.comment-block img { max-width: 300px !important; }

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2015

DỄ XA NHAU

Mấy hôm nay nhận ra thật rõ một điều là mình quá dễ vỡ. Chuyện vớ vẩn, nhỏ như con thỏ mà cũng làm mình chán, mất hết cả hứng thú văn chương với blog. Phá lệ, hôm nay chẳng viết chuyện văn chương nữa. Viết cái bài khô khốc này, nếu bạn nào không thích thì vui lòng bỏ qua nhé!

Hôm qua trong người khó ở, mình cắc cớ post một câu hỏi lên Facebook. Nếu là ở một nước khác thì câu hỏi của mình cũng bình thường thôi, nhưng ở nước mình thì nó thành ra chuyện chính trị. Và chính vì nó là chuyện chính trị, nên mọi người vào còm, hoặc là nói bóng nói gió, hoặc là trả lời “đều”, chẳng ai có một câu trả lời rõ ràng, (trừ câu trả lời khá nghiêm túc của bạn Hà Thị Thanh Vi. Bạn này thì từ đó đến giờ, luôn đi thẳng vào vấn đề khi còm, nhưng câu trả lời của bạn ấy xem ra vẫn chưa làm mình thoả mãn). Và mình cũng nhận thấy mỗi khi có chuyện gì thuộc về chính trị được post lên thì thái độ của bạn bè được bộc lộ rõ. Người đồng ý thì like, nói nửa kín nửa hở, người không đồng ý thì hiếm khi cãi, chỉ lẳng lặng quay đi, mà quay đi thực chất là câu trả lời “tôi không thích!”. Mình không biết chính trị có đem người ta xích gần lại với nhau hay không, nhưng mình biết rõ chính trị dễ làm cho người ta xa nhau.

Vào những năm 2002-2003, khi Internet vừa được Bộ VHTT & TT cho phép chính thức hoạt động ở nước ta, mình cũng tập toẹ làm quen với phương tiện mới mẻ này. Mình lên Internet và tham gia vào một mạng xã hội nào đó (quên tên rồi), có cơ sở ở nước ngoài. Vì đối với ta, Internet còn quá mới mẻ, nên cái mạng xã hội đó được rất ít người Việt tham gia. Trong số ít ỏi người Việt đó, mình có quen được một bạn nam. Không rõ bạn ở đâu, làm gì, mình chỉ biết bạn hơn mình khoảng chục tuổi, là dân Tổng hợp Toán. Bạn tỏ ra rất hiểu biết về xã hội, về văn học nên mình rất quý bạn, có thể nhắn tin qua lại hoặc chat với bạn rất lâu về đủ thứ chuyện, cho đến một ngày...

Ngày đó, bạn bắt đầu nói về chuyện chính trị. Đầu tiên mình còn nghe, còn trả lời cho phải phép. Nhưng sau đó, chuyện chính trị trở nên dày đặc hơn. Mình mệt. Mình nhắn cho bạn rằng em phải đi cày từ sáng đến chiều, tối về còn phải chăm sóc con nhỏ, em chỉ nghĩ đến chuyện sao cho có đủ tiền nuôi con thôi, ngoài ra em không biết gì, cũng không quan tâm gì đến chính trị đâu. Bạn nhắn cho mình rất nặng nề, rằng: em đâu phải sống trong rừng hay ở hoang đảo, em sống trong một đất nước, một xã hội cụ thể, mà đất nước và xã hội thì luôn gắn với thể chế chính trị. Là người, sao có thể thờ ơ với đất nước mình? Sau tin nhắn đó, mình giận bạn và chủ động cắt đứt quan hệ. Mình không bao giờ gặp lại bạn nữa. Đó là mất mát đầu tiên thật đáng tiếc, nó làm cho mình day dứt.

Sau chuyện đó, mình bỏ cái mạng xã hội này, tham gia vào một vài mạng xã hội khác, nhưng chỉ là lớt phớt vì mình không tìm được bạn bè “hợp khẩu vị”.

Năm 2009, Facebook mon men vào Việt Nam. Mình cũng mon men theo chân những người đầu tiên “làm nhà” trên Facebook. Cái chợ Phây hiện đại, năng động, mới mẻ làm mình mê mẩn. Nhưng cũng chính ở đây, mình lọt vào một trận địa những người hăng máu với chính trị. Họ hăng đến nỗi mình chẳng dám ho he gì, thậm chí còn cảm thấy sợ.

Năm 2010, Facebook bắt đầu bị chặn. Trong thời gian chưa tìm được cách bẻ khoá, mình “chơi tạm” bên Yahoo! Plus. Định là chơi tạm, nhưng cái nhà bên này lại làm cho mình thích. Ở đây, mọi người chơi thuần tuý văn chương, thơ phú, hầu như không ai đả động gì đến chính trị, nếu có thì cũng chỉ thi thoảng, và nhè nhẹ thôi. Chính ở đây, mình đã gặp được nhiều bạn bè nhất so với tất cả các mạng mà mình từng tham gia. Có những người bạn từ mạng ảo đã bước hẳn ra đời thường, gặp nhau, ăn chung, đi chơi chung, thậm chí còn... ngủ chung thân mật. Mình còn giữ được những tình thân này cho đến hôm nay và luôn cảm ơn Yahoo! Đã cho mình một ngôi nhà ít màu chính trị.

Tuy nhiên, ngôi nhà ấy ít màu chính trị không có nghĩa là những con người ở ngôi nhà ấy không mang trong người một chính kiến nhất định. Mình đã chứng kiến nhiều lần, trong những cuộc offline xảy ra “hục hặc”giữa người này và người kia cũng chỉ vì chuyện chính kiến khác nhau. Mình lờ mờ nhận ra cái sự thân thiết – ở một chừng mực nào đó – chỉ là tầng nổi, tầng bên ngoài. Nếu khác chính kiến, bạn không thể thân “hết mình” được. Nó như ngọn núi lửa nằm ở bên trong mỗi con người, nếu không khéo léo, lỡ chọc vào miệng núi lửa thì ngọn lửa sẽ phun ra.

Trong một dịp trò chuyện cởi mở với một anh Blogger nhà thơ, anh có đề nghị mình nói thẳng nói thật chính kiến. Mình bảo: “Anh và em đang là bạn bè thân thiết, nói ra chuyện ấy để xa nhau sao? Vì em có thể chắc chắn một điều là chính kiến của anh và của em khác hẳn nhau!”. Anh cười hiền rất dễ thương. Khi ngọn núi lửa trong anh còn nằm ngủ im lìm thì anh chắc sẽ luôn dễ thương như vậy. Mình cảm thấy may vì không ở gần anh để có thể chứng kiến một ngày nó phun ra lửa. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là tình bạn giữa anh và mình chỉ đến đó thôi, không thể thân hơn!

Năm 2012, Yahoo! Làm ăn thua lỗ nên đóng cửa. Mình đành dọn sang ngôi nhà Blogspot này. Bạn bè cũ rơi rụng lả tả. Sau hơn 2 năm thì bạn cũ hầu như chạy hết sang với “trai trẻ” Facebook. Mình thì loay hoay giữa 2 nơi: một cái chợ đông vui, hàng giá rẻ với một cái shop hàng tuyển quanh năm ế khách. Mình quyết định chọn cách khi nơi này, khi nơi kia.

Một lần, quay về Facebook, mình nhận lời kết bạn với một chị ở nước ngoài. Mình không ghét bỏ gì chị (mà cũng có biết chị là người thế nào đâu mà yêu với ghét!), nhưng sau khi kết bạn, mình cảm thấy mình đã phạm sai lầm. Chị thường hay viết bài về chính trị. Thấy mình không có ý kiến gì thì chị nhắc tên mình, buộc lòng mình phải vào cho phải phép lịch sự. Có lần, mình nói với chị rằng: em chỉ quan tâm đến thơ văn, nghệ thuật thôi, chứ chuyện thể chế này nọ thì em dốt lắm, không biết gì mà nói. Chị bảo (giống như cái anh Tổng hợp Toán ngày nào) rằng: Không biết thì phải tìm hiểu để xem nhà cầm quyền cai trị mình bằng phương thức như thế nào, chứ không biết mà cứ mãi chấp nhận không biết thì họ dễ cai trị mình. (Ối giời, nói đúng thế thì mình biết cãi vào đâu!). Tất cả những bài mình viết hoặc mình chia sẻ, dù thuộc chủ đề nào, chị cũng đều vào còm rất nhiệt tình, còm được mấy câu thì chị bắt đầu lái câu chuyện sang chính trị và hai chị em bắt đầu... cãi nhau. Bài sau cùng trên Facebook, mình muốn bày tỏ ước muốn hoà hợp dân tộc sau 40 năm thống nhất đất nước. Thực ra, đây là vấn đề chính trị, nhưng mình cố tình tránh, không nói chuyện chính trị, chỉ đơn thuần là tình cảm, ước muốn của mình thôi. Nhưng khi bài viết được đưa lên, đa số mọi người xoay hẳn sang hướng chính trị, và dĩ nhiên chị lại nhiệt tình còm theo hướng đó, và 2 chị em lại... cãi nhau. Đỉnh điểm cuộc cãi nhau này là lúc chị bảo: “Nói thật bạn đừng buồn, chứ bạn thật là chậm hiểu! Mình đi đây, không quay lại nữa đâu!”. Mình cũng chào chị lịch sự rồi xoá còm và block chị luôn! Mình rất day dứt với việc phải block một người bạn. (Chưa bao giờ mình block một người nào trên FB), nhưng có một thực tế là sau khi block, mình thấy nhẹ nhõm hẳn. FB rất hay ở chỗ khi ta block ai thì sẽ không bao giờ ta nhìn thấy người đó, hoặc còm của người đó ở bất cứ đâu. – Cái này thì Blog chưa làm được.

Hôm qua, post câu hỏi lên Facebook, hôm nay lại muốn gỡ xuống rồi! Hỏi thì có được gì đâu, có câu trả lời nào sáng tỏ đâu, nhiều khi lại vạ miệng. Mình có cô bạn học cùng lớp ĐH đã từng bị đi tù vì vạ miệng với một bài viết sự thật. Ngày bạn đi tù, chỉ cần lên Google gõ tên viết tắt CGĐL là ra ngay cả ngàn kết quả, và từ ngày đó, bạn trở thành nổi tiếng cho đến bây giờ. Con đường bước vào chính trị với bạn chẳng bằng phẳng chút nào và cái giá của sự nổi tiếng xem ra cũng đắt!

Mình không thích chính trị và sẽ là một “cư dân mạng” loanh quanh chơi với chữ nghĩa thôi.

Nhưng chẳng hiểu sao mấy hôm nay trong lòng khó ở, mình lại nhớ đến câu nói của anh Tổng hợp Toán: “Là người, sao có thể thờ ơ với đất nước mình?”.

Hôm qua mưa cả ngày, hôm nay trời âm u. Chán quá!

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015

LỘC VỪNG “VẼ” TRÊN “VỆT MÀU”

Tôi qua nhà Lộc Vừng và bắt gặp bài viết này. Bạn khoá phần bình luận nên tôi không thể xin phép bạn được... Thôi thì tự tiện mang bài viết này về, nếu bạn không bằng lòng thì tôi sẽ cất đi sau. Cảm ơn bạn rất nhiều!  

Đi tìm ẩn số của một bài thơ



Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời

Công bằng mà nói, lần đầu tiên tôi tìm và đọc trọn vẹn bài thơ mở đầu bằng 3 câu thơ này. Bài thơ có cái tên dài lê thê: Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh. Cá nhân tôi không thích đọc những bài thơ về tình đầu không phai hay về cái gì đó đại loại như sự rung động về quá khứ. Cho đến khi tôi đọc bài thơ “Vệt màu” của chị OM. Một bài thơ đẹp – như nhận xét của một bạn blog. Với tôi, bài thơ không chỉ đẹp mà cái khiến tôi tò mò với một niềm say mê khám phá, là thông điệp mà chị muốn nói là gì? Thật sự, đây là một đáp án không thể tìm ngay được lời giải, là tâm sự không thể gọi ngay cho tròn một tiếng. Tôi nghĩ đến thuyết “Tảng băng trôi” củaErnest Hemingway. Và tôi muốn đi tìm.

“Vệt màu” không phải là bài thơ đầu tiên chị OM dùng thể thơ 5 chữ - một lối tự sự trữ tình đủ để người ta có cảm giác đang đứng giữa ranh giới của cái cũ và cái mới theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Có lần tôi đã nói với chị rằng chọn thể thơ 5 chữ để diễn tả được cảm xúc không phải là điều dễ dàng. Nó có thể “chết” ngay khi vừa được sinh ra nếu như nó chỉ là tự sự. Và ngược lại, nó bắt rễ bền chặt ngay vào trái tim người đọc, nếu nó vượt lên chất tự sự thông thường của kiểu trò chuyện thủ thỉ đặc trưng này. “Vệt màu” đứng ở vị trí thứ hai trong hai điều giả định nói trên. Đó là một câu chuyện  bằng thơ, là những say – tỉnh – đục – trong của thứ cảm xúc mà chính con người  không thể điều khiển được, dù sản sinh ra nó: tình yêu. Này nhé: một chiều nỗi chênh chao nhuộm lên cảm xúc, Anh ghé quán  gọi cafe trong tâm trạng rủ buồn “Phả khói vào chùng buông” (khói cafe và có chăng còn là khói thuốc). Em đến sau (Tình cờ do vô thức hay là chủ ý hò hẹn, dù thế nào thì “đối tượng” của cảm xúc đang lăn từng giọt theo tách café cũng đã xuất hiện). Café cho Anh, nước Cam vắt cho Em- Ta có một nhịp tích tắc của thời gian lắng đọng bên nhau. Trong khoảng tích tắc dài vô chừng mà cũng ngắn chẳng tày gang đó, biết bao kỷ niệm ùa về.

Có một ngày xưa lắc
Tim giấu mấy vần thơ
Cuối giảng đường vắng ngắt
Anh đã chờ, đã chờ…

Có một ngày xưa lắc
Em vờ lướt qua anh
Tà áo bay hờ hững
Thơ tròng trành,tròng trành…

Đó là những kỷ niệm mà Anh và Em cũng nhắc lại, hay chỉ là những đoạn phim quay chậm hiện lên trong ký ức mỗi người khi đối diện trước Café – Cam?

Tôi nghĩ, và tôi thích cái ý nghĩ đó chỉ là ký ức hiện về. Kể cả những dở dang làm trái tim ai se thắt bối rối, cũng chỉ là cảm xúc đang xôn xao trong tâm tư và được giấu kín sau ý nghĩ rằng thời gian dù đã trôi qua bao mùa mưa nắng, thì những vần thơ yêu “xưa lắc” năm nào của Anh vẫn chỉ là nhịp lặng của con tim tuổi trẻ trước một rung cảm đẹp. Để rồi:

Ngày em may áo cưới
Thơ anh mặn vị tro.

Ở phía đối diện,  Em ngập tràn suy tư về cái thuở cố làm ra “hờ hững” lướt qua anh, ngậm ngùi tiếc nuối một tình yêu đi lạc ngay từ giây phút đầu tiên. Cho nên giấc mơ một ngày mỏi mệt được “Gục bên nụ tình đầu” là hoàn toàn có thật, rất đời, rất Người. Thật lạ là đọc đến những câu thơ cuối cùng của bài thơ, tôi lại nhớ đến thần thoại  “Ngàn lẻ một đêm”. Ý niệm ban đầu của tôi về một cuộc hò hẹn tình cờ của Anh và Em biến mất. Tức là con số “hai người” biến mất, để chỉ còn lại là một. Có thể là Anh, và cũng có thể là Em, trong buổi chiều “ngược nắng” ấy đã tạm quên nhịp sống “xe – người – xe” khi tìm cho mình một góc thầm lặng để suy tư….

“Vệt màu” – ngay cái tên của nó, đã không báo hiệu đó chỉ là một câu chuyện tình, chuyện đời nói trên. Đó là một khúc nhạc tình yêu sâu lắng. Và hơn cả, đó  là một bức tranh tâm trạng đa sắc màu.  Cho nên vì thế mà đa nghĩa. Tôi thích “Vệt màu” vì tầng nghĩa thứ hai này. Bởi lẽ, đồng hành cùng câu chuyện thơ, là những sắc màu của buổi xế chiều. Nếu là một bức tranh,thì tôi thích nó thế này: nền tranh là sự pha trộn của sắc café nâu ẩn hiện sau những vòng khói (khói café và khói thuốc). Tâm điểm của bức tranh là sắc vàng, không thật vàng, nhưng đủ làm khói café và khói thuốc quẩn quanh vây quấn lấy nhau làm nên “vệt thời gian” không phai.  Thử hình dùng nếu thiếu “tâm điểm” này,thì tranh có còn là tranh không???

Nhưng, quan trọng hơn,bức tranh đó không phải là tranh tĩnh. Nó là tranh động. Nói cho đúng, trong cảm nhận của tôi, nó là tranh loang – sắc nâu đậm đặc ban đầu, sắc vàng sóng sánh trong nắng chiều xế bóng, theo thời gian, cũng đang loang mờ dần dần – như một vùng mây biếc mây hồng trong giấc mơ tình yêu kỳ diệu cứ nhạt dần khi đêm trôi về ngày.

Vệt màu loang chới với
Nhuộm thẫm cả góc bàn

Bạn đã bao giờ quan sát thời gian trong buổi hoàng hôn và giây phút bình minh chưa?

Trước khi trời tối, bao giờ cũng có giây phút bừng sáng, dù chỉ trong giây lát, rồi nét bừng sáng ấy chìm vào bóng đêm. Và, khi mặt trời lên, bao giờ trước lúc ánh sáng của ngày hiển hiện, cũng có một nhịp tối sầm nhẹ như một làn gió thoảng. Tôi nghĩ về điều đó, khi đọc đến:

Giờ tan tầm tất bật
Loang loáng xe – người – xe
Chỉ vệt màu bất động
Dường che khuất lối về

Nhược điểm của bài thơ, như nhận xét cũng của một bạn blog là có quá nhiều ngôn từ trau chuốt. Nó làm cho “bài thơ đẹp, cái đẹp của cảm xúc”. Tôi cũng thích nhận xét này. Nhưng tôi băn khoăn, không lẽ nhiều ngôn từ đẹp thế mà không có “nhãn”? Và tôi lại đi tìm. Thì đây: là những động từ khuấy động bức tranh tâm trạng. Ban đầu là Anh, trong buổi chiều uể oải, có một khoảng lặng để “phả” khói vào chùng buông. (chùng buông: tôi không hiểu tiếng Nam cho lắm, nhưng tôi nghĩ nó là sự pha trộn giữa hai nét nghĩa: không gian và thời gian). Khi “em đến” cái khoảng lặng “chùng buông” ấy xôn xao nhịp đập nhanh hơn bình thường của trái tim yêu. Bởi thế mà từ “khuấy” trong câu thơ “Khuấy thời gian mênh mang” chính là điểm vào bức tranh, linh hồn của sự sống. Khi trái tìm cùng lên tiếng nấc, bước qua cái lằn ranh mong manh của cảm xúc, thì cảm xúc không còn “đẹp” nữa. Chị OM tinh tế với chuyện…nhỏ nên chị OM dùng “nén” và “giữ” cho cảm xúc ấy mãi thăng hoa:

Café chiều sóng sánh
Anh nén giọt thời gian
Ly cam tan lành lạnh
Em cố giữ khỏi tràn

Bài thơ mở và khép lại thời gian và không gian từ chiều về tối. Giữa hai khoảng đó, câu chuyện kéo dài từ “xưa lắc” đến hiện tại. Và chủ thể trữ tình Anh – Em như là hai nốt nhạc trầm kéo dài những luyến láy du dương của bài ca tình đầu không phai, mở đầu đã là cao trào để rồi kết thúc ngân buông nhẹ như một hơi thở gần. Vì thế nên với tôi, 4 câu thơ cuối dồn tụ mọi ý niệm về bài thơ này:

Chợt nắng chiều vụt tắt
Ta tỉnh giấc bàng hoàng
Có vệt màu sám hối
Vừa vẽ vào thời gian

Vệt màu của chiều, vệt màu của sự gặp gỡ, vệt màu của sự “sám hối” – như chị nói – đều chạm khắc vào thời gian một cái gì đó mà tôi không thể cắt nghĩa theo lối chiết tự được. Vệt màu, chứ không phải là sắc màu. Tôi không am hiểu về hội họa cho lắm. Tôi chỉ nghĩ: vệt màu thường khó phai, khi đã loang trên tranh vẽ. Như trên đã nói: tôi không thích đọc những bài thơ về tình đầu không phải hoặc cái gì đại loại như thế. Nhưng khi đọc bài thơ với cảm xúc rất “đẹp” này, tôi đã thay đổi suy nghĩ: hình như nếu trong tim ai không có một “vệt màu” thì cuộc sống sẽ đơn điệu biết bao! Bởi khi ấy, ta đâu cần”bàng hoàng” và “sám hối” – dù có thật hay  chỉ là trong tâm tưởng???

Đáp án của “Vệt màu” với tôi vẫn là ẩn số.

Link của bài viết gốc Đi tìm ẩn số của một bài thơ

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2015

Vệt màu

Cà phê chiều vắng khách
Giọt giọt vệt nâu buồn
Và anh - chiều uể oải
Phả khói vào chùng buông.

Em đến sau, nhè nhẹ
Mang chút nắng xế vàng
Thả vào ly cam vắt
Khuấy thời gian mênh mang.

Có một ngày xưa lắc
Tim giấu mấy vần thơ
Cuối giảng đường vắng ngắt
Anh đã chờ, đã chờ...

Có một ngày xưa lắc
Em vờ lướt qua anh
Tà áo bay hờ hững
Thơ tròng trành, tròng trành...

Mấy vần thơ còn đó
Theo anh suốt bao mùa
Ngày em may áo cưới
Thơ anh mặn vị tro

Chằng chịt đường muôn ngả
Ta để lạc mất nhau
Vẫn mơ ngày mỏi gối
Gục bên nụ tình đầu.

Cà phê chiều sóng sánh
Anh nén giọt thời gian
Ly cam tan lành lạnh
Em cố giữ khỏi tràn.

Chiều rót tia nắng cuối
Xiên qua cà phê - cam
Vệt màu loang chới với
Nhuộm thẫm cả góc bàn.

Giờ tan tầm tất bật
Loang loáng xe - người - xe
Chỉ vệt màu bất động
Dường che khuất lối về.

Chợt nắng chiều vụt tắt
Ta tỉnh giấc bàng hoàng
Có vệt màu sám hối
Vừa vẽ vào thời gian.

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2015

NỖI và NIỀM

Em bảo: Chiều nay em không nấu cơm. Mình ra ngoài ăn, mừng Lễ!Anh đồng ý đi, nhưng buông một câu: “Có vui gì đâu mà ăn mừng!”Trong khi chờ gọi món, anh hỏi: “Ngày ấy chắc em còn nhỏ quá, không nhớ gì đâu nhỉ?”
.................................................
Nhỏ thì đúng là nhỏ, nhưng em còn nhớ. Buổi trưa hôm ấy nóng hầm hập, mẹ đang mang bầu em Phúc, em và mẹ nằm trên giường trong căn phòng 9 mét vuông ở khu tập thể Nam Đồng, ba ngồi bên cạnh chiếc đài nghe tin tức. Bỗng nhiên, ba bật dậy reo lên: “Giải phóng Sài Gòn rồi!”. Rồi em thấy cả khu tập thể râm ran, náo nhiệt. Mọi người chạy ra khỏi phòng, chạy ra đường hò reo.
Ngày hôm sau, em về nhà ông bà. Theo chỉ đạo của Tiểu khu, mọi người đều phải chuẩn bị một chiếc cờ đỏ sao vàng bằng giấy. Ông mua giấy về làm cho cả nhà mỗi người một lá cờ, dán vào chiếc que kem làm cán. Rồi mọi người cầm cờ ra đường, hát vang và hô to khẩu hiệu. Em không nhớ là hô gì, chỉ nhớ là mình hét rất to: “Muôn năm! Muôn năm! Muôn năm!”.
Rồi tiếp theo vài ngày nữa, ba có lệnh của toà soạn báo cử đi công tác biệt phái vào Sài Gòn. Miền Nam là quê hương của ba. Trở về miền Nam, với ba, chắc hẳn là một niềm hạnh phúc.
Em vẫn còn nhớ được từng đó chuyện. Nói chung, trong tâm trí của em thì đó là một ngày vui.
Còn với anh thì khác. Ngày hôm đó, anh thấy xe nhà binh chạy chạy ầm ầm qua nhà anh ở đường Phan Thanh Giản – nay là đường Điện Biên Phủ – những người lính ở trên xe giơ tay chào. Ở dưới đường, mọi người nhốn nháo, hoang mang. Có vài cô, vài chị bật khóc vì không biết chuyện gì sẽ đến với những anh lính kia và đến với gia đình mình.
Tuy nhiên, ba thì rất phấn khởi. Với một niềm tin đầy lãng mạn, ba tuyên bố rằng đất nước giờ đây đã thống nhất, ba hứa sẽ dẫn má và các con đi du lịch ra phía Bắc để biết đất nước mình tươi đẹp như thế nào.
Niềm vui thống nhất của ba chưa được bao lâu, giấc mơ mà ba truyền cho các con chưa kịp ngấp nghé đến cánh cổng hiện thực thì...
... Một ngày, như cơn ác mộng – ba từ một kỹ sư sáng giá, lương tháng dư dả để nuôi gia đình một vợ, 8 con – bỗng bị biến thành một người thợ, với mức lương chỉ đủ nuôi sống bản thân. Ba đi làm từ sáng đến tối mịt, về đến nhà là mệt mỏi cáu gắt. Mấy anh em sợ hãi, chỉ còn biết nem nép không dám hó hé câu nào. Đến một ngày, nhắm không thể sống nổi, má dẫn mấy đứa nhỏ về quê ngoại. Ba cùng mấy anh lớn ở lại thêm một thời gian rồi cũng phải nghe theo má, quyết định rứt ruột bán căn nhà của mình – ngôi nhà từ hồi ông bà nội để lại mà gia đình đã sinh sống, đã từng có với nó biết bao kỷ niệm.
Năm ấy, anh đã 11 tuổi nên ký ức vẫn còn rất rõ ràng. Với anh, ngày tháng tư năm ấy là ngày mở đầu cho một quãng thời gian thật buồn.
.................................................
Suốt bữa ăn, anh và em cùng yên lặng. Chỉ có con trai là cười nói phấn khởi vì được ăn ngon.
Nhìn con, em nghĩ: thì thôi, những gì đã qua hãy để cho lắng xuống. Mình hãy vui vì có một ngày tháng Tư năm xưa đã làm nhân duyên để gia đình mình được ở bên nhau, tháng Tư này...

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=10203922903377702&set=a.1383927282959.2057032.1375304149&type=1

Dưới đây là bài viết của bạn Nguyễn Thuý Hà, một trong những người bạn mà mình rất yêu quý. Copy vào đây để lưu.

Âu cũng tại bác Hậu Khảo Cổ

đã định đi ngủ sớm (đêm nay Elle hết sốt, chắc mẩm mẹ sẽ được một đêm thẳng giấc) mà lại thấy còm của bác Hậu, còm trả nhời xong lại tiện tay phóng sang nhà bác tí, rồi cái tí này lại làm mất ngủ luôn sau khi đọc mấy bài liên quan đến 30 tháng 4 và nhất là bài "MỘT NGÀY KHÔNG NHƯ MỌI NGÀY"của bác Hậu. Tự nhiên muốn viết. Muốn viết cho mình quá! Bây giờ đã là 2giờ sáng ngày 30/4 giờ Cali. Tại sao mình lại ở đây? Mình theo chồng! Thế, chồng tại sao ở đây? cũng vì ngày 30/ 4. Ngày này bên kia phố phường tưng bừng cờ đỏ thì bên đây trên con đường Bolsa khu Little SaiGon cũng phấp phới cờ vàng. Bên kia hoan hô thì bên nay đả đảo. Ngày này khi bạn bè mình bên kia vẫn đang chạy đua chặng cuối của lớp cao học chính trị mà trong đó ắt có môn "Tư tưởng Hồ Chí Minh" thì bên này sáng nay mở một kênh truyền hình tiếng Việt thấy đùng đoàng bộ phim "Sự thật về Hồ Chí Minh"... Cứ đến ngày 30/ 4 bên đó, bên này, hoan hô, đả đảo, vết thương lại ứa "đã thôi cấp tính- đã thành kinh niên".
Mình ước ao có những ngày 30/ 4 thôi cờ giong trống mở, cờ trống thời bình có khi chính là gươm giáo. Bén ngọt vết thương.
“Không một điều gì, không một ai bị lãng quên”. Nhưng vấn đề là NHỚ như thế nào…
“Năm tháng trôi qua, các cuộc chiến tranh sẽ thôi gào thét… chỉ còn tấm lòng em nhẫn nại dịu dàng…”. Bao giờ những ngày Tháng Tư này sẽ là Ngày Hòa Hợp, Hòa Giải của chúng ta?"(trích "Một ngày không như mọi ngày")
Bao giờ?
Mình đọc câu thơ
"dân tộc này
vĩnh viễn không còn nói chuyện với nhau nữa..." của bạn Bùi Dzũ cũng từ trang nhà bác Hậu mà không muốn tin là như thế. Câu chuyện Bắc- Nam trong mỗi gia đình Việt có những rối bời đắng chát nhưng không phải cuối cùng là câm tịt "không còn nói với nhau được nữa". Ông Nội mình và ba mình 2 đời đảng viên CS, ông Nội chồng và ba chồng 2 đời cảnh sát quốc gia VNCH. Chỉ 2 năm sau ngày "giải phóng"- ba chồng chết trong trại cải tạo, má chồng nuốt nước mắt một mình gồng gánh 5 đứa con thơ... Ngày chồng quyết định về VN cưới mình, má chồng kịch liệt phản đối và bảo: "Con nghĩ sao nếu ba con còn sống?" Chồng đáp gọn bân: "Ba còn sống là ba cho con cưới liền!". Chuyện này chính má chồng kể lại cho mình nghe- trong chuỗi những chuyện xưa chuyện nay mà bà đã mở lòng khi bắt đầu chấp nhận gọi con xưng má với mình.
Đúng là với bà- không điều gì bị lãng quên- nhưng vấn đề là NHỚ như thế nào- mình cũng thế. Nhớ để mà sống tốt hơn với nhau chứ không phải để mài giáo, tuốt gươm, cờ giong trống mở...
Nên mình tin rằng dân tộc này vẫn còn nói chuyện được với nhau
và sẽ có những ngày THÁNG TƯ thôi tùng xèng, há chị Hậu?
mà tình yêu là một nhịp cầu.

Ảnh của Hà Tuệ Hương.

Đưới đây là một bài viết của bạn Nguyễn Thuý Hà, một trong những người bạn mà mình rất yêu quý. Cop vào đây để lưu.




NẾU TUI LÀ SẾP

- Nếu tui là sếp, tui sẽ nâng cao vấn đề bảo vệ môi trường. Bằng cách nào á? Tui sẽ cho tất cả những nhân viên có khả năng làm việc độc lập qua mạng được làm việc ở nhà. Chỉ cần giao cho họ thời hạn phải hoàn thành công việc, nếu không hoàn thành đúng thời hạn thì sẽ triệu tập vào, phê bình và bắt ngồi đúng 8 tiếng trong cơ quan (như hiện nay). Làm được như vậy, tui sẽ tiết kiệm cho cơ quan tiền điện, tiền khấu hao máy tính, tiền nước sạch và nước thải, tiền thuê lao công dọn dẹp, tiền giấy vệ sinh, tiền thuê vệ sĩ ngồi trước cửa để ghi tên ai đến trễ mấy phút..., và quan trọng là sẽ hạn chế việc nhân viên tụ tập nói xấu sếp và nói xấu lẫn nhau mỗi khi rảnh việc, góp phần làm trong sạch môi trường. Ngoài ra, nếu nhân viên không phải đến cơ quan thường xuyên, họ sẽ không dùng xe máy và không thải khí ô nhiễm ra đường.
- Nếu tui là sếp, tui sẽ tạo điều kiện cho nhân viên (mấy người mà tui bắt phải ngồi 8 tiếng đó) xả stress thoải mái. Bằng cách nào á? Tui sẽ làm 1 hộp thư đặt ở một góc hành lang khuất. Nhân viên có thể gửi thư cho tui qua hộp thư đó. Thư góp ý, thư nói xấu, thư xỉ vả, thư/thơ tình... đều được tuốt! Và thư có ký tên hay không ký tên, với tui cũng chẳng quan trọng. Hàng ngày tui sẽ nhờ thư ký duyệt qua trước. Thư/thơ tình thì tui giữ lại để lâu lâu mở đọc tự sướng. Thư góp ý thì tui đọc ngay để biết mà sửa mình. Thư xỉ vả thì tui chả thèm đọc, (ai xỉ vả thì người đó tự nghe) tui để đó bán ve chai. Tất nhiên tiền bán ve chai thì tui xài vì đó là của tui, chẳng phải tham nhũng của ai. Ở trên hộp thư, tui sẽ dán tấm hình Avatar Facebook của tui. Để chi vậy? Để nhân viên có thể đến đó tha hồ chửi bới, mắng mỏ, xỉa xói, vẽ râu lên mặt tui hay làm bất cứ điều gì mà họ thấy hả cơn giận. Hả rồi thì họ có thể vuốt ve hay hun tui. Tuỳ! Sao cũng được!
- Nếu tui là sếp - như đã nói - nhân viên của tui sẽ được sống trong môi trường trong sạch nhé, được xả stress nhé, đầu óc họ sẽ thoáng đãng, xả bớt ghét rồi thì từ từ họ sẽ hết ghét nhau, và dĩ nhiên hết ghét tui.
Nếu tui là sếp, nhân viên sẽ ngày càng yêu tui hơn.
Bởi vậy nên tui sẽ chẳng bao giờ là sếp. Biểu tượng cảm xúc grin
Ảnh của Hà Tuệ Hương.


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=10203392740123952&set=a.1383927282959.2057032.1375304149&type=1



Lưu mấy cái link


Thứ Ba, 14 tháng 10, 2014

Chuyên mục “Sức khoẻ và đời sống” - LÊN ĐỈNH MÀ KHÔNG XUỐNG ĐƯỢC

Có khi nào bạn lâm vào tình thế trớ trêu: lên đỉnh mà không xuống được? Xin mời tham khảo bài viết sau:
Ảnh chỉ mang tính chất câu view

Đó là vào một ngày cuối thu, trời mát mẻ, có 3 chị sồn sồn tự dẫn nhau lên đỉnh.

Nghe dân địa phương chỉ đường, trên đỉnh núi là bản Pa Phách của người Mông. Bản Pa Phách cách thị trấn Mộc Châu chừng 5-7 cây số. Đường đi đến chân núi rất đẹp. Ba chị đi 2 chiếc xe Honda cũ, thuê của nhà nghỉ, vừa đi vừa ngắm cảnh, xuýt xoa và hăm hở.






Đến chân núi, nhìn lên ngọn núi hiểm trở, dốc đứng, các chị chẳng biết sợ là gì. Thi Nhung bảo: “Em đã từng đi đến những bản như thế này, đường đi cũng khó chẳng kém, em có kinh nghiệm!”. Nàng cài số 1, tăng hết ga leo dốc. Nàng Cua Biển cũng hăng hái không kém, rồ ga bám sát theo. Chỉ có nàng OM là hơi hèn hơn một chút nên đi bộ. 


Đi được một quãng dốc thì xe không thể lên tiếp được nữa, các nàng bèn cài số 1, đẩy bộ. Thêm được một quãng nữa thì đẩy bộ cũng chẳng ăn thua, các nàng đành thở dốc dừng xe lại.

Khi  tim đã bớt đập nhanh, nhịp thở ổn định trở lại, cả 3 nàng biết rằng không thể lên đến bản nên quyết định quay trở xuống. Lúc này, nhìn lại con đường, các nàng mới kinh hãi nhận ra mình không thể leo xuống được nữa. Họ đang lâm vào một tình thế tiến thoái lượng nan và chiều đang xuống dần. Sau một hồi bàn tính, Thi Nhung quả quyết: “Các chị cứ làm theo em, cài số 1 và dẫn bộ từ từ xuống, vì bản thân số 1 đã ghìm bớt xe của mình lại!”. Cua và OM không chấp nhận giải pháp đó, nhưng Thi Nhung vẫn kiên quyết làm. Nàng dẫn xe đi trước để làm mẫu cho các chị. Dẫn bộ được một đoạn ngắn, tự nhiên chiếc mũ bảo hiểm của nàng rơi xuống đất. Cua và OM hét lên: “Không được cúi xuống nhặt! Bóp thắng, dừng lại!” Nhưng như có ai khiến, Thi Nhung vẫn cúi xuống dùng tay trái nhặt mũ. Lúc này tay phải vẫn đặt trên tay ga nên khi cúi người, tay ga đột ngột bị tăng. Chiếc xe vọt lên trước, kéo theo cả người trượt theo trườn dốc rồi đổ lăn quay giữa đường. Thi Nhung bị ngã đau, thâm tím và xây xát. Khi Cua và OM chạy xuống đến nơi thì chiếc xe thuê đã vỡ nát phần nhựa phía trước. Cả người và xe nằm sát bên mép vực, chỉ còn chừng 2 tấc nữa là… xong phim!

Các nàng mặt cắt không còn giọt máu, chỉ thiếu nước ôm nhau ngồi khóc giữa đường. Nhưng rồi, như một phép màu, từ trên đỉnh núi vắng tanh, bỗng một chiếc xe máy lượn lách, nhảy chồm chồm trên những tảng đá từ từ chạy xuống. Ngồi trên xe là một thanh niên trẻ. Ba nàng vẫy tay rối rít ra hiệu cho chiếc xe dừng lại và nhờ em trai “dẫn độ” 2 chiếc xe của mình xuống chân núi. Em trai tự giới thiệu mình là người dân tộc Mường – nhiệt tình và vui vẻ giúp các bà chị “đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm”. Tổng cộng, để mang hết 3 chiếc xe xuống núi, em phải chạy xe xuống dốc tất cả 3 lần và đi bộ lên 2 lần. Xuống đến nơi, em còn loay hoay cả tiếng đồng hồ giúp các chị “băng bó” tạm chiếc xe để có thể chạy đến điểm sửa xe gần nhất cách đó khoảng 5km. 



Đưa một phong bì gọi là “mời em ly cà phê”, nhưng em kiên quyết từ chối. Chia tay với em, các chị chỉ kịp biết tên em là Trung.


Câu chuyện “Lên đỉnh mà không xuống được” là như vậy. (Thực ra đã kịp lên đến đỉnh đâu, nói cho oai vậy thôi!).



 Sau đây là một số kinh nghiệm du lịch bụi Mộc Châu.

Mộc Châu cách Hà Nội 190km về phía Tây Bắc. Quãng đường không xa lắm, nên có thể đi xe máy theo hướng QL6. Tuy nhiên, nếu không đủ sức thì bạn có thể đi xe khách. Lên mạng thấy có 2 bến xe khách là Mỹ Đình và Yên Nghĩa có xe đi Mộc Châu, nhưng tụi mình chọn xuất phát từ một bến xe nhỏ ở số 35 Nguyễn Tuân (Q. Thanh Xuân). Chất lượng xe khách ở Hà Nội nói chung ngang với cất lượng xe khách Sài Gòn cách đây… 15 năm, tức là vẫn còn phổ biến cảnh nhồi nhét khách, chất hàng hoá cồng kềnh, đưa đón, thả khách liên tục suốt quãng đường. Vì vậy, các bạn nên chuẩn bị tâm lý, giày dép, quần áo gọn nhẹ, và nhất là người phải… sạch sẽ thơm tho, để khi cần có thể… leo qua đầu các hành khách trên xe. Ngoài ra, nếu giữa đường cần phải xuống xe, bạn cũng có thể chọn cách tiện lợi hơn là leo ra ngoài bằng cửa sổ. Đón xe khách cả lượt đi lẫn lượt về đều khá dễ dàng vì nhà xe nào cũng tích cực tìm khách.

Khách sạn ở Mộc Châu không nhiều và cũng không được mới, giá vừa với chất lượng (khoảng trên dưới 100 ngàn/ người/ đêm). Tuy nhiên ta cũng có thể lựa chọn phương án ở các homestay và nhà sàn. Nhà sàn có thể ở được đông người, giá chừng 50 ngàn/ người/ đêm, nhưng phải dùng chung nhà vệ sinh.

Khi thuê xe máy để đi, các bạn phải xem xét thật kỹ chiếc xe và kiên quyết từ chối nếu chủ xe đưa cho bạn những xe có vấn đề về thắng (phanh) và số. Ở Mộc Châu có một số bản người dân tộc, nghe nói rất đẹp. Các bạn chỉ cần lên mạng search là sẽ thấy hình ảnh và các hướng dẫn cụ thể. Những bản của người Mông thường được chia ra làm 2: bản trên núi và bản dưới, mỗi bản đều có nét đẹp riêng. Nếu lượng sức mình không thể leo lên cao thì các bạn không nên liều (như 3 chị “lên đỉnh” vừa kể). Chỉ nên chọn những phương án chắc chắn và an toàn nhất.

Xem Album ảnh Mộc Châu tại đây

Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014

Ký hoạ một chiều mưa

Nghỉ lễ 2/9, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ:
- A lô, chị có phải là chị T.H. ?
- Vâng, tôi đây.
- Chào chị, em là… (xưng tên một blogger).
Ồ, ngạc nhiên chưa !

Blogger này tôi mới quen chừng nửa năm nay. Em kém tôi kha khá tuổi nhưng chưa bao giờ gọi tôi bằng chị xưng em trên blog. Em lấy một nickname khá shock với một lời giới thiệu treo trước cửa cũng khá shock. Lần đầu tiên theo chân về nhà em, tôi "dội ngược" vì những bài viết sắc sảo, chặt chẽ, mang nhiều tính lý trí cùng những câu trả lời comment gai góc, thẳng thừng đôi khi đến tàn nhẫn.

Nhưng em đã sang nhà tôi, đã có những góp ý rất tỉ mỉ với nhiều bài viết của tôi, nên… chẳng lẽ tôi lại… sợ em ! Nghĩ thế nên tôi quay lại và… rón rén nói một vài lời. Em trả lời tôi không vòng vo, với cách xưng hô lịch sự và lạnh lùng. Dần dần rồi tôi cũng quen và mạnh dạn hơn. Tôi ngỏ ý muốn gặp em vào mùa thu, cụ thể là tháng 10, khi tôi lấy phép năm để ra Hà Nội chơi. Thay cho một câu trả lời kiểu các blogger vẫn thường dùng, đại khái như "Ôi, em mong đến ngày gặp chị quá" hay là "gặp nhau chắc sẽ vui lắm đây", thì em buông gọn lỏn : "Bao giờ cho đến tháng Mười!".

Đã thế, tôi sẽ gọi tên em là Tháng Mười.

Vậy là tôi nhận được cuộc gọi của Tháng Mười vào ngày nghỉ lễ 2/9. Em bảo đang ở Sài Gòn, xưng chị em với tôi và hỏi tôi có thể dành thời gian để gặp nhau được không. Nếu cần thì em đến nhà tôi cũng được. Chỗ Tháng Mười ở cách nhà tôi chừng hai mấy cây số nên tôi biết mình không thể đến đó, cũng không thể bắt em đến nhà mình được. Tôi hẹn em ở một quán cà phê dễ tìm, ngay trung tâm Sài Gòn.

Trời đổ cơn mưa lớn. Tôi đến trước, tìm một chỗ ngồi trên gác, gần cửa sổ để có thể nhìn xuống đường, ngắm những người đi vào quán và đoán xem ai sẽ là Tháng Mười.
Nghe nói Tháng Mười sẽ đi cùng một người bạn nữa, tôi để ý hai cô gái đang loay hoay gửi xe, chuẩn bị vào quán. Cô nhuộm tóc vàng hoe hoe đứng trước cổng ra vào, rút điện thoại bấm gọi. Tôi cầm sẵn điện thoại chờ đợi. Nhưng cô gái tóc hoe đã lên tiếng nói chuyện mà điện thoại của tôi vẫn chưa reo. Không phải rồi! Tiếp theo là một cặp nam nữ có vẻ rất đẹp đôi bước vào. Cô gái cũng vừa đi vừa bấm điện thoại. Nhưng rồi máy của tôi vẫn hoàn toàn yên lặng. Chán. Tôi không nhìn xuống đường nữa mà bắt đầu quay sang đoán hình dáng của Tháng Mười. Tôi hình dung Tháng Mười có dáng người hơi thô, tóc nhuộm highlight, mặc quần jean bạc, có vài vết xé rách ở đùi và đầu gối. Cũng có thể Tháng Mười có style giống tôi -  quần bó, mang giày boot, đeo ba-lô. Hehe! (đấy là tôi cười một mình).

Chợt điện thoại của tôi reo vang. "Lên gác rồi rẽ trái nhé!" -  Tôi nói với Tháng Mười. Trong chốc lát, một cô gái nhỏ bé đi lên cầu thang, xuất hiện trước mặt tôi. Đi theo cô là một người đàn ông đứng tuổi. Người đàn ông gặp tôi tay bắt mặt mừng như đã quen nhau từ lâu lắm. Phải 15 phút sau, tôi mới biết anh là một blogger nổi đình nổi đám trên blog và trên FB với những bài viết phân tích các vấn đề xã hội một cách sâu sắc. Mà thôi, có lẽ tôi sẽ ký hoạ về anh sau, còn giờ thì tập trung vào cô gái Tháng Mười.

Hoàn toàn không như tôi hình dung, Tháng Mười ăn mặc nghiêm chỉnh một cách vừa phải, xách một chiếc túi nữ tính một cách vừa phải, đi một đôi giày mà một phụ nữ vừa phải sẽ chọn để đi. Em nở nụ cười thân thiện, gọi một ly sữa chứ không phải ly cà phê đen như tôi nghĩ. Ngạc nhiên chưa! Thế mà tôi cứ ngỡ em sẽ nghênh ngang, phớt đời, có khi còn hút thuốc và nói chuyện trống không với tôi kia! Em nghe nhiều hơn nói, cười nhiều hơn là tự kể về mình, giọng em mỏng mảnh với âm vực hơi cao, nghe vui vui. Tháng Mười làm khoa học, sống bằng một nghề mà xã hội luôn mặc định là nghề cao quý, thậm chí nhiều người đang hái ra tiền với nghề ấy. Vậy mà một ngày Tháng Mười bỏ việc. Em liên hệ với anh blogger nổi đình nổi đám này, đề nghị anh giúp em tìm một công việc ở Sài Gòn, việc gì cũng được.

- Thế rồi anh tìm việc gì cho em ? – Tôi hỏi.

- Bưng bê cà phê buổi tối chị ạ ! – Em trả lời.

Dĩ nhiên là tôi không tin lời em, nhưng Anh Nổi Tiếng gật đầu xác nhận.

Đợi cho Anh Nổi Tiếng rời khỏi bàn đi ra ngoài một chút, tôi tranh thủ hỏi Tháng Mười xem sự thật là như thế nào. Em trả lời thành thật rằng em bưng bê cà phê buổi tối, còn ban ngày thì được tự do. Em nghiên cứu đường xe bus và sẽ đi khám phá Sài Gòn. Em sẽ ở lại đây đến một ngày nào đó – ngày nào thì em cũng chưa biết và chẳng ai biết được, trừ người ở trên kia – Em đưa tay chỉ lên trời.

Ba tiếng đồng hồ buổi chiều trôi qua nhanh với những câu chuyện liên tục, gần như không có khoảng thời gian nghỉ. Chia tay hai người bạn, tôi về, trong đầu cứ nghĩ mãi về cuộc gặp gỡ kỳ lạ này, về việc Tháng Mười đã làm -  cái việc mà ngay cả trong mơ tôi cũng không bao giờ dám nghĩ là mình sẽ làm được. Ai cũng sống, nhưng có lẽ mục đích sống của mỗi người khác nhau. Tôi cần và luôn hướng tới một cuộc sống ổn định, còn Tháng Mười thì không dừng lại. Em đang tìm kiếm cho mình một điều gì đó - điều không ai biết - đó là bí mật của riêng em.

Hồi xưa, thầy dạy vẽ khuyên chúng tôi nên có một cuốn sổ ký hoạ thường xuyên mang theo bên mình. Những bức ký hoạ chưa phải là tranh, nhưng đến một ngày, nó sẽ là một phần da thịt, hoặc là cái cớ để ta tạo nên một bức tranh.

Bây giờ, với tôi, việc viết blog dường như là việc xa xỉ. Dẫu chỉ là "viết cho khỏi quên chữ" thì nó cũng khiến tôi phải bớt đi một chút việc nhà, bớt đi một khoảng thời gian đáng ra có thể làm một công việc nào đó kiếm thêm tiền, hay chí ít thì nó cũng làm tôi bớt đi một khoảng được nghỉ ngơi, trò chuyện với con. Nhưng tôi vẫn phải viết như một kiểu ký hoạ.

Bức tranh Tháng Mười vẫn còn ở đâu đó phía trước…

Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014

Ngày 19/8/2014

Nghe nói sắp phải chia tay vĩnh viễn với Thương xá Tax, mình nói với mấy đồng nghiệp trong phòng rằng chắc phải xách máy ảnh đi chụp Tax, sẵn, đi một vòng quanh khu vực ấy trước khi mọi thứ biến mất. Mọi người thì bảo ở đó đang bán hàng giảm giá đến 50% đấy, tranh thủ ra mua đi.

Mấy chị em xin giấy ra ngoài, lý do “đi chụp ảnh tư liệu”, rồi đáp taxi “ra Sài Gòn” để khỏi phải loay hoay với việc gửi xe. Ra đến nơi, cái đập vào mắt mình là cả khu vực trung tâm Lê Lợi, Nguyễn Huệ đã bị quây rào kín, không còn thấy quang cảnh gì ở quanh bùng binh phun nước nữa, chỉ thấy người, người, người. Ôi chao, cơ man nào là người chen chúc, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, hùng hục xông vào bới những đống hàng giảm giá đang đổ tràn ra nền nhà. Có rất nhiều bảo vệ đi qua đi lại, thỉnh thoảng lại dùng loa cầm tay nhắc nhở mọi người cẩn thận kẻo kẻ gian móc túi. Ôi, Sài Gòn “của mình”, Thương xá Tax “của mình” trước ngày từ biệt lại trở nên thế này sao?

Mình đi một vòng từ cửa trước ra cửa sau, từ tầng trệt lên tầng 3, rồi lại từ tầng 3 xuống tầng trệt với cảm giác khó tả. Trời nóng bức, mệt. Trong khi chờ các bạn mua sắm, mình ra cửa, ngồi ở trước một ô cửa kính, chỗ có bày tấm bảng quáng cáo to đùng. Nhớ hồi xưa, chính nơi ấy có cửa hàng kem Bắc Cực.

Hồi những năm bảy mấy, cụm từ “đi chơi Sài Gòn” luôn là cụm từ làm cho hai chị em mình sung sướng. Thỉnh thoảng vào buổi tối, ba lấy xe vespa chở cả ba mẹ con ra đây. Việc đầu tiên là ba đưa cho mình một vốc tiền xu – những đồng xu mệnh giá 5 đồng có hình cánh hoa và 10 đồng in hình bông lúa ở mặt sau để mua kem Bắc Cực.


Cho đến bây giờ thì hình như kem Bắc Cực vẫn là loại kem ngon nhất mà mình từng được biết đến. Có lẽ kem cũng khá đắt nên ba mẹ thường không ăn. Cầm cây kem trên tay, hai chị em sang đường, ngồi cạnh hồ phun nước (chỉ thứ bảy, chủ nhật mới phun), vừa thưởng thức vị ngọt lịm của kem, vừa ngắm Sài Gòn lung linh.


                            
   (Ảnh nguồn: Internet)

Lớn lên một chút, vào những năm tám mấy, kem Bắc Cực không còn nữa, thay vào chỗ đó là Cửa hàng Bách hoá tổng hợp. Thời buổi khó khăn, nên dù cửa hàng chỉ lèo tèo bán những loại đồ dùng phục vụ nhu cầu tối thiểu, nhưng đám trẻ con cấp 2, cấp 3 tụi mình cũng vẫn thích thỉnh thoảng đạp xe ra đó để ngắm chơi, thòm thèm nhìn những thứ mà biết mình sẽ chẳng bao giờ có cơ hội để mua. Ngắm chán chê rồi thì đạp xe vòng vòng “quanh Sài Gòn” – chẳng biết để làm gì, nhưng thích thì vẫn thích lắm!



 (Ảnh nguồn: Internet)

Vào Đại học, mình đi học ở Thủ Đức, một tuần mới về Sài Gòn một lần, thời gian ở chỉ vỏn vẹn chưa đầy 1 ngày chủ nhật, nhưng mình thường không nén nổi cái thú đạp xe ra trung tâm, vào cửa hàng bách hoá tổng hợp cũ – lúc này đã được trả về tên xưa là Thương xá Tax. Mình đi lang thang trong cửa hàng cả tiếng đồng hồ chủ yếu cũng là để ngắm, thỉnh thoảng chỉ dám mua những món đồ thật rẻ. Đời thế mà vẫn vui, Sài Gòn thế mà vẫn đẹp.



 (Ảnh nguồn: Internet)

Và hôm nay, mình lại đi lang thang, cảm giác bước chân đang giẫm lên từng centimet kỷ niệm xưa – nghe thì “sến rện”, nhưng chẳng biết dùng từ nào khác. Muốn chụp “Sài Gòn của mình” mà chẳng có góc nào để chụp. Định quay vào chụp cái cảnh hỗn loạn trong lòng thương xá Tax, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thấy không đành! Trời đổ cơn mưa rào giống như hàng trăm ngàn cơn mưa rào đã từng qua đây. Chỉ có mình – đang ngồi ngáp trước cửa thương xá Tax -  là khác, và nơi này, chỉ một thời gian ngắn nữa thôi cũng sẽ là nơi khác.

Có một cậu bảo vệ mặt non choẹt đứng trước mặt mình: “Cô ơi, xin mời đi chỗ khác, đừng ngồi trước biển quảng cáo!”

Thế à! Vậy thì về thôi! Vĩnh biệt thương xá Tax của một thời đời mình đẹp và “Sài Gòn của mình” còn đang đẹp!

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

Vườn địa đàng héo úa

Ngày xửa ngày xưa, vào đời Hùng King(*) thứ… bao nhiêu, không rõ, người ta sống với nhau vô tư và còn chưa có khái niệm rõ ràng về Thật và Ảo. Hùng King lo cho dân những vấn đề THẬT thuộc hạ tầng cơ sở, còn những vấn đề ẢO thuộc thượng tầng kiến trúc hoa lá cành… thì người dân tự lo. Mọi loài cây cối, hoa lá mà họ thường gọi bằng cái tên trìu mến là “Thế giới Ảo” nảy nở trong một quả cầu khổng lồ, đó chính là Vườn Địa Đàng. Để tạo ra và chăm sóc Vườn Địa Đàng, mỗi thần dân đều có thể tự nguyện đóng góp công sức của mình thông qua những quả cầu nho nhỏ, trong veo và xinh xắn của riêng mỗi người. Vào một ngày đẹp trời nào đó, khi trong đầu bỗng nảy ra tư tưởng bay bổng hoặc những áng văn chương nhiều màu sắc, bạn có thể cầm quả cầu lên, soi vào đấy và nói những lời hay ý đẹp. Người khác sẽ nhìn thấy gương mặt bạn thông qua những quả cầu của riêng từng người. Lời hay ý đẹp cứ thế lan đi khắp nơi, và cuối cùng bay đến Vườn Địa Đàng. Cây cối, hoa lá trong vườn được tưới bằng tư tưởng đẹp và văn chương, thi ca muôn màu nên lúc nào cũng tươi tốt.

(Ảnh nguồn Internet)

Như rất nhiều người khác, nàng cũng hăm hở mang về cho mình một quả cầu long lanh. Nàng yêu quý quả cầu của mình lắm. Hàng ngày nàng nâng niu nó trên tay, ghé mắt vào xem và cổ vũ cho những người bạn đáng yêu ở khắp mọi nơi đang tưới cho Vườn Địa Đàng bằng muôn vàn áng thơ văn rực rỡ. Để đáp lại, mỗi khi nàng thốt ra những lời hay ý đẹp, bạn bè của nàng lại mỉm cười khích lệ với nàng và nàng coi đó là một niềm hạnh phúc.

Nếu Vườn Địa Đàng cứ như thế mà sinh sôi, phát triển thì hẳn nàng đã giữ mãi quả cầu bé nhỏ của mình cho đến khi nhắm mắt xuôi tay, và hẳn là nhân loại ngày nay đã được thừa hưởng một lá phổi xanh tươi, khỏi phải lo khói bụi, ô nhiễm như bây giờ. Nhưng… khổ nỗi cuộc đời cứ luôn xuất hiện những từ “nhưng”. Một ngày, khi ghé mắt vào quả cầu, nàng thảng thốt nhận ra có một vài cây hoa đang xanh tươi, bỗng dưng xuất hiện những chiếc lá úa vàng, rồi từ từ chuyển sang héo rũ. Nàng đau khổ khi nhận ra nguyên nhân là do có ai đó đã “cuỗm” lời hay ý đẹp của người khác, biến nó thành của mình. Hoa trong Vườn Địa Đàng không phải là vật vô tri, vô giác. Những lời nói ăn cắp đã khiến chúng ủ rũ. Từng ngày từng ngày trôi qua, lại thêm nhiều cây non gục xuống. Nàng lại tìm hiểu và phát hiện ra ai đó, thay vì góp ý chân thành với bạn mình, lại đem thả những lời nặng nề, xúc phạm. Xúc xiểm bạn mình chưa làm họ thoả cơn thèm khát, họ tiếp tục dùng những lời lẽ cay độc hơn - mà bất cứ một người bình thường nào nghe thấy cũng đều phải nổi da gà - để gửi đến hôn thê, hôn phu của bạn, làm cho những gia đình đang yên ấm bỗng trở nên nhiên xào xáo, vợ chồng nghi ngờ lẫn nhau. Những lời nói như thuốc độc lan đến Vườn Địa Đàng, khiến cho nhiều cây non không đủ sức chống đỡ, đã tàn lụi dần. Nàng cố công tìm hiểu xem những người đó là ai, để hòng cầu xin họ hãy thương xót cho Vườn Địa Đàng. Nhưng mọi nỗ lực của nàng trở nên vô vọng vì họ đã khôn khéo che mặt hoặc đeo mặt nạ khi phun những lời độc địa vào quả cầu nhỏ long lanh vô tội.

Một ngày, như thường lệ, nàng nâng quả cầu nhỏ của mình lên và kinh hãi nhận ra Vườn Địa Đàng chỉ còn lỗ chỗ những mảng cây xanh, xen lẫn vào đó là những mảng cây vàng héo rũ, hoa lá rụng tơi tả. Nàng khóc. Rồi nàng cất quả cầu vào sâu trong ngăn tủ và không dám lấy ra nhìn vào đó nữa.

Ngày đó, nàng không biết rằng cũng có nhiều người làm giống nàng. Và cũng từ đó, người dân bắt đầu phân biệt rõ hai khái niệm THẬT và ẢO, trong đó, khái niệm ẢO luôn được gán cho ý nghĩa xấu. Vườn Địa Đàng dần dần biến mất, thay vào đó là một cái hội chợ dành phần lớn diện tích cho việc trưng bày mặt nạ. Hội chợ vẫn tồn tại đến ngày nay.

__________________________________________

(*)Hùng King: Mượn từ của bạn Thuỷ Nguyệt