnh rộng lớn. Có thể thấy xa xa, cổng làng yên ả với lũy tre ánh lên màu xanh pha màu vàng óng của nắng sớm. Hai người bạn đi loanh quanh, mỗi người chọn cho mình một góc cách xa nhau để đặt bảng vẽ. Họ mải chăm chú thu vào tầm mắt bố cục và màu sắc của bức tranh nắng sớm, không ai nói với ai câu nào. Thằng Tèo chạy quanh một lát, nắng lên, cu cậu có vẻ chán nên bảo: “Thôi, các chú ở đây, cháu về nhà đây”. Anh B nhìn theo bóng nó khuất ở lưng chừng đồi, mỉm cười, nhớ lại hồi bằng tuổi nó, mình đã bắt đầu mê vẽ.

Rồi anh B cắm cúi ký hoạ. Bỗng anh nghe ở phía đằng kia, bạn mình nói mấy câu gì đó bằng tiếng Pháp.

- Anh nói gì, tôi không nghe rõ? Anh B hỏi bạn cũng bằng tiếng Pháp.

Bạn anh quay lại, ngơ ngác hỏi bằng tiếng Việt:

- Ơ, tôi có nói gì đâu!

Anh B tự nhủ chắc mình nghe nhầm. Nhưng chỉ được một chốc, anh lại nghe có giọng nói bằng tiếng Pháp.

Và…

Anh bỗng rùng mình sởn gai ốc. Giữa ngọn đồi hoang vắng không một bóng người, anh không chỉ nghe một giọng nói mà còn nghe rõ có hai giọng khác nhau đang đối thoại, hay nói đúng hơn là họ đang cãi nhau bằng tiếng Pháp. Anh buông bảng vẽ, chạy nhanh đến chỗ bạn mình. Bạn anh, trái lại, vẫn bình thản vẽ như không hề nghe âm thanh gì.

- Anh không nghe gì thật sao? Anh B hỏi nhỏ trong hơi thở dồn dập.
- Không! Có chuyện gì vậy?

Im lặng một chốc. Giọng nói lại vang lên từ đâu đó ở gần hai người. Theo hướng âm thanh, anh B nhìn sang phía chênh chếch và phút chốc nhận ra có mấy ngôi mộ ở ngay sau lưng bạn mình. Không nói thêm câu nào nữa, anh chạy về chỗ, vơ vội đồ nghề rồi giục bạn:

- Về thôi! Về nhanh! Nhanh!

Sự hốt hoảng của anh B lây cả sang anh bạn. Họ vội vã đứng lên. Vừa cất chân định bước đi, anh B lại nghe tiếng người, lần này nói bằng tiếng Việt:

- Này, hai anh kia, chạy đâu! Đã lên đây, lại còn dám ngồi quay lưng vào ta thì ta không để cho các anh yên đâu!

Anh B lắp bắp:
- Không, chúng tôi không cố ý, xin lỗi, chúng tôi đi đây!

Anh bỏ chạy. Bạn anh thở hổn hển chạy theo, vẫn chưa hết ngơ ngác. Chạy xuống đến chân đồi, họ lại bắt gặp lão say rượu. Lão lại cười khùng khục rờn rợn như lúc sáng:
- Thấy rồi phải không? Sắp có chuyện rồi!

Chẳng cần đợi lâu. Chỉ đến trưa đã có chuyện không hay xảy ra. Người bạn anh B bỗng nhiên choáng váng, nôn mửa rồi lên cơn sốt. Chủ nhà phải luộc trứng, lấy tóc rối đánh gió và cho anh uống nước gừng, bệnh tình mới đỡ hơn một chút. Mải lo cho bạn anh B, mọi người không để ý trưa hôm đó, thằng Tèo con ông chủ nhà đi đâu, không thấy về ăn cơm. Đến chừng phát hiện ra thì trời đã xế chiều. Mọi người hoảng hốt túa ra đi tìm khắp ngả. Thằng Tèo mới 6 tuổi, có đi đâu thì cũng không thể đi xa khỏi luỹ tre làng. Vậy mà tìm khắp làng trên xóm dưới cũng chẳng thấy nó đâu. Mẹ thằng Tèo bắt đầu hoảng loạn, gào tên con, khiến anh B lòng dạ rối bời. Anh biết dù gì thì mình cũng có một phần lỗi trong đó, khi đã không cản khi nó đi theo mình lên đồi.

Anh chạy ra khỏi cổng làng thì bất chợt ngừng lại vì nhác thấy lão già ban sáng đang đang ngật ngưỡng đi về phía mình. Anh định quay đi hướng khác để tránh mặt lão, nhưng không kịp nữa rồi. Lão gọi:
- Này, anh kia! Có chuyện gì, kể đi!

Anh B đành thuật lại vắn tắt cho lão nghe những sự kiện xảy ra từ sáng đến giờ. Nghe xong, lão cất giọng khàn khan, nhừa nhựa bảo:
- Cái làng này không ai tin ta. Hồi sáng, anh đã chứng kiến chuyện trên đồi. Anh là người ở nơi khác đến, anh có tin ta hay không thì tuỳ! Ta bảo, nếu muốn tìm được thằng Tèo còn nguyên vẹn thì anh phải quay lên đồi ngay bây giờ, kẻo muộn.

- Lên đó xong cháu phải làm gì nữa? – Anh B hoang mang hỏi, trong người không khỏi cái cảm giác rợn sống lưng khi nghĩ lại chuyện hồi sáng.

- Chỉ có anh là nghe được những tiếng nói ấy. Vậy thì phải đến đúng chỗ cũ rồi tiếp tục nghe xem họ nói gì. Đi một mình, không được có thêm ai nữa, kẻo rồi người ta lại bị vật như cậu bạn đấy. Sợ rồi hả? Vậy thì vào nhà ta uống hớp rượu cho tỉnh.

Bán tín bán nghi, nhưng chẳng còn cách nào khác, anh B theo lão già về túp lều tồi tàn của lão, hớp mấy ngụm rượu để lấy tinh thần. Mặt trời xuống thấp, hắt nốt những tia nắng cuối cùng xuống rặng tre trước khi tắt hẳn. Lão già đưa cho anh B một chiếc đèn bão, bảo: “Cầm lấy, lát nữa là cần đấy”.

Có chút rượu, anh B lấy hết can đảm, một mình trở lại đồi.

Lên đến chỗ hai anh ngồi hồi sáng là vừa đúng lúc trời sập tối. Gió thổi. Anh nghe như trong từng cơn gió có những tiếng thở dài não nuột. Gió thổi qua tai anh, thổi vào sau gáy như thể có bàn tay vô hình nào đó đang vươn những ngón tay dài lướt qua cổ anh. Anh run bần bật, châm lửa mãi mới thắp được đèn. Lấy hết can đảm, anh nói to:

- Xin các vị khuất mày khuất mặt thứ lỗi cho con nếu con có làm điều gì phật ý các vị. Con đi tìm thằng Tèo, cầu xin các vị giúp cho con. Cháu nó còn bé quá…

Chưa kịp dứt lời, anh chợt nghe thấy có tiếng gì đó trong gió thoảng. Trống ngực đập thình thịch, mồ hôi vã ra lạnh toát, anh nín thở lắng nghe. Tiếng nói rõ dần, anh xác định được là tiếng Pháp.

- Tôi biết là anh sẽ quay lại đây mà – Người Pháp nói – Nhưng chắc tôi không giúp gì được cho anh đâu. Chỉ một người có thể giúp được. Ông ta đang nằm bên cạnh tôi đây. Này ông Phan, có gì muốn nói với anh bạn trẻ này không?

Im lặng một lát. Anh B cảm thấy như thời gian kéo dài lê thê và có vẻ như anh sắp ngất xỉu vì tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Rồi có tiếng người cất lên, lần này là tiếng Việt:

- Khá khen cho anh một mình đến nơi này. Tôi rất mừng là cuối cùng cũng có một người nghe được tiếng nói của mình để tôi có thể kể cho người ấy một câu chuyện. Câu chuyện đã làm tôi chết rồi mà vẫn không được thanh thản.

Hồi còn sống, tôi là con út trong một gia đình khá giả. Tôi sống phóng túng, mãi chưa chịu lấy vợ. Rồi bố mẹ tôi lần lượt qua đời. Tôi được chia cho nhiều tiền bạc. Tôi cầm tiền đi lang thang khắp nơi, đến khi số tiền chỉ còn lại một nửa thì tôi đến làng này. Tôi phải lòng một người con gái ở đây và quyết định dừng chân để xây dựng một tổ ấm. Với nửa số tiền còn lại, tôi cũng còn giàu hơn khối người, nên chuyện cưới vợ với tôi cũng thật dễ dàng. Chỉ có điều, hai vợ chồng ở với nhau đến mấy năm mà chẳng đẻ được đứa con nào. Một lần, tôi tìm đến một thầy lang nổi tiếng. Ông ta bắt mạch rồi báo cho tôi một tin sét đánh: tôi không thể có con. Tôi buồn đến nẫu cả người, nhưng giấu, không cho vợ biết.

Thêm một năm nữa trôi qua. Một ngày, vợ tôi bỗng thông báo là cô ấy có chửa. Tôi lặng đi rất lâu khi nghe tin ấy. Tôi muốn tin là có một phép màu kỳ lạ khiến cho chúng tôi có con, nhưng một nỗi ám ảnh cứ bám riết lấy tôi mỗi khi nhớ đến lời ông thấy lang đã phán.

Đứa trẻ ra đời được 2 tháng thì tôi bắt gặp vợ mình đang lén lút với thằng đàn ông khác. Tôi không muốn kể lại câu chuyện trần trụi nhục nhã ấy ra đây, chỉ biết rằng lúc đó, trong người tôi như có một dòng máu điên chảy rần rật. Tôi xách dao chạy đến, định băm vằm cái thằng khốn nạn đã cướp vợ mình, nhưng chẳng may hắn lại khoẻ hơn tôi. Vật lộn một lúc, hắn dìm đầu tôi vào lu nước và cứ giữ như thế cho đến khi tôi chết ngạt.

Giờ tôi nằm đây, bên cạnh ông bạn người Pháp dở hơi này. Hắn chết không toàn thây, cũng chẳng có được một ngôi mộ tử tế. Vậy mà hắn toàn nói với tôi về lòng vị tha, về sự khoan dung, trong khi trong tôi không thể nguôi ngoai mối căm thù. Hàng ngày, tôi nung nấu ý nghĩ muốn bóp cổ cái thằng chủ nhà mà anh đang ở. Chính nó đã cướp vợ tôi. Rồi vì sức yếu, không thể làm được việc đó, nên tôi quyết tâm phải bắt thằng Tèo, cho vợ chồng chúng nó nếm mùi đau đớn. Tôi không thể làm gì đối với người khoẻ mạnh như anh, nhưng có thể vật ngã những người yếu hơn, như bạn của anh chẳng hạn. Nhất là sáng nay hắn lại phạm thượng quay đít vào tôi. Khà khà, hôm nay quả là một ngày đẹp trời khi các anh dẫn thằng Tèo lên đây nộp mạng cho tôi.

Người trong mộ cười gằn, tiếng cười khàn đục từ cõi âm vọng lên đủ để khiến cho một người bình thường có thể sợ hãi đến ngất xỉu. Anh B cố giữ cho mình khỏi khuỵu xuống vì anh hiểu tính mạng của thằng Tèo phụ thuộc hoàn toàn vào mình. Anh B lấy hết sức giữ cho giọng mình khỏi run rẩy:
- Thưa ông, tôi đã nghe hết câu chuyện. Tôi hiểu, ai ở trong hoàn cảnh của ông cũng sẽ đều căm giận như vậy. Nhưng xin ông hãy rủ lòng thương. Thằng bé chẳng có tội tình gì. Nếu ông bắt nó đi thì oan cho nó lắm. Người chết thì đã chết rồi, thêm một mạng người nữa phải chết, thêm nỗi đau đớn tột cùng cho những người còn sống, phỏng có làm cho ông thanh thản hơn không?

Tiếng người Pháp nói chen vào:
- Cậu ấy nói đúng đấy. Tôi nghe được, nhưng không thạo nói tiếng Việt, nên không thể diễn đạt được ý mình đầy đủ như vậy. Ông Phan à, ông suy nghĩ lại đi.

Người tên Phan gằn giọng, tiếng nói rít qua kẽ răng như tiếng gió thổi từ địa ngục:
- Này, tên kia, mi giỏi thật! Mi đã dẫn xác lên đến đây còn dám cãi lý với ta à! Ta kể cho mi nghe câu chuyện không phải để mi dạy khôn ta nhé!

Tiếng nói vừa dứt, một luồng gió lạnh buốt thổi vào mặt anh B làm anh thấy xây xẩm, choáng váng. Ngọn đèn trong tay anh chao đảo.

- Ông muốn giết cả tôi à! – Vừa giữ thăng bằng cho mình khỏi ngã, anh B vừa khảng khái đáp – Tôi không sợ ông! Hãy trả thằng bé đây!

Một luồng gió nữa tạt mạnh vào người anh. Có tiếng Pháp vọng đến tai anh:
- Chạy đi, chạy xuống đồi, về hướng Tây. Gặp một bụi cây rậm rạp thì tìm trong đó. Chạy đi, nhanh lên kẻo muộn!

Anh B chạy. Cơn gió lạnh gầm rít đuổi theo sát sau lưng anh. Ở lưng đồi, cơn gió dường như đuổi kịp, quất mạnh vào người khiến anh vấp ngã. Chiếc đèn bão văng ra xa, tắt ngấm. Cơn gió vây lấy anh, vươn những ngón tay vô hình xiết chặt cổ họng anh. Anh B ho sặc sụa, vùng vẫy cố thoát khỏi những ngón tay khủng khiếp ấy. Rồi bỗng nhiên, anh trượt thêm lần nữa và lăn lông lốc xuống phía dưới. Anh bị mắc phải một bụi cây, dừng lại, và đột nhiên thấy cơn gió biến mất. Định thần mấy giây, anh nghe trong bụi cây có tiếng rên rỉ khe khẽ. Chẳng còn đèm đóm gì, anh căng mắt bò vào giữa bụi cây, mặc cho những chiếc cành khô móc rách áo, cào vào da thịt đến chảy máu. Anh lờ mờ nhìn thấy thằng Tèo ngồi thu lu ở chính giữa bụi, chẳng biết nó chui vào đó bằng đường nào. Nó không nói được vì hình như trong mồm ngậm đầy đất, chỉ ú ớ những từ vô nghĩa.

Anh B lôi được thằng Tèo ra, cõng nó về nhà. Suốt dọc đường về, không còn cơn gió nào đuổi theo anh nữa.

Thằng Tèo nằm nghỉ mấy hôm thì bình phục. Nó không nhớ được gì nhiều, chỉ kể rằng vào buổi sáng hôm ấy, lúc chạy xuống đồi, nó gặp một người đàn ông rủ nó đi ăn cỗ. Nó theo người ấy đi, được ăn rất nhiều món ngon. Cha mẹ thằng Tèo lập một bàn thờ giữa sân tạ ơn Trời Đất đã phù hộ cho nó tai qua nạn khỏi. Còn anh B và bạn anh thì bỏ dở chuyến đi thực tế, quay lại Hà Nội sớm hơn dự định. Trước khi đi, anh B gọi chị chủ nhà ra chỗ riêng nói chuyện. Anh bảo chị nếu cảm thấy mình đã phạm lỗi gì với một ai đó đã chết thì hãy thành thật ăn năn, xin người ta tha lỗi và hàng ngày cầu cho người ta được thanh thản, trút bỏ hận thù mà siêu thoát. Chị chủ nhà lặng người, không nói được câu nào.

Nhiều năm trôi qua, sau ngày hoà bình lập lại, anh B – lúc đó đã là giảng viên trường Cao đẳng Mỹ thuật Hà Nội – mới có dịp trở lại nơi thực tập năm xưa. Anh tìm lại ngọn đồi, nhưng rồi lưỡng lự chẳng dám lên. Thôi thì hãy để cho mọi thứ ngủ yên, hy vọng mọi hận thù đã được quên lãng. Anh chỉ băn khoăn thương cho người Pháp - có lẽ là một người lính chết trận - còn nằm lại trên đồi, không có được một ngôi mộ tử tế, không có được những bàn tay của người thân hàng ngày chăm sóc. Nhưng rồi anh lại nghĩ, có lẽ người ấy thực sự chẳng cần đến những thứ mà người Á Đông chúng ta vẫn cho là quan trọng. Một khi thân xác đã trở về với cát bụi và tâm hồn luôn thanh thản thì nơi người ta đến chắc hẳn đã là chốn Thiên đường, còn gì nữa để mà bận tâm, mà vướng vít!

******************************

Trong các chuyện ma của ông Ngoại, tôi thích nhất câu chuyện này, có lẽ là do tính chất ly kỳ của cốt truyện. Câu chuyện được kể xong bao giờ cũng là lúc đến giờ phải đi ngủ. Ông hôn lên trán tôi: "Ngủ ngoan cháu nhé!"

Ngày ông mất, tôi bay từ Sài Gòn ra Hà Nội, hôn lên trán ông, thì thầm: "Ngủ yên ông nhé!" Tôi nhớ đến câu chuyện của ông và biết nơi ông ở chắc chắn sẽ là chốn Thiên đường.


Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

Ha ha =))

Trên mạng có mấy bài văn bất hủ của các cháu, đọc từ lâu rồi, nhưng  cứ lúc nào quá căng thẳng, mở ra đọc lại thì cũng được một trận cười lăn cười bò, giảm xì trét.

Có người đọc xong, nhận xét rằng đây là chuyện đáng buồn về thực trạng dạy văn, học văn ở nước ta. Mình thì thấy đúng là chuyện dạy - học môn Văn ở ta quả là đáng buồn, nhưng là đáng buồn ở những bài văn khác. Ở đây, mình chỉ thấy sự ngô nghê, buồn cười của con trẻ. Xem ra nó vẫn sống động và có tác động tích cực gấp nhiều lần so với mấy bài văn mẫu mà trẻ con cứ nhắm mắt mà "tương" vào bài, và cô giáo cứ nhắm mắt mà chấm, miễn sao cho đúng với đáp án và thang điểm là được.

Không thể trách được các cô giáo, vì với cơ chế giáo dục như hiện nay thì các cô còn có lựa chọn nào khác? Nghe đồn Bộ trưởng Bộ GD lên TV tuyên bố là năm 2015 sẽ có SGK mới. Lại cũng nghe đồn là đến thời điểm này, các nhà nghiên cứu làm SGK vẫn đang... lung bung, chưa thống nhất được sẽ làm theo hướng nào.

Hehe. Làm SGK phải chuẩn bị trước khoảng 6-7 năm. Vậy thì làm cách nào để có sách mới vào năm 2015 nhỉ? Nhức đầu quá!

Thôi, lại lấy văn của các cháu ra đọc vậy!

Những bài văn bất hủ của học trò

Đề: Tả ông nội.
Nhà em có nuôi một ông nội, ông nội suốt ngày chẳng làm gì cả chỉ trùm chăn ngủ, đến bữa ăn ông ló đầu ra hỏi: Cơm chín chưa bây?
Đề: Tả một dụng cụ lao động.
Chiếc xẻng nhà em có rất nhiều công dụng, để hốt rác, và còn dùng để xúc cứt chó nữa.
Đề: Miêu tả về bố.
Bố em có một hàm răng vàng, hàm răng vàng luôn chỉ bảo em những điều hay lẽ phải.
Đề: Em hãy miêu tả mùa Xuân.
Mùa xuân ở quê em mở rất nhiều hội. Những ngày ấy trên đường có rất nhiều các ông các bà tay cầm ô đen ô đỏ đứng nói chuyện râm ran như bầy chim líu lo gọi mẹ.
Đề: Tả cây chuối.
Nhà em có cây chuối rất to, chiều nào em cũng leo lên cây chuối ngồi hóng mát. Khi em leo lên, cành chuối rung rinh.
Đề: Tả một con vật mà em yêu nhất.
Nhà em có nuôi một con gà trống rất đẹp, em rất yêu nó. Hằng ngày, em cho nó ăn. Chiều chiều, em dắt nó đi dạo mát 15 phút.
Đề: Tả về cô giáo mà em yêu quý.
Cô giáo em rất đẹp. Cô có vầng trán cao thể hiện sự thông minh. Mái tóc cô dài thướt tha như dòng nước. Nhưng em thích nhất vẫn là cái răng nanh của cô, nó làm cho nụ cười của cô thêm phần quyến rũ. Cô còn hay đọc tập làm văn cho tụi em chép nữa.
Đề: Tả người thầy em yêu quý nhất.
Thấm thoắt đã ba mùa hoa ban nở, thầy giáo phải tạm biệt chúng em để về xuôi. Cả làng cả bản đứng tiễn thầy vô cùng ngậm ngùi. Riêng em đứng nhìn theo thầy cho đến khi thầy xa dần, xa dần, đến khi nhỏ bằng con chó em mới quay lại bản.
Đề: Tả anh bộ đội.
Anh bộ đội cao khoảng 1,20 m, súng AK dài 1m rưỡi.
Đề: Tả buổi chào cờ đầu tuần.
Sáng thứ hai tuần nào cũng vậy, trường em lại tổ chức chào cờ. Đầu tiên là thầy hiệu phó phụ trách lao động lên mắng mỏ một tí. Sau đó đến lượt thầy hiệu trưởng lên mắng. Khi thầy hiệu trưởng mắng, cái cục ở cổ thầy cứ chạy đi, chạy lại. 
Đề: Tả cây bàng.
Ở cạnh nhà em cách một quán phở có một cây bàng. Cây bàng đã sống trên 10 năm nên nó đã già và nó đã biến thành cây đa.
Đề: Em hãy tả một con vật mà em yêu thích nhất.
Nhà em có một con chim chích bông, nó nhỏ và xinh, lông nó màu vàng óng, em thấy nó không ngừng nhảy và mổ mồi. Em rất yêu con gà của ông em.
Đề: Tả em bé.
Gần nhà em có một em bé rất dễ thương, vì hay bị té nên đầu em bị móp.
Đề: Đặt câu hỏi với vần: ôm, ốp.
Mẹ em tát em đôm đốp.
Đề: Đặt câu về phần gieo âm tiết.
Có con trâu, bị ruồi bâu. Có con chim, bị vỡ tim.
Đề: Tả con trâu (của một học sinh thành phố).
Nhà em có nuôi một con trâu. Nó đáng yêu lắm. Hàng ngày, mẹ xích nó ở góc hiên. Trên cổ nó có đeo một cái nơ màu hồng thật xinh xắn. Nó ăn rất ít cơm. Nó có khuôn mặt trái xoan thanh tú.
Đề: Tả một buổi học.
Tùng tùng tùng, tiếng trống vang lên báo hiệu đã đến giờ vào lớp. Không còn cảnh nô nghịch, chạy nhảy nhốn nháo nữa. Các bạn, ai ai vào vị trí của người đó. Sách vở để ngay ngắn trên bàn. Cô giáo bước vào lớp. Học sinh đứng dậy chào cô. Cô mặc chiếc áo dài hoa rất đẹp. Tóc cô thẳng mượt thả đến ngang lưng. Cô đặt chiếc cặp đen lên bàn và cất tiếng dịu dàng: "Hôm nay có ai đóng tiền không?"
Đề: Tả con gà trống.
Nhà em có con gà trống rất to, chân dài. Hôm qua nó bị thiến rồi nên nó không đạp mái được nữa.
Đề: Tả con lợn.
Con lợn nhà em. Cái mỏ nó nhọn. Cái đuôi nó cong. Cái mào nó đỏ. Cái cựa nó sắc. Em rất yêu con lợn nhà em.
Đề: Tả bác công nhân.
Tay bác toàn dầu mỡ, trán thì lấm tấm mồ hôi, tai bác như hai cái mộc nhĩ. Thỉnh thoảng bác hay ra bờ rào vườn rau nhà em đi vệ sinh.
Đề: Tả con trâu.
Quê em nhà nhà làm nông nghiệp nên gia đình ai cũng có một con trâu. Chú trâu nhà em rất khỏe mạnh và chăm chỉ. Ngày ngày chú theo bố em ra đồng để cày ruộng. Thân hình chú vạm vỡ, 2 chiếc ngà dương lên oai hùng. Chân chú rất to và đen hơn chân bố em.
Đề: Tả con gà.
Nhà em có nuôi 1 con gà trống, chú ăn rất khỏe lớn rất nhanh càng lớn chú càng giống gà mái.
Đề: Tả về gia đình em.
Nhà em có 3 người, em thì đi học, mẹ em thì làm ruộng, còn bố em làm bộ đội ngoài đảo xa và bán điện thoại di động.
Đề: Tả con gà trống (của một học sinh thành phố).
Nhà em có một con gà trống. Trông nó rất đẹp. Toàn thân nó phủ một màu vàng. Nó chẳng biết gáy cũng chẳng biết làm gì. Miệng nó thường ngậm một bông hoa hồng. Mẹ em thường đặt nó trên bàn thờ để thắp hương cúng cụ.
Đề: Đặt câu có từ Hán Việt.
Cái thủ của bạn Hương rất to.
Đề: Tả về vật nuôi trong nhà em.
Nhà em có một con mèo tam thể rất đẹp. Nó tên là Miu Miu. Lông nó óng mượt. Đôi mắt nó tròn to như 2 hòn bi. Mấy cái râu vểnh lên vểnh xuống. Từ ngày có Miu Miu, chuột chạy hết sang nhà hàng xóm. Em rất quý con mèo nhà em.
Đề: Tả con gà trống.
Mẹ đi chợ mua cho em một con gà trống con. Em rất thích. Sau mấy tháng chăm nom chú gà, bây giờ nhà em có thêm được 5 chú gà con.
Đề: Tả cô giáo em.

Cô giáo em cao 1m3, dáng người to ngang trông rất vừa vặn... Mỗi khi chúng em lên nộp bài, mắt cô sáng lên như 2 cái đèn pin.
Đề: Tả con bò.
Giữa trưa hè nóng nực, em thấy con bò kéo xe trên phố, mồ hôi chảy ròng ròng. Em học tập con bò tính cần cù chăm chỉ.
Đề: Tả chú bộ đội.
Cạnh nhà em có một chú là bộ đội. Năm nay chú đã 20 tuổi đời. Chú luôn đeo súng ngắn. Khi chú ngồi, khẩu súng của chú chìa ra trông rất oai phong.
Đề: Tả người cao tuổi.
Xóm em có rất nhiều bà lão, nhưng em thích nhất là bà Khoái ở cạnh nhà em. Đầu bà to bằng trái dừa, mặt bà nhìn như mặt tượng, hai cái tai nhọn và vầng trán lồi lên sự thông minh. Mỗi khi em qua nhà bà chơi bà thường nói: "Mày ở chơi thêm tý nữa hãy về".

*********************
Các bạn mình "ở chơi thêm tí nữa hãy về" nhé! Đừng bình luận làm chi cho mệt đầu! Cho mình biết bạn thích nhất (một - hoặc những) bài nào? :))




Thứ Năm, 11 tháng 7, 2013

Tâm sự tí

Mình tham gia blog trước hết là để giải trí, để tìm kiếm những nguồn vui. Khi viết xong một bài, bản thân mình cảm thấy rất sảng khoái. Tiếp đó, khi nhận được những lời comments của bạn bè, dù là có thể đúng hoặc không đúng với các tiêu chí của mình, thì điều đó cũng làm mình rất phấn khởi. Những comments của các bạn – quen và chưa quen – luôn luôn là món quà quý giá đối với mình. Blog là nơi để mình giải toả những căng thẳng trong cuộc sống hàng ngày, là nơi mình tìm được những người bạn ảo dễ thương, rồi từ bạn ảo có khi lại thành bạn thật ngoài đời, cũng dễ thương luôn!
Vui lắm, blog ơi!.
Tuy nhiên, chơi blog cũng có những áp lực riêng (mà xem ra thì “nghề chơi cũng lắm công phu”, trò chơi nào mà chả có áp lực!). Mình mất quá nhiều thời gian cho việc quản lý blog. Chỉ riêng việc ra vào hàng ngày để trả lời và thăm nhà bạn bè cũng đã là một cố gắng lớn. Rồi đôi khi được bạn bè khen ngợi nhiều cũng lại là một kiểu áp lực. Điều đó thúc đẩy, thậm chí bắt buộc mình phải viết cho tốt, không thể viết chỉ để viết, viết cho có.
Và mình gọi tên loại áp lực này là “Áp lực tích cực”.
Và mình sung sướng khi hàng ngày đối diện với nó. :X
*********************************
Lúc lập blog, mình đưa ra tiêu chí “Viết cho khỏi quên chữ”.
Đi kèm với tiêu chí lớn đó là một vài tiêu chí nhỏ như:
- Viết phải thật đơn giản, dễ hiểu, không dùng những từ ngữ quá cao siêu. Mình thực hiện điều đó để mọi người, mọi đối tượng đọc đều có thể hiểu được mình viết gì, và để chính mình không bị rơi vào cái “bẫy từ ngữ”, từ đó sinh ra ảo tưởng là mình viết hay, viết “trí tuệ”.
- Không viết những câu văn quá bóng bẩy, chải chuốt, vì sự bóng bẩy, chải chuốt có lẽ chỉ nên dành cho thơ. Nếu là văn xuôi, nó sẽ tạo một lớp vỏ bên ngoài khiến người ta quên đi cái giá trị thực của bài viết.
- Không được viết dài. Tất cả những đoạn, những câu, những từ ở tình trạng “có cũng được, không có cũng được” thì cương quyết cắt bỏ, để tránh làm mất thời gian của người đọc.
- Phải cố gắng trả lời một cách nhanh nhất cho tất cả các bình luận.
- Khi bình luận ở nhà người khác, cần nói đúng vào vấn đề của bài viết, không nói chung chung, không viết những câu bình luận giống nhau.
- Mình quan niệm báo chí là thông tin, còn văn chương là thông điệp. Mỗi sân chơi sẽ có những tiêu chí riêng. Ví dụ như Facebook là nơi mà tính thông tin được đưa lên hàng đầu. (Tất nhiên, nếu đằng sau thông tin mà lại có các thông điệp thì quá tốt!). Còn ở Blogspot, thông tin chỉ là hàng thứ yếu. Tìm đến với blog, người đọc luôn mong muốn bắt gặp những thông điệp. Vì vậy, tiêu chí của mình là sẽ không đưa lên đây bất cứ một bài viết nào chỉ mang tính chất “kể chuyện” thông thường.
Đưa ra các tiêu chí như vậy, nhưng để thực hiện nó lại là chuyện khác. Khó lắm chứ chẳng chơi! Hehe! :-j
*********************************
Và đôi khi Blog cũng làm cho mình mệt.
Như lúc này, mệt rồi đây! :D
Mình sẽ nghỉ một thời gian.
Trước khi nghỉ, xin các bạn cho mình những ý kiến phản hồi về mấy vấn đề mình đưa ra trong bài viết này. Mình xin những ý kiến thẳng thắn nhé, không cần phải lựa lời, không cần phải động viên đâu! :) :D

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

Chuyện ma của ông Ngoại (2)

Chuyện thứ hai: TÓC THƠM
Lúc ấy ông tôi còn trẻ. Ông ở riêng, làm một cái chái trên đất của ông bà cụ.
Ở làng bên có một thiếu phụ tên L goá chồng đã được mấy năm, ở một mình nuôi đứa con gái nhỏ. Ông không rõ tuổi của nàng, có thể hai người bằng tuổi, có thể nàng lớn hơn một chút, nhưng nàng gọi luôn ông bằng Anh B. Thương nàng xinh đẹp mà hoàn cảnh lại đơn chiếc, thỉnh thoảng anh B cũng qua lại giúp nàng, khi thì xách nước đổ đầy mấy cái chum, khi thì làm lại hàng rào cho mấy luống rau để gà khỏi vào bới đất, khi thì sửa mái nhà lá lâu ngày bị dột… Tình cảm giữa hai người cũng dần dần hình thành, dẫu lúc bấy giờ chỉ mong manh như sương khói và cũng chưa có ai ngỏ lời hay bày tỏ tình ý gì.
Một buổi chiều, giặc Pháp bất ngờ càn vào một ngôi làng gần đó, làng của nàng cũng bị ảnh hưởng nặng. Anh B có việc lên thị xã, đến 10 giờ tối mới về nhà nên không hay chuyện. Mệt mỏi vì chuyến đi cả ngày, tắm rửa xong là anh lăn ra ngủ. Khoảng nửa đêm, anh chợt thức dậy vì nghe tiếng gọi cửa. Mắt nhắm mắt mở, anh lồm cồm bò dậy nhấc then, kéo tấm liếp và bất ngờ khi nhìn thấy nàng đứng ngay trước mặt.
- Anh B ơi – nàng nói giọng cầu khẩn – Nhà em bị cháy mất mái rồi, đêm nay em không biết ngủ thế nào đây!
- Thế con gái L đâu?
- May quá, hôm qua em gửi cháu cho bà ngoại rồi anh ạ.
Thoáng chút bối rối, thêm một hồi lưỡng lự, anh B bảo:
- Được rồi, tôi sẽ sang nhà L, dựng tạm cái gì đó để che sương cho qua đêm nay, ngày mai rồi tính tiếp.
Hai người đi cùng nhau về nhà nàng. Đêm thanh vắng đến nỗi tiếng côn trùng rỉ rả như được phóng đại thêm lên gấp nhiều lần. Có vẻ như nàng ngại có ai bắt gặp một trai một gái đang đi với nhau trong đêm, nên nàng quầy quả đi trước, anh B theo sau. Chẳng hiểu vô tình hay cố ý mà gió ngược chiều cứ thổi để mùi thơm từ mái tóc của nàng như quấn lấy, như trêu ngươi trái tim còn tinh khiết, nồng nàn sức sống của anh. Anh thấy nhịp thở của mình mỗi lúc một nhanh hơn, gấp gáp hơn. Có một đôi lần, anh gần như đuổi kịp, sánh bước với nàng. Vài sợi tóc nàng loà xoà bay bay chạm nhẹ vào má anh. Bất giác, anh quờ tay, định giữ lại mái tóc đó, nhưng nàng đã nhanh chóng vượt lên, để tay anh chỉ kịp lướt qua vài sợi đen nhánh, mềm như tơ và ướt sương đêm.
Đến cổng làng, nàng đi chậm lại. Ở cổng làng có một cây đa. Người ta đồn là cây đa này thiêng lắm, những đêm trăng hay có tiếng rên rỉ từ vẳng ra từ những tán đa. Trên cành cây vắt vẻo một người đàn bà tóc xoã đang than thở về một mối tình không thành, để người ấy buồn tủi đến nỗi phải treo cổ ở đây.
Nàng L có vẻ sợ. Nhân lúc đó, anh B nắm lấy cơ hội đi sát bên nàng và cảm nhận rõ hơn về mùi hương trên mái tóc. Chắc hẳn chiều nay nàng vừa gội đầu bằng bồ kết với hoa bưởi. Nàng hỏi anh có biết chuyện xảy ra ở cây đa này không. Anh bảo biết, nhưng không sợ. Ma thì trước đây cũng là người thôi, với lại L đã đi bên cạnh tôi rồi, tôi sẽ chẳng để cho ma nào chạm được đến L đâu. Nàng bảo:
- Không chạm vào em nhưng nó chạm vào anh thì sao?
- Thì tôi để cho nó chạm chứ sao. Tôi cũng muốn biết ma nữ chạm vào mình thì cảm giác như thế nào, có giống người không.
Nàng cười, khẽ khàng như vô tình chạm vào vai anh: “Anh làm em vững bụng, bớt sợ rồi!”.
Đêm hôm đó, anh B căng tạm tấm bạt phía trên giường cho L có chỗ ngủ qua đêm, rồi anh quay về, hẹn mai sẽ đến sửa mái nhà cho nàng. Lúc đi ngang qua chỗ cây đa, anh chợt thoáng rùng mình, nghe có chút hơi lạnh chạy dọc theo sống lưng. Anh nhìn lên cây, thoáng như mắt mình vừa nhìn thấy một bóng trăng trắng. Không còn đủ can đảm như lúc nãy, anh bỏ chạy thật nhanh về nhà. May quá, chẳng có chuyện gì xảy ra. Lúc thay quần áo chuẩn bị đi ngủ, anh phát hiện trên chiếc áo sơ-mi trằng của mình có một sợi tóc dài, đen nhánh. Anh mân mê sợi tóc, thầm nhớ lại mùi hương bồ kết và hoa bưởi quyến rũ đến mê hồn. Khẽ mỉm cười, anh chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, anh B nghe trong xóm có tiếng lao xao. Ra ngoài ngõ, anh thấy một đám người tụ tập kháo nhau rằng tối qua làng bên có người bị trúng đạn, đã chết ở đầu làng. Mãi đến sáng nay người ta mới phát hiện ra. Hỏi tên người xấu số, chân anh như muốn khuỵu xuống khi người ta nói đúng tên nàng.
Anh tức tốc chạy qua làng bên, chạy đến nhà nàng. Người ta đã đem nàng về nhà, đặt lên giường, ngay dưới chỗ đêm qua anh căng tấm bạt. Mái tóc đen của nàng xoã trên gối trắng.
Người ta bảo nhau, không hiểu sao lúc Pháp càn làng bên, trời chỉ mới chập tối, có nghĩa là nàng chết lúc còn sớm mà chẳng ai phát hiện ra.
Anh không nói gì, chỉ về tìm lại sợi tóc ép vào trang sách.

Tôi hỏi ông “Thế sợi tóc ấy đâu rồi?” Ông bảo: “Có những thứ người ta không thể giữ mãi được cháu ạ!”.
Tôi băn khoăn. Liệu mùi hương kia có thể nào vĩnh viễn mất đi trong ký ức của ông không?