.comment-block img { max-width: 300px !important; }

Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2013

Có những nỗi đau chẳng giống ai


Thế giới này có ba phần tư diện tích là nước. Nhà mình có ba phần tư đồ đạc là sách. Sách nhà mình có ba phần tư tổng số là… của mình.

Người ta bảo “Cháy nhà mới ra mặt chuột”, còn mình thì bảo “Sửa nhà mới ra mặt sách”. Trời đất ạ, cơ man nào là sách, dọn đến mấy ngày vẫn không xong! Chồng mình mồ hôi mồ kê nhễ nhại, mặt mày hầm hầm, liên tục cằn nhằn: “Em phải xem lại, bỏ được gì thì bỏ đi, chỗ đâu mà chứa!” Mình cũng mồ hôi mồ kê nhễ nhại, chẳng nói chẳng rằng, cứ lầm lũi buộc buộc, xếp xếp, nhồi chặt vào các thùng carton. Nhưng rồi cũng đến lúc không thể nhồi nhét được nữa, đành phải bỏ bớt.

Đầu tiên là các loại tạp chí Mỹ thuật, Nhiếp ảnhNgười đưa tin Unesco “lên đường”. Mình đã cất công sưu tầm hai loại tạp chí này trong nhiều năm tuổi trẻ. Cuốn nào bình thường thì đã loại bỏ, chỉ giữ lại những cuốn hay. Vậy mà bây giờ tập hợp lại cũng thành một đống ngất ngưởng, chỉ tổ sướng mấy bà thu mua ve chai!

Xếp thứ hai trong danh sách loại bỏ là các loại sách nghiên cứu phê bình văn học. Nhớ hồi xưa, lúc còn học ở trường TH, sách này đâu dễ kiếm! Lứa tụi mình phải đi lùng từng quyển ở khắp nơi. Mài đũng quần trong thư viện của trường không đủ, phải chạy sang thư viện ĐH Sư phạm, vờ trà trộn với sinh viên Sư phạm để được mượn sách đọc. Rồi ròng rã những ngày mang khúc bánh mì vào thư viện Khoa học Tổng hợp, Khoa học xã hội, mượn cuốn sách xong rồi đọc ngấu nghiến, quên cả ăn, trưa mệt quá thì lăn ra hành lang thư viện mà ngủ… Những cuốn sách thời đó sao mà quý giá làm vậy! Sau này, khoảng một năm sau khi ra trường, có lần đi ngang qua nhà của một thầy giáo, mình tình cờ bắt gặp một bà ve chai đang mua lại đúng những cuốn sách quý giá một thời ấy. Sau mấy phút ngỡ ngàng do dự, đi qua rồi quay lại, cuối cùng mình đề nghị bà bán lại toàn bộ chỗ sách ấy cho mình với giá không hẳn là rẻ, nhưng có thể là quá rẻ so với niềm vui sướng của mình lúc đó. Vậy là mình được sở hữu khoảng 50 cuốn sách mơ ước. Mình đem về nhà, cất kỹ và từ đó đến nay không một lần nào… mở ra xem lại. (Mời đọc bài Lan man chuyện… Chim  tại đây).

Đứng thứ ba là các loại sách mình “tha” về từ các cửa hàng sách cũ. (Mời đọc bài Sách cũ tại đây). Rất nhiều cuốn mình bỏ tiền ra mua vì lý do đơn giản: trên trang đầu cuốn sách có lời đề tặng. Ai đó đã tặng cho ai đó trong một chiều Sài Gòn đẫm nước mưa, trong một chuyến đi công tác xa về, trong một dịp kỷ niệm đáng nhớ… Ai đó đã tặng cho ai đó khi đứa con tinh thần của họ được xuất bản, khi niềm hạnh phúc còn tươi mới, những lời đề tặng chan chứa yêu thương… Thế rồi vì những lý do nào đó, những cuốn sách không còn được đặt trên giá mà lại phiêu bạt đến một nơi bụi bặm ẩm thấp, nằm lẫn giữa vô số các loại sách tạp nhan khác. Mình mua về vì không đành lòng nhìn thấy chúng nằm phơi ra đó như phơi bày những điều phũ phàng, trần trụi. Mình cố làm một điều gì đó… chắc là để giữ lại một chút lãng mạn còn sót lại… Nhưng bây giờ thì không thể nữa, đành để cho chúng ra đi! Đôi khi ta có thể phải gạt đi điều tốt đẹp này để đổi lấy sự bình yên khác, dẫu trong lòng day dứt lắm.

Sách vẫn còn quá nhiều. Chồng tiếp tục cằn nhằn. Mình lại phải xử lý đống sách cũ giấy đã ngả sang vàng nâu như màu bánh tráng nướng, chỉ cần đụng nhẹ vào là các trang sách rơi ra tơi tả. Toàn những cuốn sẽ đứt từng khúc ruột nếu phải bỏ đi. Đó là những cuốn sách đầu tiên trong đời khi mình biết đọc như Không gia đình, Túp lều bác Tôm, Truyện cổ An-đec-xen, Hai vạn dặm dưới đáy biển, Mái trường thân yêu…, đến những cuốn gắn liền với một thời tuổi trẻ như Những người khốn khổ, Tuổi mười bảy, Hãy để ngày ấy lụi tàn, Chiến tranh và Hòa bình, Con đường đau khổ… Hầu hết sách này đều có chữ của ba, mẹ, ông, bà, các dì các cậu ghi giúp tên mình ở trang bìa lót, hoặc trịnh trọng hơn nữa là những lời đề tặng “Tặng cháu TH yêu quý nhân dịp…”. Một nửa trong số đó đã theo mình suốt chiều dài hơn 1.700 cây số từ Hà Nội vào Sài Gòn và đã ở bên mình suốt 40 năm nay. Mình nhắm mắt xé các trang bìa lót mang những dòng chữ thân thương ấy và để kệ đống sách cho chồng muốn làm gì thì làm chứ mình không đủ can đảm tự tay vứt đi.

Trời vào hè nóng rẫy. Nóng quá nên dường như không kìm nén được thêm nữa, trời đành đổ một cơn mưa nhỏ. Mình đứng trên lan can nhìn xuống đường, thấy bà mua ve chai đang vội vã phủ tấm bạt che đống sách và đẩy chiếc xe chở đầy kỷ niệm của mình đi khuất dần. Có gì đó đang trôi đi cùng với cơn mưa, cũng có gì đó không thể trôi đi đâu được. Ừ thì trên đời vẫn có những nỗi đau chẳng giống ai mà!

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

Cái kệ sách


Mình sắp phải sửa nhà. Cực chẳng đã mới sửa nhà, chứ mỗi lần sửa là một lần tốn kém tiền bạc và tổn hao sức khỏe, nhưng nhà mình xuống cấp trầm trọng quá rồi, không sửa không được.
10 năm trước, lúc vợ chồng con cái mình rời nhà mẹ, dọn về đây ở, em đã kiên quyết mang theo một cái kệ sách cũ  - cái kệ mà theo như lời anh thì đáng phải chẻ ra làm củi đun từ lâu rồi. Anh hỏi sao em cứ nhất định phải giữ nó. Em trả lời rằng hè năm thứ nhất đại học, em đi làm thêm, cái kệ đó là toàn bộ tháng lương đầu tiên của em. Em nói mà không nhìn anh, nhưng vẫn cảm giác ánh mắt anh nhìn em là lạ. Anh khẽ thở dài, rồi im lặng, không nói gì nữa. Chỉ có một lần, giữa bữa nhậu với bạn bè, anh buột miệng chỉ cái kệ sách, bảo: “Tui nói vợ tui bỏ cái kệ kia đi, nhà mới mà cứ giữ cái kệ cũ làm chi. Nhưng vợ tui không chịu! Chắc là hồi xưa được bồ tặng!”. Anh nói một cách thản nhiên, không ra đùa, cũng không biểu lộ trạng thái tình cảm gì.
Lần này nhà mình sắp phải sửa, sắp phải dọn dẹp, bỏ bớt đồ cũ. Hôm qua, em thoáng thấy anh đứng trước cái kệ sách cũ của em… Em lặng lẽ lảng ra chỗ khác.
… Tháng lương đầu tiên của mùa hè năm nào đó, em có mua một chiếc kệ sách. Nó không phải chiếc kệ này, và sau mấy lần mẹ sửa nhà, nó đã lưu lạc đâu đó, em thậm chí chẳng nhớ nổi!
Còn mùa hè năm ấy, năm thứ 3 đại học, em đã có chiếc kệ này. Chính nó đấy. Nó không phải là hàng bán sẵn. Đầu tiên, nó là những tấm gỗ cây sần sùi (thời ấy chưa xuất hiện gỗ ép tiện lợi như bây giờ). Những tấm gỗ ấy được mua bằng tiền dành dụm của một chàng sinh viên nghèo – nghèo lắm – nếu so với chuẩn nghèo của thời nay. Nó được chở về nhà, được cưa cưa đục đục bằng những dụng cụ mộc không chuyên. Suốt cả một tuần lễ, người ấy đã đổ mồ hôi, đổ công sức đánh vật với những tấm gỗ. Người ấy còn đi ngắm nghía, vẽ ra kiểu nọ kiểu kia, mà nếu một người bình thường nhìn vào có thể thấy nó chẳng giống ai! Em không bao giờ quên được cánh tay gầy, nổi đầy gân xanh – kết quả của những ngày dài ăn không đủ no với những phần cơm ký túc xá đạm bạc – vẫn cố hết sức điều khiển chiếc cưa cùn để cưa cho đứt rời miếng ván. Buổi sáng, buổi chiều, người ấy kỳ cạch đục, gõ, đóng…, còn buổi trưa, lúc em ngủ, người ấy thức, rón rén đo đo vẽ vẽ để khỏi làm ảnh hưởng đến em. Em nằm thiu thiu ngủ bên cạnh đống gỗ ngổn ngang, ngửi mùi hăng hắc của những vỏ bào, thỉnh thoảng hé mắt liếc nhìn đôi vai chưa đủ rộng để thành một người lớn thực thụ. Em nhìn lưng áo ướt đẫm và những giọt mồ hôi không kịp lau, rớt đầy trên các thanh gỗ, tạo thành những “hoa văn” kỳ dị. Em hiểu, nếu không có một tình yêu trong vắt đến ngây thơ thì chẳng ai tự bắt mình phải đổ nhiều mồ hôi đến vậy.
Chiếc kệ sách của em ra đời như vậy đó. Nhưng rồi trên đời này có muôn vàn lý do để những người bạn, những người yêu chia tay nhau. Một năm sau, em chia tay với người ấy. Chiếc kệ sách được kê ở góc bàn làm việc của em. Một lần, em đi xa nhà khoảng 2 tuần. Khi trở về, em thấy chiếc kệ của mình bị cưa đi hết những phần được coi là “kỳ quặc”, trông nó đơn giản, bình thường như tất cả những chiếc kệ bình thường khác. Mẹ bảo sẵn có ông thợ mộc đến nhà làm mấy thứ đồ gỗ lặt vặt, mẹ nhờ ông cưa đi cho đỡ ngứa mắt. Em đã bỏ vào phòng và khóc. Em khóc rất lâu vì giận mẹ, vì nhớ đến tấm vai chưa thành người lớn, nhớ cánh tay nổi đầy gân và những giọt mồ hôi không phải của em. Hi hi. Nghĩ lại thấy buồn cười. Nhưng em dám chắc rằng em sẽ không bao giờ để con mình phải khóc vì những chuyện tương tự. Đa số các vết thương đều sẽ tự lành sau một thời gian, nhưng tốt nhất là không nên có các vết thương, anh nhỉ!
Gần 20 năm ở bên anh, anh đã cho em nhiều thứ, trong đó phải kể đến rất nhiều kệ sách được kê, treo ở khắp các bờ tường từ nhà dưới lên nhà trên. Cám ơn anh nhé! Anh biết đời em gắn liền với sách và em không thể sống thiếu những chiếc kệ mà! Chuyện xưa thì em quên từ lâu rồi. Em không còn nhớ bờ vai xưa, đôi tay xưa, những giọt mồ hôi xưa ấy nữa. Và chắc chắn em sẽ quên hẳn nếu như hôm qua em không nhìn thấy anh đứng trước cái kệ sách.
Mình sắp sửa nhà. Bao nhiêu việc phải lo: nào tiền bạc, nào thời gian, nào kế hoạch, nào các loại thợ xây, thợ mộc, thợ sắt, thợ điện…, vậy mà việc đầu tiên làm em loay hoay lại là cái kệ sách cũ. Thật không công bằng với anh khi em cứ muốn giữ nó ở trong nhà, nhưng cũng thật không công bằng với em nếu ngày mai, nó bị mang sang dãy nhà trọ hàng xóm để họ chẻ ra làm củi.
Em nghĩ mông lung về những dòng sông chảy mãi mà ta chỉ có thể tắm một lần duy nhất. Chỉ là mông lung vậy thôi, không buồn, không tiếc, không thương nhớ.
Nhưng…
Liệu em có thể cất một giọt nước thật nhỏ vào đâu đó thật sâu trong ký ức, để thỉnh thoảng mơ về dòng nước trong vắt đã một lần chảy qua đời mình không nhỉ?

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

Làm sao để giết được một con chuột?


Nếu con chuột cứ lang thang ở ngoài đường, tối vào sân ăn mấy thứ thức ăn thừa của chó thì sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra. Đằng này, nó lại mon men bò vào phòng ngủ của Thị. Đêm đầu tiên, nó theo đường cửa chính bò vào. Nó sục xạo phía sau dãy tủ và kệ ti vi, tìm được mấy mẩu báo cũ và sung sướng xé nát để thoả mãn cơn ngứa răng. Sau đó, nó bò vào gầm giường Thị và chơi trò đánh đu trên các thanh vạt giường. Thị không ngủ được, bật dậy tìm chuột thì nó đã nhanh chân trốn mất. Quay lại giường, chưa kịp chợp mắt đã nghe nó bò ra sột soạt. Nhìn sang bên cạnh thấy chồng vẫn ngáy khò khò, đã tức, Thị lại càng thêm tức.
Sáng hôm sau, Thị bảo chồng: “Anh phải đặt bẫy chuột cho em. Cứ thế này thì em không thể ngủ được!”. Chồng bảo: “Em kéo mấy cái tủ dịch ra khỏi tường, giường thì che kín xung quanh lại. Chuột vào thấy mọi thứ không giống như cũ, nó sẽ không vào nữa đâu!”. Thị làm theo. Nhưng đêm hôm sau lại thấy con chuột bò vào, lại lục sục suốt đêm, lại chơi trò đánh đu ở dưới vạt giường, dù Thị đã lấy giấy dán xung quanh giường. Nói với chồng, chồng bảo: “Đừng quan tâm đến nó nữa! Em cứ coi nó như con gián, cứ ngủ bình thường đi!”. Nói thế mà cũng nói! Nếu Thị ngủ được như chồng thì Thị đã ngáy thật to cho con chuột sợ mà chạy mất chứ đâu phải hậm hực thế này!
Đêm thứ ba, Thị ôm chăn gối sang ngủ với con, mặc kệ chồng ngủ một mình. Nửa đêm, đang ngủ, Thị bỗng lại nghe tiếng con chuột rục rịch ở phòng bên. Giữa đêm thanh vắng, tiếng rục rịch nghe rõ một một, cứ như có ai thò sợi rơm ngoáy trong lỗ tai. Lần này, Thị quyết tâm đặt bẫy chuột!
Đêm thứ tư, Thị đặt một cái bẫy, trong có miếng cá chiên thơm phức. Thị thức, nhìn thấy con chuột bò vào bằng đường cửa sổ. Con chuột to hơn chuột nhắt một tí – Thị đoán nếu so với tuổi người thì nó chừng 10 tuổi. Bệ cửa sổ chả có vật cản nào mà con chuột vẫn phát ra tiếng động đáng ghét, tựa như nó đang cười rúc rích, khoái chí vì sắp được tiếp tục trò chơi thú vị. Nó nghếch nghếch cái mũi lên, đánh hơi thấy trong phòng có mùi thức ăn thơm ngon và bò rất nhanh đến chỗ cái bẫy. Chuột chui vào bẫy. Phập! Cửa bẫy sập xuống và nó nằm gọn trong lồng. Thị bật đèn, nhìn thấy con chuột run bần bật, mắt tròn mở to, sợ hãi. Một cảm giác vừa ghê tởm, vừa thương hại quét nhanh qua tâm trí Thị. Thị lại ôm chăn gối qua phòng con, vừa nhắm mắt dỗ mình ngủ, vừa cố quên đi cái hình ảnh khó chịu ban nãy. Trằn trọc mãi, gần sáng Thị mới chợp mắt. Ngủ chưa được bao lâu thì Thị bị đánh thức bởi tiếng thầm thì của con trai: “Mẹ ơi, mẹ cứ ngủ tiếp một lúc nữa đi. Hôm nay ba đưa con đi học!” Chưa kịp định thần về “chuyện lạ” thì hai cha con đã nhanh chóng dắt xe đi mất. Lúc này Thị mới sực tỉnh và chợt hiểu: Xưa đến giờ, có bao giờ chồng tự nguyện dậy sớm đưa con đi học đâu, nhưng hôm nay chuyện đó xảy ra vì chồng … sợ phải giải quyết con chuột.
Thị rón rén vào phòng. Con chuột nằm im, nép sát vào một góc, lấm lét nhìn Thị sợ hãi, miếng mồi thơm ngon vẫn nguyên vẹn, chứng tỏ nó sợ đến nỗi chẳng dám động vào. Thị cũng sợ hãi không kém khi nghĩ đến chuyện phải giết con chuột này. Nghe nhiều người chỉ cách tưới xăng lên người nó, rồi cho một mồi lửa, chỉ 2 phút là xong, Thị rùng mình, sởn gai ốc. Người khác lại bảo tốn xăng làm gì, dội nước sôi cho gọn. Thị cũng rùng mình! Thị nghĩ, cách nhân đạo nhất là nhúng cả cái lồng vào xô nước cho nó chết ngạt. Lại rón rén cầm cái lồng ra sân, hứng đầy một xô nước, Thị lấy hết can đảm nhúng cái lồng vào xô. Con chuột cuống quýt bò ngược treo người lên phía nóc lồng, run bần bật, ánh mắt cầu khẩn van lơn. Thị vụt kéo chiếc lồng ra khỏi xô nước, ngồi bệt xuống đất chứng kiến sự bất lực của mình. Sắp đến giờ đi làm mà vẫn không giải quyết được con chuột. Nếu cứ để nó trong lồng cho đến cuối giờ chiều, đợi chồng đi làm về giải quyết  thì đó khác nào là hành động kéo dài sự sợ hãi của con chuột. Thị loay hoay tiến thoái lưỡng nan. Bố chồng Thị ra sân, nhìn thấy cảnh con dâu loay hoay với con chuột cũng lấy làm bối rối lắm. Nhìn thấy thế, chẳng lẽ không giúp con dâu, mà giúp  nó thì giúp bằng cách nào? Ông theo đạo, tu tại gia, ăn chay đến nay đã được hơn 40 năm, đến con muỗi ông cũng không nỡ đập, huống hồ đây lại là cả một con chuột! Suy nghĩ một hồi, ông bảo: “Con chở ba ra ngoài đường, chỗ bờ sông, ba thả nó đi”. Thị thở phào: “Thôi, thế cũng được!”
Bờ sông cách nhà 500m. Thả chuột xong, hai cha con chở nhau về. Thôi thì coi như thoát được cái chuyện kinh khủng là phải giết con chuột. Thị chào ba chồng, quày quả quay lại đi làm. Chưa kịp nổ máy xe thì Thị bỗng hét lên. Thị vừa nhìn thấy NÓ – con chuột lớn hơn con chuột nhắt, áng chừng cỡ 10 tuổi nếu so với tuổi người – lũm chũm túm lông còn ướt, vừa vọt nhanh qua cánh cổng, chui tọt vào nhà.
Bố chồng ngẩn người. Thị cũng ngẩn người! Biết chuột là loài phá hoại, là loài chỉ biết ăn những thứ có sẵn mà chả giúp ích gì cho đời, là thứ mang bệnh dịch đến cho nhân loại. Biết chính con chuột này đã phá hoại giấc ngủ của một người vợ hiền, một người mẹ tốt, một phụ nữ năm nào cũng được cơ quan phát cho tờ giấy chứng nhận “Hai giỏi” kèm theo 200 nghìn. Vậy mà giết nó đâu phải dễ! Bởi vì cái xấu, cái ác đôi khi được ẩn đằng sau sự bé nhỏ, đáng thương mà những người hiền lành như Thị, như chồng, như bố chồng của Thị chẳng có đủ can đảm để loại bỏ nó ra khỏi cuộc đời này.
Thật trớ trêu thay!

Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013

Có còn không Văn Khoa...


Có còn không Văn Khoa
Tuổi hai mươi nông nổi?
Gốc sứ xưa già cỗi
Có còn đứng chờ ta?

Đã xa rồi, rất xa
Mắt ai tròn trong vắt
Nụ hôn đầu ngây ngất
Tan trong nắng nhạt nhoà.

Mai bạn về Văn Khoa
Cho gửi nhờ chút nhớ
Gửi thêm vào trong gió
Nụ hôn cuối... mùa xa...


1989

2011

Tuần sau không dự họp lớp được, mình làm bài thơ này thay cho lời xin lỗi.




Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

Chờ


Sài Gòn, 30 Tết
Cô Bé thương!
Con là Na đây, cô Bé ơi! Chắc cô sẽ ngạc nhiên tự hỏi “mình có quen với ai tên Na đâu?”. Đó là vì cô không tưởng tượng được con lại có thể viết thư cho cô đấy thôi! Con là con Na vẫn hay sủa lung tung để cô phải la rày, là đứa mà hàng ngày cô vẫn cho ăn uống, vẫn bắt ve và thỉnh thoảng lại bắt tắm rửa sạch sẽ đây mà! Con biết cô không hoàn toàn là chủ của con, bởi lẽ cô cũng chỉ là người giúp việc cho gia đình bà chủ thôi, nhưng con luôn dành cho cô tình cảm thương yêu nhất. Cô đi về quê ăn Tết mới có 2 ngày mà con nhớ cô quá, cứ tưởng như cả tuần lễ rồi!
Ở nhà mình, mọi thứ vẫn bình thường. Bà chủ vẫn nấu cơm cho hai mẹ con con ăn uống đàng hoàng, ngày nào cũng có cá biển cho bữa cơm đậm đà, có xương gà, xương bò để hai đứa con gặm lúc rảnh rỗi cho khỏi buồn miệng. Nhưng mà cô ơi, cũng tại xương bò mà hôm nay con tưởng mình sắp chết. Số là có một khúc xương sường cứng ơi là cứng tự nhiên mắc ngang qua hàm con. Ông chủ, bà chủ xúm vào, dùng đủ các dụng cụ để nạy ra, nhưng nó nhất định cố thủ trong hàm. Suốt hơn một tiếng đồng hồ, con loay hoay đến mệt lử, cuối cùng thì ông bà chủ phải mời bác sĩ thú y đến. Bà bác sĩ chích cho con một liều thuốc mê, con thấy trời đất quay cuồng, toàn thân rã rời, mất cảm giác, và con khuỵu xuống. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, con kêu gào tên cô, rồi con thấy một thứ ánh sáng chói loà ở phía trước như mời gọi, như muốn lôi con đi. Con phân vân hồi lâu, dùng dằng mãi rồi cũng định vẫy đuôi chạy theo thứ ánh sáng kỳ ảo đó. Nhưng ngay lúc ấy, bất chợt con lại nhớ đến cô, con sợ khi chạy theo ánh sáng kia, con sẽ không thể quay trở lại gặp cô được nữa. Rồi, con nghe thấy tiếng ông bà chủ gọi tên mình, thế là con quyết định nằm im tại chỗ, và con tỉnh dậy. Bây giờ mọi việc có vẻ ổn rồi, cô ạ, không còn khúc xương trong hàm, con thấy nhẹ nhõm hẳn. Nhớ cô nhiều!
Sài Gòn, mùng 3 Tết.
Từ khi cô đi, con đếm từng ngày, mong cho mau đến 20 Tết để cô quay trở lại với hai mẹ con con. Mấy bữa nay, nhà vắng tanh, ông chủ và cậu Tí Nhân về quê, còn mỗi bà chủ ở nhà. Bà chủ hoặc đi vắng hoặc suốt ngày đóng cửa, ở trong nhà. Mỗi ngày chỉ mở cửa khoảng 3 lần cho hai đứa con ăn uống và quét sân, tưới cây. Mỗi lần bà chủ tưới cây, hai mẹ con con lại tranh thủ chạy ra ngoài đường thăm mấy đứa bạn hàng xóm. Con gái con có người yêu ở sát bên. Bình thường thì cậu nhóc đó hay chạy sang bên nhà mình ngó nghiêng, tán tỉnh con bé và thỉnh thoảng hai đứa rủ nhau trốn bên hông nhà tranh thủ âu yếu tí chút. Bây giờ Tết nhất, thằng bé toàn bị nhốt trong nhà, nên đến lượt con bé phải đích thân sang thăm. Nhìn hai đứa thò mõm qua khe cửa nói với nhau những lời yêu thương, lòng con lại dâng lên một một niềm xúc động khó tả. Cùng là đàn bà với nhau, nên chắc cô cũng hiểu tâm trạng của con. Đã từ lâu rồi, con không còn ham muốn gì nữa, lý do là con đã khá già. Người ta bảo tuổi của chó là 13 sẽ tương đương với tuổi của người là 100. Con năm nay tròn 10 tuổi, nên còn đoán chừng tuổi của con cũng ngoài 80 – là tuổi xưa nay hiếm rồi, cô ạ. Năm ngoái, con vẫn còn có một anh người yêu. Chúng con cũng mặn nồng một thời gian, nhưng chẳng may anh ấy bị mấy thằng trộm chó bắt mất. Con cô đơn lắm, và từ đó đến nay không còn yêu anh nào khác nữa. Tình yêu của con giờ dành hết cho con gái, cho ông bà chủ và phần nhiều nhất là dành cho cô thôi!
Con dừng bút. Nhớ cô lắm!
Sài Gòn, mùng 7 Tết.
Thế là hết Tết rồi cô Bé ạ. Còn đúng 2 tuần nữa là con sẽ được gặp lại cô. Hai cha con ông chủ đã ở quê lên. Mấy ngày nay, cả nhà đi vắng suốt từ sáng đến tối, con nằm ở thềm nhà, chịu đựng hơi nóng hầm hập hắt lên từ nền xi măng bỏng rẫy. Từ hôm con bị chích thuốc mê đến nay, con thấy sức khoẻ có vẻ giảm sút rõ rệt. Thôi thì mình sống đến chừng này cũng đã gọi là thọ, có ốm đau bệnh tật thì cũng là chuyện thường thôi. Con không muốn chạy ra chạy vào nữa, chỉ nằm một chỗ và suy nghĩ về quãng thời gian 10 năm mình được sống trên cõi đời này. Con thuộc dòng giống Phú Quốc – nghe mọi người nói đây là dòng giống quý nên con cũng có niềm tự hào của riêng mình. Từ khi 1 tháng tuổi, người ta đã chọn con, đứa có xoáy lưng đẹp nhất trong đàn, để đem vào đất liền, biếu cho một vị lãnh đạo cao cấp. Vị lãnh đạo đem con tặng lại cho một người quen. Người quen đó một lần nữa tặng lại cho em họ của mình – là ông chủ hiện nay. Và thế là con sống ở nhà mình từ đó đến giờ. Nhà mình không giàu, (con biết điều đó vì lúc mới xây ngôi nhà này, ông bà chủ cạn sạch túi, đến nỗi không còn đủ tiền để làm sân. Nửa năm sau, con mới có cái sân để chạy ra chạy vào.) nhưng con không lấy đó làm phiền, ở đâu cũng được, miễn là mình được cư xử tốt và cảm thấy hài lòng với cuộc sống. Có vài mụ hàng xóm thỉnh thoảng đi qua cổng ngoắt đuôi mỉa mai: “Có đứa thuộc dòng dõi quý tộc, đã từng ở chốn nhà cao cửa rộng, thế mà bây giờ phải chui rúc vào xó này. Chẹp! Rõ là cuộc đời lên voi xuống chó!”. Con nghe thấy, nhưng lờ đi. Con hiểu, đời con có lên hay xuống thì cũng là chó, sao không vui vẻ chấp nhận cuộc sống của một con chó như một món quà mà Trời đã ban cho mình, mà cứ ước chuyện vỏi chuyện voi làm gì! Con yêu quý cô nhiều lắm nên luôn học tập cô. Con hiểu, mỗi người đều có một công việc của riêng mình. Ai làm tốt công việc của mình với tinh thần trách nhiệm thì cũng đều đáng được tôn trọng. Ông bà chủ luôn tôn trọng cô. Con cũng muốn được tôn trọng nên con luôn sống hết mình, yêu đương hết mình, sinh con đẻ cái và trông nom nhà cửa. Đó là niềm hạnh phúc của con.
Thôi, con mệt quá, con chợp mắt một chút đây, chúc cô vui!
Sài Gòn, 16 tháng Giêng
Cô Bé ơi, suốt cả tuần nay, con hầu như không ăn uống được gì. Có một nỗi nhớ cứ nằm dai dẳng, đè nặng trong lòng con. Vẫn biết là cô chỉ về quê một thời gian mà sao con buồn quá. Con luôn tự nhủ với lòng mình: “Cố lên, cố lên! Chỉ còn 4 ngày nữa thôi…!” Nhưng thời gian cứ chậm chạp trôi. Hôm nay bà Nội ở quê lên. Cả nhà ông chủ chộn rộn chuẩn bị đám hỏi cho chú Út. Chú Út năm nay đã 42 tuổi, duyên muộn rồi cũng đến, cả nhà mừng. Con mệt lắm, nhưng cũng cố vẫy đuôi để hoà vào niềm vui của gia đình. Con chợt nghĩ đến cô. Không biết niềm vui của chú Út có làm cô chạnh lòng chút nào không? Năm nay cô cũng đã 36 tuổi, vậy mà cô toàn đi chơi với trẻ con hàng xóm. Chắc cô cũng luôn mơ ước về một gia đình, nơi có những đứa trẻ ríu rít bên cạnh chứ, phải không cô?
Thương cô nhiều lắm!
Sài Gòn, 18 tháng Giêng
Hôm nay đám hỏi chú Út, nhà mình chộn rộn người ra người vào từ hôm qua. Đến hôm nay thì nhà như một cái chợ. Con trốn vào một góc, không chạy ra mừng được nữa. Chỉ có khi nghe ai gọi tên mình, con mới vẫy đuôi một tí cho phải phép. Ông bà chủ bận túi bụi, chẳng ai còn thời giờ ngó đến con.
Chiều, khi mọi người đã vãn, con nghe bà chủ gọi điện cho cô. Con cố lết tới gần để nghe cho rõ, và con chỉ muốn nhắm mắt lại để quên thời gian đi, khi nghe bà chủ bảo cô dời lại đến 22 Tết mới vào.
Cô ơi, con đang cố chờ cô đây…
Sài Gòn, 21 tháng Giêng
Bà chủ đi sang nhà ngoại. Ông chủ cho con ăn rất ngon, nhưng con không ăn được. Ông chủ bảo chắc phải gọi bác sĩ đến. Con sợ bác sĩ lắm, nên trước mặt ông chủ, con vờ ăn mấy miếng cho ông yên tâm. Ông chủ khoá cửa đi làm, con tìm một góc vườn nôn ra hết. Con lại nhìn thấy thứ ánh sáng kỳ ảo hôm nọ thấp thoáng phía xa. Nhưng cô chưa về, con còn cố, còn cố…, con chưa đi theo nó đâu!
Sài Gòn, 22 tháng Giêng
Tờ mờ sáng, con đang nửa mê nửa tỉnh thì bất chợt một mùi quen thuộc đánh thức con dậy. Con mở mắt và nhìn thấy một trong những điều kỳ diệu nhất. Đó là cô. Cô mở cổng, ta xách nách mang, nhưng việc đầu tiên là đặt đồ đạc xuống, vuốt ve, trò chuyện với 2 mẹ con con. Chỉ chừng đó thôi là con đủ cảm thấy bao nhiêu ngày con khắc khoải đợi chờ cô như được đền đáp. Vuốt ve con xong, cô quay vào nhà. Con toại nguyện rồi, cô Bé ơi. Ánh sáng chói loà kia đang chờ con. Con đi nhé, chúc cô luôn bình an!
Ghi chú: Na được chôn ở bãi đất trống gần nhà. Cầu mong sao như hầu hết các câu chuyện cổ tích, một ngày kia, từ nơi ấy sẽ mọc lên một cây đời xanh tươi!

    
    Na (bên trái) và Ni.

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

Ăn Tết một mình (2)



Sở dĩ tựa đề có thêm số 2 là vì hồi trước, lúc chưa có blog, bạn OM đã viết một bài tên là Ăn Tết một mình rồi. Hồi ấy viết chỉ để cho mình xem, viết xong rồi cất vào ổ cứng, cài password. Mấy năm đã qua, Tết lại đến, bạn OM lại vẫn tiếp tục ăn Tết một mình. Lần này bạn ấy cũng chỉ viết riêng cho mình thôi, nhưng bạn nào thích đọc thì cứ đọc, và nếu ngứa tay còm vài câu thì chắc bạn OM cũng vui lắm!
CHUYỆN Ở NHÀ MỘT MÌNH
Tình hình là Tết nào cũng vậy, từ khoảng 27-28 tết là gia đình bạn OM lại làm một cuộc chia tay nho nhỏ. Thời buổi nhiễu nhương, bạn OM lãnh nhiệm vụ trông coi nhà cửa. Hơn nữa, nhà còn có 6 cái bàn thờ, Tết nhất cần hương khói và ngoài sân thì có 2 em gâu gâu cần phải được chăm sóc. Vậy là, vào khoảng ngày đó, sáng sớm, bạn OM dậy nấu mì gói cho chồng con. Ăn xong, cả nhà chất nhau lên chiếc xe gắn máy cà tàng, cùng với lỉnh kỉnh đồ đạc. Ra đến bến xe, bạn OM thả hai cha con xuống mua vé về Cần Thơ, còn bạn ấy cầm 2 chiếc mũ bảo hiểm ra về.
Đấy là những năm trước. Còn năm nay, anh giai nhà quyết định ở lại đón giao thừa với vợ. Sáng mùng Một, bạn OM lại dậy sớm nấu mì gói. Cả nhà lại chất nhau lên chiếc xe máy cà tàng với mấy chiếc ba lô và một thùng quà cáp, đồ hộp. Thả hai cha con ở bến xe xong, bạn OM cầm 2 chiếc mũ bảo hiểm ra về. Đường phố vắng hoe, con hẻm vắng hoe, xóm nhà bạn OM lại càng vắng hoe. Mấy dãy nhà trọ mọi khi thường ầm ĩ tiếng trẻ con đùa nghịch, tiếng đàn bà rảnh chuyện ngồi tán dóc với nhau ở trước cửa, thỉnh thoảng chen vào tiếng đàn ông hỏi vợ đã có cơm ăn chưa, quần áo giặt xong để đâu, sao tiền chợ mới đưa có mấy bữa mà hết nhanh quá vậy… Hôm nay thì tuyệt nhiên im ắng, chỉ nghe xa xa có tiếng nhạc Happy New Year và tiếng chim ríu ríu. Ngoài chim sẻ ra, còn một loại chim gì đó, nhưng bạn OM chịu, chẳng biết tên nó là gì. Ngồi tần ngần ở bậc cửa, OM lắng nghe chim hót, lòng nao nao buồn. Thực ra cuộc đời này vẫn đầy tiếng chim, nhưng sao ta cứ phải vội vàng, tất bật ngày này qua ngày khác, để cứ mỗi năm trôi qua lại có một lần tự hỏi: chim gì đang hót thế nhỉ? Thôi thì cả một năm chỉ có mấy ngày Tết là được nghe chim hót thế này thôi. Bình yên, bình yên, bình yên nhé!
CHUYỆN BÀN THỜ
Nghe chim hót một lúc, Bạn OM sực tỉnh, bật dậy đi thay nước, thắp nhang các bàn thờ. Trên lầu nhà bạn có bàn thờ ông bà nội bên chồng. Ông ở giữa - rất già, hai bà – một trẻ măng, một hơi già – ngồi hai bên. Trong hai bà, có một bà không phải bà nội ruột của chồng, nhưng đã chăm sóc anh giai từ bé nên anh coi bà không khác gì nội ruột. Hồi xưa, phụ nữ có nghĩa vụ phải phục vụ, cơm bưng nước rót cho chồng. Bây giờ tất cả đã về cõi khác và trên bàn thờ, cả ông và hai bà đều cùng ngồi bình đẳng với nhau như vậy. OM rất thành tâm trước bàn thờ ông bà. Bạn khấn theo bài bản: con tên là, là vợ của bé Năm, cháu nội của ông bà, hôm nay, ngày, con thắp nén nhang này mời ông bà về ăn Tết với gia đình, cầu mong cho ông bà sớm được siêu thoát, ông bà phù hộ cho mọi người trong gia đình con được bình yên, mạnh khoẻ… Trăm lần như một, bạn OM chỉ cầu thế thôi, chưa bao giờ cầu tài lộc, ăn nên làm ra. Nhiều khi, bạn ấy cũng nghĩ mình thật dở hơi, người đâu mà cứ như trên trời rơi xuống. Đã cầu thì cầu luôn cho đủ, sao lại chỉ cầu mỗi bình an, sức khoẻ? Nhưng trời sinh ra bạn OM dở hơi thế chứ bạn ấy có muốn đâu, cho nên hôm nay bạn ấy cũng chỉ cầu thế thôi, rồi đi sang bàn thờ khác.
Ba chồng bạn OM theo đạo riêng nên có một phòng thờ riêng, trong phòng có 2 bàn thờ. Bàn dưới thờ Phật Bà, bàn trên thờ một người nào đó có ria mép. Bạn OM chẳng biết gọi người có ria mép là gì nên khấn chung chung, mời ông dùng nước với trái cây. Với bạn OM thì ông là khách của gia đình, nên bạn ấy không cầu gì cả (Ai lại xin của khách bao giờ!).
Dưới nhà có bàn thờ Thiên ở ngoài sân, bàn thờ ông Địa và ông Thần Tài ở phòng khách, bàn thờ ông Táo ở nóc tủ, nơi cao nhất trong bếp. Bạn OM thân nhất với ông Địa. Thường thì cứ có trái cây gì mới mua về, chẳng kể hôm đó là ngày mùng mấy, bạn OM đều mang đặt lên bàn thờ ông. Thỉnh thoảng có uống bia một mình, bạn OM cũng rót ra ly mời ông cùng uống. Nhiều lúc, OM tự hỏi không hiểu sao mình lại thân với ông Địa nhất? Hỏi rồi tự trả lời: chắc tại vì ông luôn nở một nụ cười vô tư. Hồi xưa, chẳng phải vì yêu cái cười vô tư mà OM đã phải mang cả một người về nhà đấy thôi!
CHUYỆN CHÓ
Hai em gâu gâu nhìn ra cửa buồn thiu, thỉnh thoảng lại uể oải ngồi giơ chân sau gãi đầu gãi bụng, cảu nhảu càu nhàu chửi rủa mấy con ve bám trên lưng và cố thủ trong các kẽ ngón chân.  Hôm rồi, lướt qua Facebook, bạn OM thấy bạn Hậu Khảo Cổ viết bài về mấy con ve chó cũng vui vui (bạn này viết mấy truyện về chó hay phết!. Hay nói cách khác là bạn ấy viết chuyện chó nào cũng hay J)). Chuyện rằng ve chó cũng có đẳng cấp. Con bám trên đầu có đẳng cấp cao hơn con bám dưới đít. Rồi bạn ấy kết luận: Không tự giũ được hết ve nhưng chó luôn khinh bỉ: dù bọn ve có chọn bám vào chỗ *chất xám* để nâng cao đẳng cấp của mình thì vẫn chỉ là loài hút máu mà thôi.” Bạn OM không trí tuệ được như bạn Hậu Khảo Cổ, cho nên chỉ nghĩ đơn giản là “dù bám trên đầu hay bám dưới đít thì ve chó cũng không thể là chó”. Ve chó sẽ không thể biết buồn khi chủ đi vắng, không thể có được cảm giác mong chờ, khắc khoải khi thò mõm qua song cửa đợi nghe tiếng xe quen thuộc của chủ về. Và quan trọng là ve chó sẽ không thể có được một tình yêu vô tư, vô điều kiện và vô cùng như chó. Nếu bạn OM bỏ nhà đi 4-5 ngày, để sẵn đồ ăn khô mua ở siêu thị cho 2 em gâu gâu thì 2 em ấy sẽ không thể chết đói được, nhưng rất có thể chúng sẽ chết vì buồn.
Bạn OM mở cổng, thả 2 em gâu gâu ra đường. Chúng phấn khởi chạy ngay sang đứng trước cửa nhà kế bên, trêu ghẹo lũ chó hàng xóm, làm cho chó cả xóm sủa vang. Nhìn chúng khi vui, khi buồn, bạn OM nghĩ giá mà con người cũng có thể sống vô tư, tình cảm với nhau như thế…
Uầy, nhưng thế thì người thành chó mất rồi còn gì! Rõ vớ vẩn!
Tết nhất còn nhiều chuyện lắm, nhưng bạn OM lại bận chuẩn bị tiếp khách rồi, nên phải ngừng ở đây! Từ dạo chuyển blog sang nhà mới, bạn ấy lười viết lách quá! Nhưng không sao! Đôi  khi người ta cũng cần nghỉ một thời gian. Báo chí thì luôn cần nóng sốt, nhưng blog của bạn OM không phải là báo chí nên một chút lắng xuống có thể đọng lại đôi điều hay ho chăng?

Happy new year
May we all have a vision now and then
Of a world where every neighbour is a friend
Happy new year
Happy new year
May we all have our hopes, our will to try
...
You and i

Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2013

Năm mới tự sướng

Năm nào cũng ăn Tết một mình, chả có ai chụp hình cho, nên đành... tự sướng thôi!


Hehe! Chúc mừng năm mới!

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

Thiệp Tết


Tết đang gần kề. Tôi vào nhà sách tần ngần đứng trước một rừng thiệp muôn màu muôn vẻ. Nhiều công ty thiết kế quảng cáo đã đầu tư làm thiệp Tết rất đẹp, đủ để làm cho đám Designer  mỗi lần đi qua đều phải dừng lại nhìn ngắm một chút trước khi chặc lưỡi “không biết mua làm gì” rồi bước mới tiếp, trong bụng nghĩ: chắc về nhà, mình phải thiết kế vài cái đẹp hơn thế này gửi tặng bạn bè, tiện thể PR luôn.
Trước đây, năm nào cũng vậy, cứ vào dịp trước Tết khoảng 2 tuần là tôi lại đi tìm mua những tấm thiệp đẹp nhất để gửi cho ông bà ngoại ở Hà Nội. Không phải tự tôi nghĩ ra chuyện này. Từ ngày tôi còn là một con bé học mẫu giáo, ở cùng nhà với ông bà, tôi đã thấy ông bà làm như vậy. Chỉ có điều khác là ông không đi mua thiệp ở cửa hàng, mà tự tay ông làm những chiếc thiệp rất đẹp rồi ông bà cùng nắn nót những dòng chúc Tết gửi cho bạn bè, người thân. Năm lên 8 tuổi, tôi phải rời xa ông bà để vào Sài Gòn. Cứ mỗi độ Tết đến, tôi lại bắt chước ông, ngồi tô tô vẽ vẽ những chiếc thiệp có hoa mai, hoa đào… Gửi thiệp ra Hà Nội xong, tôi được nhận lại chiếc thiệp Tết của ông bà gửi vào với những lời yêu thương mà không phải đứa trẻ nào cũng diễm phúc có được. Thế rồi năm tháng trôi qua, tôi không còn thời gian rảnh rỗi nữa, hoặc có rảnh rỗi thì cũng không bỏ công ra làm những chiếc thiệp chỉ dùng được một lần. Tôi bắt đầu đi mua thiệp cho tiện. Gõ bàn phím đã quen, nên chữ viết của tôi mỗi ngày một xấu đi, nhưng khi đặt bút lên chiếc thiệp xinh xắn còn thơm mùi giấy, tôi vẫn cố gắng viết thật nắn nót “Ông, Bà yêu quý của cháu…”.
Rồi một ngày Ông mất, những chiếc thiệp của tôi chỉ còn ghi: “Bà yêu quý của cháu”.
Còn nhớ mấy năm trước, cũng vào dịp giáp Tết, tôi mắc một căn bệnh kỳ lạ: mất cảm giác một phần mặt và lưỡi. Đi khám bệnh, bác sĩ lập tức chỉ định đi chụp MRI đầu vì nghi có khối u trong não. Lúc ấy máy chụp MRI còn ít, muốn chụp phải đăng ký, chờ đợi có khi phải đến mấy ngày, khi nào đến lượt thì phòng chụp sẽ gọi. Tôi đã chờ đến ngày thứ hai vẫn chẳng thấy bệnh viện gọi. Không hề thông báo với bất cứ ai trong gia đình, một mình – với đầu óc mụ mẫm vì những ý nghĩ tiêu cực - tôi chẳng còn tâm trí đâu mà làm việc nên bỏ cơ quan, đi lang thang trong nhà sách, chọn cả tiếng đồng hồ mới tìm được mấy chiếc thiệp ưng ý. Tạt vào một quán cà phê, tôi mở chiếc thiệp ra, cố viết nắn nót “Bà yêu quý của cháu…” Nhưng càng nắn nót, tôi lại càng thấy chữ mình thêm nguyệch ngoạc, các nét chữ như nhoè nhoẹt hơn. Bỏ đi 2 chiếc thiệp viết hỏng, tôi nhắm mắt, trong đầu chợt nghĩ có khi nào đây sẽ là lần viết thiệp chúc Tết cuối cùng trong đời mình không? Quán cà phê vắng khách, buổi chiều lãng đãng trôi trong cái ngột ngạt, căng thẳng chờ đợi một cuộc gọi từ bệnh viện. Tôi bỗng nhớ Ông ngoại. Mỗi lần tôi buồn chán, thất bại hay muốn từ bỏ một việc đang làm dở, ông lại động viên: “Ông tin là cháu làm được mà, thử lần nữa xem sao!”. Hít một hơi thật sâu, tôi mở mắt, cầm bút và viết lại một tấm thiệp khác “Bà yêu quý của cháu…”
Tôi ra bưu điện gửi thiệp ngay sau đó. Vừa gửi xong thì có điện thoại từ phòng chụp. Sau khi chụp hai ngày, tôi nhận được kết quả không có khối u nào trong não. Lúc đó, tôi tin là Ông ngoại đã phù hộ cho tôi, để cho tôi tìm lại và hiểu rõ được niềm hạnh phúc lớn lao mà mình đang sở hữu, đó là Một-cuộc-sống-khoẻ-mạnh.
Tôi còn gửi thiệp cho Bà được thêm 3 lần nữa kể từ mùa xuân hạnh phúc ấy.
Lúc này chỉ còn chục ngày nữa là Tết. Không cưỡng lại được thói quen cũ, tôi lại chọn mua vài tấm thiệp thật đẹp. Ra quầy tính tiền, tôi vơ vẩn nghĩ, giả dụ mình cần gửi tặng thiệp cho một vài người nào đó thì mình cũng chẳng có địa chỉ nhà của họ mà gửi. Từ lâu rồi, địa chỉ email đã thay thế cho địa chỉ nhà.
Cầm trên tay những chiếc thiệp Không-biết-gửi-ai, bất chợt lại nhớ ngày xưa, nhớ Ông Bà đến rưng rưng...

Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013

Hướng dẫn dọn đồ đạc từ Yahoo!Blog sang nhà mới


Mỗi người đón nhận sự ra đi đi không trở lại của Yahoo!Blog một cách khác nhau, nhưng nhìn chung, chúng mình đều có cảm giác tiếc nuối. Tuy nhiên, cũng phải ghi nhận một điều là lão Già Hú trước khi nhắm mắt cũng đã cố làm một nghĩa cử đẹp, đó là cho chúng ta một công cụ để tải toàn bộ nội dung blog về.
Nếu trước đó, bạn nào đã dùng phần mềm HTTrack để download Yahoo!Blog thì sẽ được sở hữu một mớ kỷ niệm thú vị. Đó là có thể nhìn thấy gần như toàn bộ ngôi nhà cũ – với cách bài trí quen thuộc của mình. Không những thế, các bạn còn có thể vào thăm lại nhà cũ của bạn bè bằng cách click vào những avatar của khách ghé thăm. Từ nhà bạn bè, bạn lại có thể tiếp tục lặp lại động tác đó để đến thăm nhà cũ của những người khác nữa…
Nếu bạn không dùng phần mềm HTTrack thì đã có công cụ của Yahoo!Blog. Với công cụ này, tuy không thể nhìn lại được ngôi nhà cũ với cách bài trí quen thuộc, nhưng bạn có thể tải về máy tính của mình toàn bộ nội dung bài viết và các lời còm để lâu lâu mở ra coi… một mình cho đỡ ghiền.
Bây giờ, chúng mình sẽ làm theo hướng dẫn này để mang của cải mà mình đã tích trữ được trong thời gian ở với lão Già Hú sang nhà mới nhé!
1. Dọn sang WordPress:
- Sau khi download được tập tin nén từ Yahoo!Blog, các bạn hãy đăng ký một Blog trên Wordpress tại địa chỉ này: http://wordpress.com
Lưu ý: Các bạn đừng vào Google search Wordpress rồi vào trang Wordpress tiếng Việt nhé! Đây là một cái chợ chứ không phải là nơi cất nhà blog đâu!
- Đăng ký xong, bạn vào bảng điều khiển=> công cụ=> nhập vào
Chọn công cụ nhập Yahoo 360





- Chọn file yahoo_blog.zip của bạn, chọn Tải lên tập tin nhập

















Quá trình này mất từ 5 đến 20 phút tuỳ theo tình trạng mạng và tuỳ theo blog.
Vậy là ta đã có được căn nhà ở Wordpress với đầy đủ của nải mà ta tự tay gây dựng từ xưa đến giờ.

2. Dọn sang Blogspot
Vì mình chưa tìm ra cách chuyển thẳng từ Yahoo! sang Blogspot nên trước mắt ta phải qua "trạm trung chuyển" Wordpress.
- Sau khi nhập thành công, ta tiến hành xuất ra thành file XML bằng cách vào Công cụ=> Xuất ra




- Bạn lưu file .XML vào máy tính.

- Để Blogspot hiểu được trang XML này, ta phải convert bằng cách vào
http://wordpress2blogger.appspot.com/
- Chọn file XML xuất ra được và nhấn convert, sau đó tải về 1 file XML mà Wordpress trả về có tên blogger-export.xml




- Bạn lưu file này vào máy tính để sẵn sàng cho việc chuyển sang Blogspot
- Vào blospot.com của bạn, vào Cài đặt=>Khác=>Nhập blog





- Chọn file blogger-export.xml vừa convert được. Nhập mã xác minh rồi nhấn Nhập blog.
Công đoạn này mất khoảng vài phút.

Lúc này, Blogger của bạn đã có bài nhưng chưa hiển thị. Để hiển thị các bài này. Bạn vào
Bài đăng, chọn show 50 bên góc phải màn hình, sau đó click vào check select bên góc trái. Chọn Xuất bản.
- Lần lượt qua trang khác làm thao tác này cho đến hết blog.

Với việc chuyển nhà này, chúng ta lưu giữ được toàn bộ tài sản do mình tạo dựng, nhưng không thể lưu được những gì mà bạn bè đã tặng cho mình. Đành phải chấp nhận thôi! Khi dọn nhà, mình phát hiện thêm 1 điểm yếu nữa của Yahoo như sau:
Nếu trước đây, bạn tải hình ảnh lên một trang web khác (như Facebook, Picasa, Photobucket...) rồi mới chèn vào bài thì khi chuyển sang nhà mới, hình ảnh sẽ được giữ nguyên. Nhưng nếu bạn tải hình lên Yahoo!Blog thì nhiều khả năng hình ảnh của bạn sẽ bị mất. Lúc đó đành phải edit lại từng bài thôi! Hix. Anh Già Hú bất lực rồi, biết làm sao!

Nào, cùng nhau dọn dẹp đi thôi! Bạn nào thấy bài này hữu ích thì nhớ like vài phát nhá!

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

Ngày cuối cùng của Yahoo!Blog

 
 
 
  


Cám ơn tất cả những người bạn đã ghé thăm hằng ngày, đã chia sẻ động viên mình, để mình có được những kỷ niệm Thực - Ảo vô cùng dễ thương ở thế giới này!