.comment-block img { max-width: 300px !important; }

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011

Giao lộ định mệnh và Để mai tính

Tình hình là 10 ngày sau khi được anh bạn cho vé xem phim VN, có vẻ ngày tận thế vẫn chưa đến, nên trong lúc chờ đợi, mình tranh thủ rủ mấy cô bạn đi “coi fin” kẻo đến lại không kịp…

Đầu tiên là phim Giao lộ định mệnh (GLĐM) chiếu lúc 1 giờ kém 15 phút, buổi trưa.
376288682_men_20in_20black2

Nghe nói phim bị hụt giải Cánh diều vàng vì nghi đạo phim Shattered của Mỹ, nhưng kệ, miễn là hay thì cứ coi thôi!

Đầu phim là mưa rơi rơi trên đường, chiếc xe hơi lao nhanh dưới làn mưa, đến giao lộ thì gặp một chiếc xe tải. Xe hơi thắng két lại, nhưng không kịp nữa rồi, 2 xe đâm vào nhau. Một tai nạn thảm khốc xảy ra. Ô, style phim Mỹ, có vẻ hấp dẫn đây! Nhân vật nữ kêu “anh ơi” bằng giọng lơ lớ chẳng rõ người miền nào rồi mở cửa xe lết lết xuống đường, đi 1 đoạn rõ xa và lâu (Không biết tại sao lại không tìm hiểu xem cái người ngồi bên cạnh mình đã chết chưa, hay chí ít cũng phải nỗ lực làm anh ấy tỉnh lại chứ). Phía sau lưng cô, chiếc xe hơi bỗng bốc lửa, rồi phát nổ tan tành. Cô này quay đầu lại nhìn, chả thấy biểu cảm gì mấy. Mình đoán chắc cô này cũng chả yêu gì anh í, nên xui thì chết, ráng chịu đi!

Hết cảnh đầu.

Cảnh tiếp theo, bà mẹ chồng cô này xuất hiện. A, Diễm My đây rồi. Diễm My đẹp dịu dàng như thiên thần của thập niên 80, sau 30 năm trời vắng bóng, nay lại hiện về trong vai bà mẹ chồng nhìn mặt là biết thuộc loại diều hâu nanh nọc. Bà mẹ chồng cất giọng gằn gằn đanh thép nói với bác sĩ chữa trị cho con trai bà – hiện mặt đang bị biến dạng như một đống thịt vì bỏng cấp độ 3 – rằng: “Ông phải khôi phục toàn bộ lại gương mặt cho con trai tôi, ông hiểu chưa!”. Mình mà là BS thì mình sẽ bảo: “Ông nội tui cũng không làm được! Bà đi mà làm!”. Nhưng ông BS này đúng là thuộc lời thề Hypocrates nên không nói như vậy, chỉ im lặng tuân lệnh. Hết cảnh 2.

Cảnh 3, anh con trai tỉnh dậy, không nhận ra người phụ nữ trẻ ngồi bên cạnh giường là vợ mình. Cô này khóc lóc, nói anh không nhận ra em sao, giọng lơ lớ nửa Bắc nửa Nam, nửa Cali. Xong rồi anh này được tháo băng mặt ra, lại đẹp trai ngời ngời như chồng của Trương Ngọc Ánh, chẳng hề thấy vết tích gì của vụ tai nạn. Trình độ y học của VN kỳ diệu thật! À, không phải, có 1 BS nước ngoài đứng đó, hình như là BS Yamoto… gì đó. Thế cho nên phải nói lại: Trình độ y học của Nhật Bản kỳ diệu thật! Hết cảnh 3.

Cảnh 4… Mà thôi, cứ kể từng cảnh thế này mình chẳng có thời gian mà dạy con học nữa. Kể nhanh nhanh để còn kể sang phim tiếp theo nữa chứ! Anh này trở về cuộc sống bình thường nhưng không bình thường nữa vì anh ấy bị mất trí nhớ, quên hết mọi thứ. Anh bắt đầu làm quen lại với công việc và những người xung quanh, trong đó đáng chú ý là một cô thư ký trẻ trung, một anh bạn thân “như anh em trong nhà” và 1 tay mafia nào đó tên là Bình Minh. À, không phải, tên gì đó, nhưng mình quên rồi, chỉ nhớ tên thật của anh đẹp giai này là Bình Minh thôi. Tay mafia Bình Minh xuất hiện khá nhiều trong phim, nhưng cuối cùng kết thúc thì mình ngơ ngác, chẳng hiểu nhân vật này đóng vai trò gì. Nếu mình là đạo diễn thì mình đã bỏ hẳn anh Bình Minh ra, thấy cũng chả ảnh hưởng gì đến diễn biến câu chuyện, lại đỡ tốn tiền thuê anh ý đóng fin, lại đỡ bực mình vì cái giọng khó chịu của anh ý khi cứ cố tình kéo dài trường độ âm thanh ra cho có vẻ liêu trai.

Trước đây mình đã xem 1 phim Mỹ có tựa đề Regarding Henry do Harrison Ford đóng. Bộ phim tuyệt vời kể về quá trình đi tìm lại ký ức của một luật sư bị tai nạn, mất trí nhớ. Khi trí nhớ dần trở lại thì cũng là lúc anh ta hiểu ra cuộc sống trước đây của mình mà mọi người vẫn tưởng là hoàn hảo, thực ra chỉ là một tấn kịch xấu xa và giả dối. Chính vụ tai nạn đã làm thay đổi suy nghĩ của anh, và anh quyết định từ bỏ hết những giá trị vật chất mà ai cũng mơ ước ấy để trở về cuộc sống bình dị, hạnh phúc bên gia đình.

Đạo diễn GLĐM chắc chắn là có “tham khảo” phim này. Ngoài ra, chắc cũng “tham khảo” cả phim The Number 23 do Jim Carey đóng nên GLĐM  như là một bản chắp vá 3 (hoặc nhiều) phim Mỹ với nhau. Thì nghe nói anh Victor Vũ này đi học ở Mỹ về, nên thế nào mà chẳng học được cái gì đó. GLĐM mang hơi hướng của phim kinh dị, trường phái Alfred Hitchcock khi dẫn dắt người xem đi từ tình tiết ly lỳ này đến tình tiết ly kỳ khác. Chỉ có điều, dẫn thì dẫn, dắt thì dắt, mình chả thấy hồi hộp, hấp dẫn ở chỗ nào. Hết phim cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ hỏi mấy cô bạn: “Ơ, thế chi tiết này, chi tiết kia đưa vào để làm gì nhỉ?”. Bạn bảo: “Đi xem phim VN mà cứ hỏi lắm thế! Đạo diễn còn chưa chắc đã biết để làm gì, nữa là tao!”

Bực mình quá, mà đã cất công đến rạp rồi nên thừa… thắng xông lên, mua mấy cái hotdog và chai nước suối, tiếp tục đấu trí với phim nữa.

Phim Để mai tính (ĐMT), chiếu xuất 3h chiều.


Aha! Phim có anh giai Dustin Nguyen đầu bé, cổ cao, lưng dài nói giọng vừa lơ lớ vừa lè nhè như mấy anh giai miền Tây trong các cuộc nhậu. Xem anh ấy trong phim Cánh đồng bất tận thấy cũng được, nên hy vọng phim này cũng có cái để xem đây!

Đầu tiên là fin chiếu cảnh anh Dustin Nguyen trong bộ đồng phục nhân viên dọn vệ sinh trong KS, tên gì đó, mình lại quên béng mất rồi! Anh này đang mắc tiểu thì bị thằng bạn – chắc là tổ trưởng tổ vệ sinh – bảo phải đi dọn toilet nữ, nên kéo phec-mơ-tuya xuống rồi mà không kịp tiểu, lại phải kéo lên. Sang nhà vệ sinh nữ, không biết đã kịp dọn xong chưa, thì anh ấy không nhịn được nữa, đành phải vào đại 1 phòng, đóng cửa lại để… xả. Xong rồi, không hiểu sao, anh ấy lại… cởi cả quần, ngồi xuống bồn cầu. Lúc này, cô ca sĩ Mai đi vào, sau đó có thêm 1 phụ nữ chạy vào gõ cửa, đòi lấy lại chiếc điện thoại bỏ quên trong phòng toilet. Tất nhiên anh này không mặc quần nên đâu dám mở cửa. Thế là chị kia đạp cửa xông vào và tố cáo với chủ KS là anh này định chiếm đoạt chiếc ĐT chị bỏ quên. May quá, có cô Mai giả vờ làm chứng nên anh Dustin Nguyen thoát tội. Cô Mai là 1 ca sĩ không nổi tiếng, đang cặp với 1 đại gia. Tối hôm đó, cô không đi cùng người yêu, vì phải đến gặp lại bạn bè cũ trong ban nhạc mà hồi xưa cô tham gia. Thấy Mai đi, anh Dustin Nguyen này bám theo, đến một quán bar, anh ấy vào quán gọi rượu để tiện quan sát cô. Gọi rượu trong quán bar mà trong bóp của anh chỉ có mấy tờ bạc lẻ, mình thấy ái ngại quá! Chờ cô Mai tụ họp với đám bạn xong, anh lân la ra hỏi chuyện, mời cô uống rượu (không biết lấy tiền đâu ra mà mời?), Hai người uống say, leo lên xe máy cà tàng của anh Dustin Nguyen, chạy đi đâu chả biết. Rồi xe bị xẹp bánh, 2 người xuống xe tâm sự xong… hôn nhau (nhưng mình mắc cỡ quá, che mắt lại, không nhìn nên không biết hôn ra làm sao).

Đi về khuya, lại say xỉn, cô Mai bị người yêu đại gia nghỉ chơi. Cô theo ban nhạc cũ đi Nha Trang. Anh Dustin Nguyen nghe tin bèn mua vé chạy theo cô ra Nha Trang. Trong quá trình tìm kiếm tung tích cô Mai, anh gặp chàng đồng tính Việt kiều tên Hội và được Hội chọn mặt gửi vàng, nhận làm tài xế kiêm… bạn trai trong vòng 2 tuần.

Về phía cô Mai, cô là ca sĩ không tên tuổi. Ban nhạc của cô chuyên đi hát trong các nhà hàng khách sạn. Tuy nhiên, trình độ dân trí ở VN mình khá cao, nên khán giả ngồi ở nhà hàng KS nghe ca nhạc mà cứ như ngồi trong nhà hát, ai nấy chăm chú nghe như đang thưởng thức nhạc thính phòng, và cô Mai luôn được mọi người dành cho những tràng pháo tay nồng nhiệt, mặc dù chả bao giờ đạo điễn để cho cô hát xong 1 bài. Fin quay cảnh cô hát bài nào cũng chỉ có 6-7 câu, tự nhiên nhạc chấm dứt và khán giả vỗ tay ầm ầm. Có một anh đẹp giai complet càvạt chỉnh tề được ống kính dành cho những góc quay rất trịnh trọng. Nhìn kỹ hoá ra lại anh Bình Minh. Chắc lần này anh ấy đóng vai quan trọng đây. Nhưng hoá ra anh Bình Minh đóng có mỗi một cảnh chừng 2 phút, sau đó tuyệt nhiên không xuất hiện lần nào nữa làm mình buồn quá. Kiểu như xem phim thấy chàng Brad Pitt, đang mừng được xem anh đẹp giai thì anh ấy lại chỉ xuất hiện để gọi điện thoại nói dăm ba câu rồi biến mất.

Kể tiếp nhé: Cô Mai lọt vào mắt xanh một đại gia khác, nhưng có vẻ không yêu anh này, chỉ nhận hoa với quà của anh ấy thôi, còn vẫn lén đi chơi với anh Dustin Nguyen. Lạ thiệt. Anh đại gia này vừa đẹp trai, vừa lịch lãm, không còn gì để chê được nữa, vậy mà sao cô Mai không yêu nhỉ? Nghĩ lại, đoán chắc là anh Dustin Nguyen tuy xuất thân từ gia đình lao động, ở xóm lao động, làm nghề lao động chân tay nhưng rất là trí tuệ. Anh ấy biết đọc bản nhạc do cô Mai sáng tác và còn góp ý để cô sửa chữa cho hay hơn. Rồi anh ấy triết lý về cuộc sống hay lắm. Mình mà gặp anh lao công này chắc cũng siêu lòng luôn quá, nhưng có lẽ mình sẽ yêu anh đại gia kia hơn (ngu sao không yêu!)

Nói vậy thôi chứ không có ý bảo cô Mai ngu đâu. Tình yêu mà, ai nói được! Sau những nỗ lực của anh Dustin Nguyen, đôi lúc tưởng chừng như thất bại trong cuộc chinh phục cô Mai, cuối cùng như hầu hết các phim hài, 2 nhân vật chính tất nhiên là đến với nhau. Rồi chắc là cô Mai tiếp tục đi hát, trở thành ca sĩ nổi tiếng. Phim có hậu. Chỉ băn khoăn không biết rồi anh Dustin Nguyen sẽ làm nghề gì? Lấy vợ là ngôi sao ca nhạc mà mình lại đi làm nghề lao công thì coi sao được.
Thương anh í quá, và thương cả phim Việt, sao cứ lận đận loanh quanh mãi chẳng mở mày mở mặt ra được với thiên hạ. Thương phim Việt một phần, thương mình nhiều phần, vì mình nhiệt tình với phim nước nhà thế mà sao chả có mấy phim đáp lại tấm chân tình của mình? Chuyện này chắc là phải tốn nhiều thời gian và công sức để viết bài trên blog đây, nhưng mà mình lại bận nhiều việc quá chưa viết tiếp được. Thôi, để mai tính vậy!

11 nhận xét:

  1. Công nhựn OM đúng là nhiệt tình với phim nước nhà. Bằng chứng rõ ràng nhất là bỏ công ngồi phân tích liên tiếp hai bộ phim ở đây rất chi là cụ thể, chi tiết. Hy vọng mấy ông đạo diễn đọc được bài viết này của chị. Em đang cười khúc khích với câu kết: "Thôi, để mai tính vậy!" của chị nè. Lẩm cẩm quá, tính sao được mà tính Old Monkey quơi ;))

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ;)) icon này mà, lộn :D

      Xóa
    2. Ủa blog OM không có icon cười rúc rích nhe!

      Xóa
    3. Sở dĩ chị ngồi phân tích 2 phim này rất là cụ thể vì trước đó, có 1 người bạn đã cho chị vé. Chị nghĩ rằng phải kể tường tận cho người ấy nghe. Em xem bài này nhé!
      http://tuehuong-ha.blogspot.com/2011/03/buoi-chieu-truoc-ngay-tan-the.html

      Xóa
    4. Mà em cười rúc rích là đủ vui lắm rồi, cần gì icon!

      Xóa
  2. Chị cũng nghĩ mình là người yêu nước nhưng để yêu phim Việt thì khó thật.
    Còn phim truyền hình nữa nhỉ, xem như xem kịch dở mới tội .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hehe. Tại chị lại chọn phim Mỹ để mà yêu rồi thì còn chỗ đâu mà yêu phim Việt nữa! :p

      Xóa
    2. Ơ.......chị nghĩ : trái tim mềnh chia mấy phần tươi đỏ , mềnh để êu phim Mỹ phần nhều, phần yêu .....

      Xóa
    3. Oài, nói vậy, trái tim chị đó
      Dành để yêu phim Mỹ phần nhiều
      Phần cho nhạc phim và phần để xem... chim
      (Chị xem phài Xem phim nước nhà rồi phải không? Hehe.)

      Xóa
    4. Nghịch lắm nha- nuôi tóc dài cho nó nhu mì đi - he he

      Xóa
    5. Nó không nhu mì cho nên tóc nó không dài được đấy ạ! :D

      Xóa

Bạn có thể chèn hình ảnh vô khung comment mà không cần thẻ. Bạn chỉ cần coppy link của hình và dán vô rồi đăng lên là được (Lưu ý: Định dạng đuôi ảnh 'JPG','GIF','PNG','BMP')