Nhăng nhố à, Nhăng nhố ơi
Nhăng nhố đi chơi
Với ta một chiều…
(Trần Tiến)
Nhăng nhố đi chơi
Với ta một chiều…
(Trần Tiến)
Đầu giờ chiều, em xin tờ giấy ra khỏi cơ quan trong giờ làm việc, lấy lý do bị mệt, phải đi khám bệnh. Thực ra mệt thì có mệt, nhưng đi khám bệnh thì không. Gặp lúc trái gió trở trời, sổ mũi, nhức đầu…, bệnh cũ, chỉ cần lôi thuốc cũ ra mà uống, đi khám chi cho mất cả buổi, mệt thêm. Chủ yếu là em muốn đi, đi đâu cũng được, miễn là ra khỏi cơ quan.
Dạo này, em hay mệt mỏi, chắc là đã đến cái ngưỡng để bước qua một giai đoạn khác. Anh cũng vậy. Tối về nhà, anh thường than thở rằng anh mệt quá, chán quá, rằng cái bọn Tây đúng là mang dòng máu thực dân, trả cho mình từng ấy lương là phải tìm cách vắt cạn sức lực của mình, rằng anh như người ở trong vũng bùn, càng tìm cách thoát thì càng lún sâu thêm. Em an ủi anh rằng ở đâu cũng thế thôi, chẳng cứ Tây hay Ta, rằng em cũng vậy, cái chính là mình chưa già và con mình còn nhỏ quá, cứ phải cố gắng thôi. Hoàn cảnh nó như thế thì mình phải tự tạo cho mình những phút giây thư thái để lấy sức mà chiến đấu tiếp. Động viên vậy, chứ tự trong lòng, em cũng thấy chán. Càng ngày vợ chồng mình càng ít chia sẻ với nhau hơn. Tối về, ăn cơm xong, em dạy con học, anh xem TV. Đến khi em xem TV thì anh chuyển sang đọc sách về đạo Phật. Đến khi em đi ngủ thì anh ôm cái laptop lướt web đến khuya. Hồi trước, sáng chủ nhật, gia đình mình còn có một buổi đi ăn sáng, thư giãn ở công viên, trưa trưa đi mua sắm… Giờ thì hết rồi, vì anh đã có thú vui khác. Anh dậy từ 5 giờ sáng, chạy xe ra ngoại thành gặp mấy người bạn và cùng nhau đi mua cá rồi đem ra ngã ba sông thả. Dẫu biết người ta gọi việc đó là phóng sinh, nhưng thú thật là em không hiểu và không thể chấp nhận được cái thú vui kỳ lạ đó. Nếu không có người thả chim thả cá thì cũng không xuất hiện những kẻ chuyên đi bắt chim bắt cá. Lúc đó, thế giới có phải tốt hơn không! Đã mấy lần em lựa lời nói với anh, nhưng anh tỏ vẻ khó chịu. Ừ, thì thôi, chuyện ai nấy làm, đường ai nấy đi vậy.
Chúng mình đang già đi…
Tình mình đang cũ…
Bây giờ tự nhiên em nhiễm thói quen nói theo vần kiểu “Sát thủ đầu mưng mủ”. Nói “tình mình đang cũ…” là nghĩ ngay đến vế sau “…như cái... mũ”. Mà quả là em đang đội trên đầu một cái mũ bảo hiểm cũ rích. Nó đây:

Mũ này em mua từ năm 2002, lúc mới sinh Tí Nhân. Mũ kiểu che kín tai, quai đeo chắc chắn và có cả đai nhựa để treo mũ trên xe. Em đã đội qua nhiều loại mũ khác nhau, nhưng cuối cùng kết luận rằng mình thích loại mũ này nhất. Chỉ có điều, bây giờ có lẽ nó không còn hợp thời trang nữa nên em không mua được chiếc nào tương tự. Hôm nay cũng vậy. Thoát ra khỏi cổng cơ quan, em hướng xe ra ngay phía đường Phạm Hồng Thái, chỗ chuyên bán mũ. Tìm mãi. Chọn được đúng kiểu mình thích thì nó lại quá to so với đầu. Không mua được mũ, chẳng biết nên đi đâu. Em chạy xe chầm chậm ngó nghiêng phố xá. Thấy có một cửa hàng bán quần áo và mấy thứ vòng đeo tay, dây đeo cổ vui mắt, em dừng xe, ghé vào xem thử. Vào rồi mới biết hoá ra cửa hàng bán đồ chủ yếu phục vụ cho các teen. Chẳng lẽ lại ra! Em đành nấn ná đi loanh quanh xem, cuối cùng dừng lại trước quầy bán các loại decal dạng sticker xanh xanh đỏ đỏ. Nhìn thì thích mắt, nhưng nghĩ mãi, chẳng biết mua những thứ vớ vẩn này làm gì. Cô bé bán hàng gợi ý: mua về cho con cô dán chơi. Ừ thì mua. Loại 2 nghìn be bé chắc là dán lên tập vở loại 5 nghìn to hơn chắc là dán lên cửa tủ quần áo. Có nhiều màu sắc ngộ nghĩnh, em chọn một lúc, thế quái nào tính ra cũng hết hơn 80 nghìn. Rõ dở hơi!
Chiều về, đưa cho con xem, bảo mẹ mua cái này cho con dán chơi. Nó nhìn đám decal bằng nửa con mắt rồi bóc vài tấm ra dán ngay lên trán. Em đòi lại không cho bóc nữa. Nó trả ngay, vẻ con đây chả thiết mấy thứ vớ vẩn này.
Em lại thấy mình đang chán. Chán một lúc, tự nhiên trong đầu em nảy ra chuyện để làm. Em lôi đống decal ra bầy đầy trong phòng ngủ, bảo con mang tập vở lên ngồi bên cạnh. Em vừa xử lý đống giấy, vừa giảng bài cho nó. Anh lên phòng, nhìn đống đồ bầy hầy của em lắc đầu: “Em có biết mình bao nhiêu tuổi rồi không?” Em trả lời: “Biết. Muôn đời em vẫn trẻ hơn anh 4 tuổi!”.


2 tiếng rưỡi đồng hồ, con vừa làm xong bài thì em cũng vừa làm xong công việc của mình. Nó đây:


Anh thậm chí chả buồn nhìn thành phẩm của em, chỉ bảo “Nhố nhăng quá!” Tính anh cứ thế, chả trách sao chóng già! Sao anh không nghĩ như em: nếu không thể có được những thứ mới, sao chúng mình không làm mới lại những thứ đã cũ? Biết là thời buổi này đang thừa những chuyện nhăng nhố rồi, nhưng điều nhăng nhố em làm chiều nay có đáng để anh suy nghĩ chút nào không?